Mục Vụ Di Dân Trong Lòng Giáo Hội Việt Nam
XUÂN LỘC -- Sau những công việc Mục Vụ và Thánh Lễ của một ngày Chủ Nhật … tối hôm nay tôi có dịp đọc bài viết của Sr Minh Nguyên được đăng trên Vietcatholic vào khoảng trung tuần tháng Giêng… Trong ngày 13 tháng 1 năm 2008 vừa qua - Ngày Quốc Tế Di Dân - trong Tổng Giáo Phận Sài Gòn không những đã tổ chức ngày Quốc Tế Di Dân, mà còn tổ chức cả tuần lễ Di Dân trong Tổng Giáo phận…
Khi nói đến vấn đề ‘Mục Vụ Di Dân’, có lẽ đa số trong chúng ta đều nghĩ rằng, đây là những vấn đề Mục Vụ được đặt ra cho Hội Đồng Giám Mục của một quốc gia mà trong đất nước của họ có sự hiện diện của những người đến từ một quốc gia khác để làm ăn sinh sống hay định cư. Những người nầy - đặt biệt là những người Công Giáo - không nói được tiếng bản xứ, không hội nhập được những phong tục và hiểu biết văn hóa địa phương… họ cần được Giáo Hội Địa Phương giúp đỡ. Vì thế do nhu cầu Mục Vụ cần thiết, những Trung Tâm Mục Vụ dành cho người Di Dân đã được thiết lập tại nhiều quốc gia trên thế giới để giúp đỡ những Di Dân Công Giáo Tị Nạn… Bây giờ vấn đề Tị Nạn Việt Nam không còn nữa, tôi muốn nói đến một phạm vi khác rất cần được Giáo Hội quan tâm cụ thể trong lúc nầy.
Viết đến đây, tôi nghĩ đến địa điểm mà Anh Chị Em Hàn Quốc gặp gỡ nhau hằng tuần ngay trong trung tâm của thành phố Sài Gòn? Anh Chị Em giáo dân người Hoa cũng gặp gỡ nhau hằng tuần? Một vài Giáo Xứ, Dòng Tu cũng đã có những thánh lễ Anh hoặc Đức Ngữ cho những người nói tiếng Anh hoặc tiếng Đức… đi liền với những thánh lễ theo ngôn ngữ của họ là những sinh hoạt cộng đồng của từng sắc dân. Có thể một số người sẽ nghĩ rằng Anh Chị Em Công Giáo Việt Nam ở trong cùng Một Quốc Gia - Một Giáo Hội Việt Nam - Nói Chung Một Ngôn Ngữ Việt Nam - đâu cần đặt vấn đề Mục Vụ Di Dân?
Hiện nay có rất nhiều bạn trẻ vì kế sinh nhai vì tương lai đã di chuyển chỗ ở từ miền Bắc hay Trung vào miền Nam hoặc từ các tỉnh thuộc đồng bằng sông Cửu Long lên Sài Gòn để đi học, làm ăn sinh sống… Đặc biệt là những tỉnh ven biên Sài Gòn, có rất nhiều Công Ty, Kỷ Nghệ, Hãng Xưởng của nước ngoài hoặc trong nước đã có một số lượng Công Nhân Viên rất lớn và nhiều ngưởi trẻ trong số nầy là Công Giáo. Có những nhà thờ của giáo xứ không có sức chứa. Ngoài những thánh lễ Chủ Nhật của giáo xứ đã nhiều lại cử hành thêm những thánh lễ cho Anh Chị Em Công Nhân Viên sống trong khu vực của giáo xứ ở một nơi nào đó...
Với những Sinh Hoạt Mục Vụ đều đặn, Hội Đoàn, Thánh Lễ, những Nghi Thức Phụng Vụ - Bí Tích cho Cộng Đoàn Dân Chúa trong Giáo Xứ của một Linh Mục Chính Xứ, Ngài còn phải ‘Mục Vụ Phụ Trội’ cho hơn 1.000 Anh Chị Em Công Nhân Viên trong khu vực giáo xứ của Ngài với ít là 1 hay 2 Thánh Lễ Phụ Trội’ cuối tuần, kèm theo Giải Tội trước và sau thánh lễ… Rồi những nhu cầu Mục Vụ đều đặn khác như Hội Họp, Rửa Tội, Hôn Phối, Giáo Lý Tân Tòng… kèm theo nữa.
