SAIGÒN -- Một buổi chiều đẹp trời, nhóm Bông Hồng Xanh chúng tôi vào thăm bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn. Chúng tôi nghĩ rằng mình đang làm một chuyến công tác xã hội thu nhỏ vì ở đây, chúng tôi có thể gặp nhiều người nghèo ở vùng sâu vùng xa đến điều trị.

Trước khi được tiếp xúc với bệnh nhân, chúng tôi phải trao đổi với những người có trách nhiệm để “được phép cho”. Cách đây chín mười năm, mỗi lần vào bệnh viện, dù là bệnh viện dành cho người lớn hay trẻ em, chúng tôi cũng tung tăng thoải mái gặp gỡ bệnh nhân này, tâm sự với bệnh nhân khác, chụp hình đủ mọi góc độ…nhưng hai năm qua, muốn mang phong bì tiền cho bệnh nhân thì phải xin phép và phải nói rất rõ về việc làm của mình.

Chúng tôi chẳng ngại gì, chỉ ngại là…không có nhiều tiền. Ở vùng sâu vùng xa, nếu cho một gia đình nghèo thì một phong bì là 12 đến 20 usd là quí lắm rồi; nhưng ở đây, một phong bì phải là 30 usd cho một bệnh nhân mới gọi là “xứng đáng” cho một lần viếng thăm; vì nằm viện thật là tốn kém, nhất là những bệnh nặng. Ai có cha mẹ, người thân phải nằm viện thì hiểu ngay điều đó thôi!

Một kỹ sư, quản lý kỹ thuật của bệnh viện dẫn chúng tôi gặp gỡ khoảng hai chục bệnh nhân, nằm trong nhiều khoa khác nhau và chỉ được phép chụp hai tấm hình, nhưng tôi lém lỉnh chụp được nhiều hơn “qui định”.

Này là anh Bình ở Đồng tháp bị suy thận mãn và rối loạn điện giải; kia là anh Lợi ở Tân châu (Tây Ninh) bị chấn thương cột sống cổ, chấn thương C5, nọ là chị Thu Vân ở Tiền Giang, máu tụ dưới màng cứng + dập não…đáng thương nhất là những người bị phỏng…mà vì nhiều lý do khác nhau họ đã bị bóng đen của bệnh tật và đau đớn trùm lên cuộc sống. Có hai chục người mà đã trải dài các tỉnh từ Khánh Hòa đến U Minh (Cà Mau).

Tiếp xúc với họ, chúng tôi chỉ nói được vài câu qua loa, giống như ông Xi – mon vác thánh giá đỡ Chúa Giêsu một chút vậy thôi. Có cháu trai kia đã mười một tuổi, qui y ở chùa, khi bệnh thì được mẹ chăm sóc. Phận người thì “sinh, lão, bệnh, tử” nhưng chắc cháu không thể hiểu được vì sao đang đi học cùng các bạn mà mình lại bị bệnh não phải vào đây mà chẳng biết ngày nào được về nhà.

Một cô sinh viên đã học đến năm thứ tư, có khuôn mặt tròn má lúm đồng tiền rất xinh thế mà bác sĩ nói rằng sẽ liệt vĩnh viễn; bố mẹ cô quá đau khổ nhưng không dám cho con biết; còn cô nói với tôi rằng em sẽ trở lại trường để làm đề án tốt nghiệp. Tôi thắt lòng rơm rớm nước mắt quay đi: Chúa ơi, khi biết mình không còn đi được nữa, em có hân hoan cười về những dự định của mình như thế không? Tai nạn giao thông thật tàn nhẫn và khắc nghiệt chẳng chừa tương lai cho một ai!

Có một bệnh nhân, cô y tá giới thiệu với chúng tôi rằng anh ta vô danh vì vào đây không có một đồng xu dính túi, chẳng có mảnh giấy tờ, cũng chẳng có thân nhân đến chăm sóc. Bệnh viện cho ăn và cho thuốc. Thấy chúng tôi đến gần giường, anh ta muốn nói gì đó nhưng cô y tá đã gạt đi. Thật tội nghệp cho anh và cho cả chúng tôi nữa!

Thê thảm nhất là những bệnh nhân khoa phỏng. Tôi thương cảm nhưng không dám vào trong. Bao nhiêu tiền mới có thể bù đắp sự đau đớn của họ?

Xem video music “Đẹp thay cuộc tử nạn của Đức Kitô” trên Vietcatholic, tôi không hiểu nếu bị đánh tàn bạo như thế thì Chúa bị đau cỡ nào? Bị thương tích và cần chữa trị ở bộ phận cơ thể nào? Phải nằm viện đến bao lâu? Tôi thầm nghĩ, vì theo thánh ý Cha, vì chính Ngài là Thiên Chúa tình yêu nên sau ba năm rao giảng và gặp gỡ, Ngài thấy nỗi đau của mình phủ tràn lên mọi nỗi đau của người khác. Khi phục sinh vinh quang thì trái tim Ngài chỉ thổn thức đau vì nhiều người chưa đi vào quĩ đạo tình yêu Phục Sinh của Thiên Chúa mà thôi.

Bệnh viện đông, các phòng đều chật chội kín người. thân nhân nằm tràn ra hành lang thấy mà thương. Không phải chỉ có ở đây mà cả những bệnh viện mà tôi đi thăm người quen.Tôi ước ao người ta xây nhiều bệnh viện tình thương, mà ở đó đầy ắp lương tâm; những người có quyền hành chia đều trách nhiệm cho những vị thiện nguyện phục vụ vì bệnh nhân.

Một lần vào bệnh viện thì âm thầm lặng lẽ, số tiền cũng bằng một chuyến đi vào vùng sâu bận rộn và ầm ĩ; tôi ao ước làm cả hai công việc dù vẫn biết rõ ơn gọi của chúng tôi là đi đến vùng sâu vùng xa, chú ý học trò nghèo. Những ai không thể đi xa thì xin cứ vào bệnh viện, ở đó có rất nhiều người từ vùng sâu nghèo khổ đang cần trợ giúp.

Những ngày qua, Giáo hội toàn cầu tại nhiều nơi đã tưởng niệm cuộc thương khó Đức Giêsu; dường như nỗi đau của Ngài còn phảng phất đâu đây nơi người anh em trong các bệnh viện. Ước gì, vâng, ước gì có nhiều bệnh viện và nhiều bàn tay để xoa dịu nỗi đau của nhiều người trên đất Việt này.

Thứ bảy Tuần Thánh 22/3/2008