Tôi xin đan cử một vài ví dụ cụ thể như:
1. Nhà thờ Dĩ An, thuộc Giáo Phận Xuân Lộc sức chứa không quá 200 giáo dân, mà mỗi Chủ Nhật giáo dân tham dự thánh lễ phải ngồi ngoài sân và dọc theo 2 hành lang của nhà thờ đông hơn số giáo dân TRONG nhà thờ khoảng 800 người… Nhu cầu ‘Nhà Nguyện’ rất cần cho 800 con chiên nầy? Không phải họ chỉ đi lễ 1 tuần hơn 1.000 người mà là MỖI TUẦN với con số tương đương hoặc có khi hơn thế nữa. Nếu trời mưa lúc đang cử hành thánh lễ thì chắc hẳn hơn 500 hoặc 600 người sẽ hứng trọn cơn mưa giữa trời… Nếu như trời đang đổ mưa trước thánh lễ thì cũng có lẽ một số lớn trong số những người nầy sẽ không đến nhà thờ của buổi chiều hôm ấy vì họ biết là không thể đứng giữa trời để dâng lễ dưới cơn mưa tầm tã… hoặc có thể chen chân vào dành ghế ngồi hay tránh mưa trong ngôi nhà thờ quá nhỏ bé.
2. Nếu như tăng thêm một thánh lễ cho Anh Chị Em Công Nhân Viên tại giáo xứ chính là An Bình lúc 6.30 chiều thay vì ở Dĩ An thì sẽ không thuận lợi về địa điểm. Vì, đa số Anh Chị Em ở cách xa khoảng 7 đến 10 cây số. Với số lượng hơn 1.000 người đi tham dự thánh lễ sau lễ chính của giáo xứ nầy thì lại là một trở ngại lớn cho những sinh hoạt thường xuyên của giáo dân trong giáo xứ sau thánh lễ. Vấn đề trật tự, di chuyển xe ra vào giữa 2 thánh lễ là cả một vấn đề lớn… Nếu như thánh lễ làm trễ hơn nữa thì có thể ảnh hưởng không ít cho ngày lao động kế tiếp đầu tuần. Nếu như tăng thêm một thánh lễ vào chiều thứ bảy hôm trước sau thánh lễ của giáo xứ thì cũng sẽ gặp những trở ngại tương tự… Nếu làm trước thì cũng sẽ gặp những ngăn trở những sinh hoạt của giáo xứ như Hôn Phối, Rửa Tội, Sinh Hoạt Thiếu Nhi…
2. Đa số họ là những người trẻ Di Dân vì kế sinh nhai, vì tương lai cho chính mình và gia đình… cho nên họ đã không được chuẩn bị cho cuộc ‘Di Dân Mới’ nầy, cho nên họ bị chạm trán - đối đầu với những hoàn cảnh và cuộc sống mới ở các thị tứ - thị trấn - đô thị - thành thị… đặc biệt là các bạn trẻ Công Giáo họ cần đến Giáo Hội hướng dẫn cuộc sống thiêng liêng của họ. Tôi xin đan cử thêm một vấn đề Mục Vụ Bí Tích:
Mỗi ngày Chủ Nhật hoặc chiều thứ Bảy, Linh mục phải đến sớm ít là 30 đến 45 phút để cử hành Bí Tích Hòa Giải…. Linh mục giam mình nơi ‘Tòa Cáo Giải Lộ Thiên’ dưới gốc cây hoặc ngoài mái hiên nhà thờ trong lúc giáo dân lần hạt, nguyện kinh… Ngài sẽ không có giờ để tiếp xúc với giáo dân do nhu cầu thiêng liêng cá nhân khi họ cần gặp... Sau lễ Linh mục lại tiếp tục giam mình trong Tòa Giải Tội tiếp khoảng 30 đến 45 phút nếu không phải dịp lễ Trọng. Những Anh Chị Em muốn gặp Linh mục riêng tư sẽ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi vì ngày mai họ phải đi làm sớm. Nếu như họ đang ở trọ nhà với những Anh Chị Em khác thì sự di chuyển, cuộc sống và thời gian của họ không ít thì nhiều cũng sẽ bị lệ thuộc… Có thể, họ cần phải về nhà để nấu hoặc ăn cơm tối chung với nhóm hay chuẩn bị thức ăn cho ngày mai… như Linh mục chính xứ cho biết mỗi cuối tuần bình thường phải có ít nhất là 300 hối nhân xin lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải… Giải tội xong hối nhân cuối cùng, Linh mục về đến nhà xứ chắc phải 8.30 hay 9.00 giờ tối.
Đa số người trẻ từ miền Bắc và Trung vì kế sinh nhai họ đã vào miền Nam để tìm công ăn việc làm…. Họ cũng cần hướng dẫn thêm về đời sống thiêng liêng của họ, đặc biệt là đời sống Luân Lý - Đạo Đức. Các khóa Dự Bị Hôn Nhân, Giáo Lý, Hội Đoàn, Đoàn Thể cũng cần được thiết lập cho họ, để họ có nơi bám víu học hỏi trao dồi cho đời sống thiêng liêng đạo đức xa quê cha đất mẹ của họ vào cuối tuần hay một vài buổi tối nào đó trong tuần. Vấn đề mục vụ nầy rất cần cho họ để họ cảm thấy đây là giáo xứ - gia đình thứ 2 - của họ đang bám vào để họ được nuôi dưỡng trong những tháng ngày sống xa gia đình và xứ đạo gốc của họ kèm theo sinh kế - sinh nhai hằng ngày.
Theo tôi được biết, có những Giáo Xứ đang có những chương trình - dự án sẽ xây cất những chung cư - nhà trọ bình dân - cho những Anh Chị Em Công Nhân Viên gần Giáo Xứ hay Hãng Xưởng, Kỷ Nghệ phần nào để nâng đỡ những Anh Chị Em Công Giáo hầu giúp họ sống đùm bộc lẫn nhau và nâng đỡ nhau sống ‘Thánh Giữa Đời’ trong những hoàn cảnh cho dù thiếu thốn những đầy tình nghĩa Công Giáo. Trong những khu nhà trọ hay chung cư nầy họ sẽ cảm nhận được phần nào mối ưu tư và quan tâm của Giáo Hội thu hẹp là Giáo Xứ đối với đời sống thiêng liêng của những ‘Con Chiên Công Nhân Viên’ trong Đàn Chiên của Giáo Hội Mẹ Việt Nam. Họ sẽ nâng đỡ nhau và nhắc nhở nhau thông hiệp với Giáo Hội sau một tuần vì sinh kế phải lăn xả vào xã hội trần thế như đi tham dự thánh lễ, sinh hoạt đoàn thể hoặc chia sẻ những vui buồn của nhau trong cùng một hoàn cảnh.
Ngoài ra, theo chúng tôi cũng được biết vì nhu cầu Mục Vụ cho người Di Dân một vài Giáo Xứ có số Công Nhân Viên Công Giáo đông, Các Đấng Bản Quyền cũng đang nghĩ đến việc xây cất những ‘Nhà Nguyện’ để đáp ứng ‘Nhu Cầu Mục Vụ’ hiện nay hoặc những ‘Trung Tâm Mục Vụ’ cho người Di Dân đang đòi hỏi.
Chắc hẳn trong cuộc sống xa quê cha đất mẹ, các bạn trẻ cũng cảm thấy những khó khăn trong đời sống ’độc thân tại chỗ vì hoàn cảnh phải ly thân’ hoặc ‘độc thân giữa căn nhà trọ - chung cư’. Có những bạn đã thay thế vào đời sống độc thân - cô đơn đó bằng những thú vui hay đam mê không được phép, trái với lương tâm của một người Công Giáo và từ đó họ đã đi xa hơn nữa với những điều tệ hại hơn nếu như họ không được những Cố Vấn Gia Đình, Những Vị Linh Hướng, Linh Mục, Tu Sĩ, Chuyên Gia Tâm Lý Hướng Dẫn hay Linh Hướng Mục Vụ giúp đỡ họ…
Tôi có dịp trao đổi với Linh Mục Chính Xứ An Bình - Dĩ An, Cha Vincentê Nguyễn Thành Công về vấn đề Mục Vụ cho người Di Dân và qua Kinh Nghiệm của Ngài là một Linh Mục Đặc Trách lo cho người Di Dân, Ngài rất ưu tư về vấn đề Mục Vụ Di Dân đối với những Anh Chị Em vì hoàn cảnh đã phải sống xa quê cha đất mẹ của họ.
Nếu như có ai trong chúng ta có dịp đến Giáo Xứ Dĩ An là một trong những giáo xứ có nhiều Anh Chị Em Di Dân Công Giáo vào một buổi tối Chủ Nhật bình thường để tham dự một thánh lễ sẽ không thể đặt chân vào BÊN TRONG ngôi thánh đường nầy được nếu đến trễ… chỉ có một cách là đứng ngoài "ngó thánh lễ cử hành bên trong nhà thờ". Lúc trao Mình Thánh Chúa giáo dân lên rước lễ chỉ có đủ chỗ cho 1 hàng đi lên và 1 hàng đi xuống dù có 2 hàng ghế bên trong nhà thờ và mỗi hàng ghế ngồi được 4, 5 người mà thôi. Ngoài hành lang và sân nhà thờ được 3 hoặc 4 thừa tác viên phụ giúp Linh mục trao Mình Thánh Chúa cho giáo dân. Thời gian trao ban Mình Thánh Chúa cho Dân Chúa ở bên ngoài nhà thờ sẽ luôn lâu hơn bên trong nhà thờ vì số người ở ngoài lúc nào cũng đông hơn bên trong nhà thờ.
Chúng tôi có dịp tham dự những thánh lễ được cử hành trong những Ngôi Thánh Đường nguy nga tráng lệ đó đây… Chúng tôi cũng có dịp dâng thánh lễ ở những Nhà Thờ mái lá lợp tôn chật hẹp thiếu những tiện nghi tối thiểu… đến nỗi, nếu hôm nào lễ trọng hơi dài… ‘Gia Đình Nhà Họ Kiến’ kịp đánh hơi mùi rượu lễ sẽ nối đuôi nhau đến bàn phụ nhắm chút rượu lễ trước khi Linh mục kịp rót vào chén thánh.
Chúng tôi có dịp dâng cũng như tham dự những thánh lễ tại những Nguyện Đường như Dòng Tu, Tòa Giám Mục, Nhà thờ Chính Tòa… ở những Nhà Thờ sát cạnh biên giới Miên-Việt trải dài trên Quê Mẹ Việt Nam… đi đến đâu cũng thấy được lòng sốt sắng đạo đức của người giáo dân Việt Nam. Người Dân Việt - Con Cháu của Rồng Tiên - Người Giáo Dân Việt Nam - Con Cháu của Các Thánh Tử Đạo - luôn sống gắn bó với Làng Nước - Xóm Đạo, Xóm Giáo. Dù sinh sống ở nơi nào tâm hồn của người Việt luôn hướng về nơi ‘chôn nhao cắt rốn’. Tâm tình đó được thể hiện trong đời sống tập thể, đoàn thể, xóm giáo, xứ đạo mà họ đang hội nhập. Qua những sinh hoạt đoàn thể, tham dự thánh lễ họ cảm thấy phần nào được bao bọc bởi tập thể, tháp nhập hay thông phần vào những công tác Mục Vụ trong Giáo Xứ như là một gia đình thứ 2 của họ.
Những người bạn trẻ vì sinh kế họ đã rời bỏ quê cha đất mẹ để tìm miếng cơm manh áo. Ngay từ đầu của bài viết nầy đã khẳng định điều nầy, cho nên vì sinh kế họ đã ra đi tìm đất để sống để lập nghiệp cho nên họ đã không được chuẩn bị về phần tâm lý và tinh thần… Vật chất mặc dù rất cần thiết, nhưng nó không phải là cùng đích của con người. Khi con người quá lo lắng để thỏa mãn cơn đói vật chất sẽ dễ dàng quên cơn đói phần linh hồn, đưa con người đến cơ nguy mất Thiên Chúa và phần phúc mai ngày. Cha ông chúng ta thường nói: "Tiền bạc vào cửa trước sẽ đẩy đạo đức ra cửa sau".
Giáo Hội thường được sánh ví như Người Mẹ Hiền. Tất cả những gì Giáo Hội - Mẹ Hiền mong muốn đều nhằm mục đích giúp con cái của Mẹ luôn được canh tân, cải hóa và dưỡng nuôi. Việc canh tân nầy không phải là việc đổi mới theo trào lưu, cho hợp mốt, đúng thời, hoặc hướng về một tiêu chuẩn nào mới lạ, khác thường, nhưng là luôn trở về nguồn để gặp lại sứ điệp Phúc Âm - hay Tin Mừng nguyên thủy mà vì cuộc sống vật chất sa đọa hay vì kế sinh nhai con cái của Mẹ Giáo Hội thay đổi môi trường sống có thể đã làm cho họ trật đường sai lối.
Thay Lời Kết:
Giáo Dân Xem Lễ Từ Ngaòi ĐườngChân thành cám ơn những ưu ái của Linh mục Vincentê Nguyễn Thành Công, Chính xứ An Bình - Dĩ An đã tạo cho chúng tôi cơ hội đến thăm Giáo Xứ của Cha và qua những sinh hoạt cuối tuần chúng tôi chứng kiến được lòng đạo đức sốt mến của Cộng Đoàn Dân Chúa của Cha, thấy được những nhu cầu Mục Vụ cho người Di Dân sống rải rác trong giáo xứ và những vùng phụ cận, họ đang cần ‘Giáo Hội Mẹ Thánh Địa Phương’ chăm sóc… và những kết quả Cha đã gặt hái được trong đời sống Phục Vụ - Dấn Thân của một Chủ Chăn kiên cường trong Thiên Chức Linh mục. Xin chúc mừng Cha.
Xin Thiên Chúa là Chúa Xuân Vĩnh Cửu qua sự chuyển cầu của Mẹ Maria và Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, ban cho Cha Vincentê, Quý Thầy, Quý Sơ, Hội Đồng Mục Vụ, Các Đoàn Thể và Cộng Đoàn Xứ Đạo An Bình - Dĩ An được bình an và thánh đức. Ước gì năm Mậu Tý nầy, sẽ bắt đầu một trang sử mới cho Cộng Đoàn Xứ Đạo, xin cho mỗi người trong Anh Chị Em luôn ý thức mình là phần tử của Đại Gia Đình của Giáo Xứ An Bình - Dĩ An, hợp tác với Cha Chính Xứ, để góp phần xây dựng nhiệm thể của Cộng Đoàn Giáo Hội Địa Phương với những hồng ân Chúa ban. Đặc biệt là hướng đến một tương lai đầy hứa hẹn với những chương trình Mục Vụ - Xã Hội không những nhắm đến việc phục vụ Giáo Xứ mà còn nhắm đến những Anh Chị Em Công Nhân Viên - Di Dân đang gắn liền cuộc sống của họ trong phạm vi của Giáo Xứ sau những ngày làm việc vất vả, họ sẽ cảm nhận được sự chăm sóc Mục Vụ của Cha Chính Xứ và tình yêu thương của từng Anh Chị Em trong Cộng Đoàn Dân Chúa thu hẹp là An Bình - Dĩ An. Sau hết, xin cho Giới Trẻ Công Giáo Việt Nam luôn được thăng tiến về mọi mặt, làm rạng rỡ cho giống nòi, xứng đáng là con cháu của của các thánh Tử Đạo Việt Nam.
(Giáo Xứ An Bình-Dĩ An, Xuân Lộc, Mùa Chay Thánh 2008)
XUÂN LỘC -- Sau những công việc Mục Vụ và Thánh Lễ của một ngày Chủ Nhật … tối hôm nay tôi có dịp đọc bài viết của Sr Minh Nguyên được đăng trên Vietcatholic vào khoảng trung tuần tháng Giêng… Trong ngày 13 tháng 1 năm 2008 vừa qua - Ngày Quốc Tế Di Dân - trong Tổng Giáo Phận Sài Gòn không những đã tổ chức ngày Quốc Tế Di Dân, mà còn tổ chức cả tuần lễ Di Dân trong Tổng Giáo phận…
![]() |
| Nhà Thờ Dĩ An |
Viết đến đây, tôi nghĩ đến địa điểm mà Anh Chị Em Hàn Quốc gặp gỡ nhau hằng tuần ngay trong trung tâm của thành phố Sài Gòn? Anh Chị Em giáo dân người Hoa cũng gặp gỡ nhau hằng tuần? Một vài Giáo Xứ, Dòng Tu cũng đã có những thánh lễ Anh hoặc Đức Ngữ cho những người nói tiếng Anh hoặc tiếng Đức… đi liền với những thánh lễ theo ngôn ngữ của họ là những sinh hoạt cộng đồng của từng sắc dân. Có thể một số người sẽ nghĩ rằng Anh Chị Em Công Giáo Việt Nam ở trong cùng Một Quốc Gia - Một Giáo Hội Việt Nam - Nói Chung Một Ngôn Ngữ Việt Nam - đâu cần đặt vấn đề Mục Vụ Di Dân?
Hiện nay có rất nhiều bạn trẻ vì kế sinh nhai vì tương lai đã di chuyển chỗ ở từ miền Bắc hay Trung vào miền Nam hoặc từ các tỉnh thuộc đồng bằng sông Cửu Long lên Sài Gòn để đi học, làm ăn sinh sống… Đặc biệt là những tỉnh ven biên Sài Gòn, có rất nhiều Công Ty, Kỷ Nghệ, Hãng Xưởng của nước ngoài hoặc trong nước đã có một số lượng Công Nhân Viên rất lớn và nhiều ngưởi trẻ trong số nầy là Công Giáo. Có những nhà thờ của giáo xứ không có sức chứa. Ngoài những thánh lễ Chủ Nhật của giáo xứ đã nhiều lại cử hành thêm những thánh lễ cho Anh Chị Em Công Nhân Viên sống trong khu vực của giáo xứ ở một nơi nào đó...
Với những Sinh Hoạt Mục Vụ đều đặn, Hội Đoàn, Thánh Lễ, những Nghi Thức Phụng Vụ - Bí Tích cho Cộng Đoàn Dân Chúa trong Giáo Xứ của một Linh Mục Chính Xứ, Ngài còn phải ‘Mục Vụ Phụ Trội’ cho hơn 1.000 Anh Chị Em Công Nhân Viên trong khu vực giáo xứ của Ngài với ít là 1 hay 2 Thánh Lễ Phụ Trội’ cuối tuần, kèm theo Giải Tội trước và sau thánh lễ… Rồi những nhu cầu Mục Vụ đều đặn khác như Hội Họp, Rửa Tội, Hôn Phối, Giáo Lý Tân Tòng… kèm theo nữa.
Tôi xin đan cử một vài ví dụ cụ thể như:
1. Nhà thờ Dĩ An, thuộc Giáo Phận Xuân Lộc sức chứa không quá 200 giáo dân, mà mỗi Chủ Nhật giáo dân tham dự thánh lễ phải ngồi ngoài sân và dọc theo 2 hành lang của nhà thờ đông hơn số giáo dân TRONG nhà thờ khoảng 800 người… Nhu cầu ‘Nhà Nguyện’ rất cần cho 800 con chiên nầy? Không phải họ chỉ đi lễ 1 tuần hơn 1.000 người mà là MỖI TUẦN với con số tương đương hoặc có khi hơn thế nữa. Nếu trời mưa lúc đang cử hành thánh lễ thì chắc hẳn hơn 500 hoặc 600 người sẽ hứng trọn cơn mưa giữa trời… Nếu như trời đang đổ mưa trước thánh lễ thì cũng có lẽ một số lớn trong số những người nầy sẽ không đến nhà thờ của buổi chiều hôm ấy vì họ biết là không thể đứng giữa trời để dâng lễ dưới cơn mưa tầm tã… hoặc có thể chen chân vào dành ghế ngồi hay tránh mưa trong ngôi nhà thờ quá nhỏ bé.
![]() |
| Rước lễ |
2. Đa số họ là những người trẻ Di Dân vì kế sinh nhai, vì tương lai cho chính mình và gia đình… cho nên họ đã không được chuẩn bị cho cuộc ‘Di Dân Mới’ nầy, cho nên họ bị chạm trán - đối đầu với những hoàn cảnh và cuộc sống mới ở các thị tứ - thị trấn - đô thị - thành thị… đặc biệt là các bạn trẻ Công Giáo họ cần đến Giáo Hội hướng dẫn cuộc sống thiêng liêng của họ. Tôi xin đan cử thêm một vấn đề Mục Vụ Bí Tích:
Mỗi ngày Chủ Nhật hoặc chiều thứ Bảy, Linh mục phải đến sớm ít là 30 đến 45 phút để cử hành Bí Tích Hòa Giải…. Linh mục giam mình nơi ‘Tòa Cáo Giải Lộ Thiên’ dưới gốc cây hoặc ngoài mái hiên nhà thờ trong lúc giáo dân lần hạt, nguyện kinh… Ngài sẽ không có giờ để tiếp xúc với giáo dân do nhu cầu thiêng liêng cá nhân khi họ cần gặp... Sau lễ Linh mục lại tiếp tục giam mình trong Tòa Giải Tội tiếp khoảng 30 đến 45 phút nếu không phải dịp lễ Trọng. Những Anh Chị Em muốn gặp Linh mục riêng tư sẽ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi vì ngày mai họ phải đi làm sớm. Nếu như họ đang ở trọ nhà với những Anh Chị Em khác thì sự di chuyển, cuộc sống và thời gian của họ không ít thì nhiều cũng sẽ bị lệ thuộc… Có thể, họ cần phải về nhà để nấu hoặc ăn cơm tối chung với nhóm hay chuẩn bị thức ăn cho ngày mai… như Linh mục chính xứ cho biết mỗi cuối tuần bình thường phải có ít nhất là 300 hối nhân xin lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải… Giải tội xong hối nhân cuối cùng, Linh mục về đến nhà xứ chắc phải 8.30 hay 9.00 giờ tối.
Đa số người trẻ từ miền Bắc và Trung vì kế sinh nhai họ đã vào miền Nam để tìm công ăn việc làm…. Họ cũng cần hướng dẫn thêm về đời sống thiêng liêng của họ, đặc biệt là đời sống Luân Lý - Đạo Đức. Các khóa Dự Bị Hôn Nhân, Giáo Lý, Hội Đoàn, Đoàn Thể cũng cần được thiết lập cho họ, để họ có nơi bám víu học hỏi trao dồi cho đời sống thiêng liêng đạo đức xa quê cha đất mẹ của họ vào cuối tuần hay một vài buổi tối nào đó trong tuần. Vấn đề mục vụ nầy rất cần cho họ để họ cảm thấy đây là giáo xứ - gia đình thứ 2 - của họ đang bám vào để họ được nuôi dưỡng trong những tháng ngày sống xa gia đình và xứ đạo gốc của họ kèm theo sinh kế - sinh nhai hằng ngày.
Theo tôi được biết, có những Giáo Xứ đang có những chương trình - dự án sẽ xây cất những chung cư - nhà trọ bình dân - cho những Anh Chị Em Công Nhân Viên gần Giáo Xứ hay Hãng Xưởng, Kỷ Nghệ phần nào để nâng đỡ những Anh Chị Em Công Giáo hầu giúp họ sống đùm bộc lẫn nhau và nâng đỡ nhau sống ‘Thánh Giữa Đời’ trong những hoàn cảnh cho dù thiếu thốn những đầy tình nghĩa Công Giáo. Trong những khu nhà trọ hay chung cư nầy họ sẽ cảm nhận được phần nào mối ưu tư và quan tâm của Giáo Hội thu hẹp là Giáo Xứ đối với đời sống thiêng liêng của những ‘Con Chiên Công Nhân Viên’ trong Đàn Chiên của Giáo Hội Mẹ Việt Nam. Họ sẽ nâng đỡ nhau và nhắc nhở nhau thông hiệp với Giáo Hội sau một tuần vì sinh kế phải lăn xả vào xã hội trần thế như đi tham dự thánh lễ, sinh hoạt đoàn thể hoặc chia sẻ những vui buồn của nhau trong cùng một hoàn cảnh.
Ngoài ra, theo chúng tôi cũng được biết vì nhu cầu Mục Vụ cho người Di Dân một vài Giáo Xứ có số Công Nhân Viên Công Giáo đông, Các Đấng Bản Quyền cũng đang nghĩ đến việc xây cất những ‘Nhà Nguyện’ để đáp ứng ‘Nhu Cầu Mục Vụ’ hiện nay hoặc những ‘Trung Tâm Mục Vụ’ cho người Di Dân đang đòi hỏi.
Chắc hẳn trong cuộc sống xa quê cha đất mẹ, các bạn trẻ cũng cảm thấy những khó khăn trong đời sống ’độc thân tại chỗ vì hoàn cảnh phải ly thân’ hoặc ‘độc thân giữa căn nhà trọ - chung cư’. Có những bạn đã thay thế vào đời sống độc thân - cô đơn đó bằng những thú vui hay đam mê không được phép, trái với lương tâm của một người Công Giáo và từ đó họ đã đi xa hơn nữa với những điều tệ hại hơn nếu như họ không được những Cố Vấn Gia Đình, Những Vị Linh Hướng, Linh Mục, Tu Sĩ, Chuyên Gia Tâm Lý Hướng Dẫn hay Linh Hướng Mục Vụ giúp đỡ họ…
Tôi có dịp trao đổi với Linh Mục Chính Xứ An Bình - Dĩ An, Cha Vincentê Nguyễn Thành Công về vấn đề Mục Vụ cho người Di Dân và qua Kinh Nghiệm của Ngài là một Linh Mục Đặc Trách lo cho người Di Dân, Ngài rất ưu tư về vấn đề Mục Vụ Di Dân đối với những Anh Chị Em vì hoàn cảnh đã phải sống xa quê cha đất mẹ của họ.
Nếu như có ai trong chúng ta có dịp đến Giáo Xứ Dĩ An là một trong những giáo xứ có nhiều Anh Chị Em Di Dân Công Giáo vào một buổi tối Chủ Nhật bình thường để tham dự một thánh lễ sẽ không thể đặt chân vào BÊN TRONG ngôi thánh đường nầy được nếu đến trễ… chỉ có một cách là đứng ngoài "ngó thánh lễ cử hành bên trong nhà thờ". Lúc trao Mình Thánh Chúa giáo dân lên rước lễ chỉ có đủ chỗ cho 1 hàng đi lên và 1 hàng đi xuống dù có 2 hàng ghế bên trong nhà thờ và mỗi hàng ghế ngồi được 4, 5 người mà thôi. Ngoài hành lang và sân nhà thờ được 3 hoặc 4 thừa tác viên phụ giúp Linh mục trao Mình Thánh Chúa cho giáo dân. Thời gian trao ban Mình Thánh Chúa cho Dân Chúa ở bên ngoài nhà thờ sẽ luôn lâu hơn bên trong nhà thờ vì số người ở ngoài lúc nào cũng đông hơn bên trong nhà thờ.
Chúng tôi có dịp tham dự những thánh lễ được cử hành trong những Ngôi Thánh Đường nguy nga tráng lệ đó đây… Chúng tôi cũng có dịp dâng thánh lễ ở những Nhà Thờ mái lá lợp tôn chật hẹp thiếu những tiện nghi tối thiểu… đến nỗi, nếu hôm nào lễ trọng hơi dài… ‘Gia Đình Nhà Họ Kiến’ kịp đánh hơi mùi rượu lễ sẽ nối đuôi nhau đến bàn phụ nhắm chút rượu lễ trước khi Linh mục kịp rót vào chén thánh.
![]() |
| Giáo dân dự Lễ đứng ngoài sân |
Những người bạn trẻ vì sinh kế họ đã rời bỏ quê cha đất mẹ để tìm miếng cơm manh áo. Ngay từ đầu của bài viết nầy đã khẳng định điều nầy, cho nên vì sinh kế họ đã ra đi tìm đất để sống để lập nghiệp cho nên họ đã không được chuẩn bị về phần tâm lý và tinh thần… Vật chất mặc dù rất cần thiết, nhưng nó không phải là cùng đích của con người. Khi con người quá lo lắng để thỏa mãn cơn đói vật chất sẽ dễ dàng quên cơn đói phần linh hồn, đưa con người đến cơ nguy mất Thiên Chúa và phần phúc mai ngày. Cha ông chúng ta thường nói: "Tiền bạc vào cửa trước sẽ đẩy đạo đức ra cửa sau".
Giáo Hội thường được sánh ví như Người Mẹ Hiền. Tất cả những gì Giáo Hội - Mẹ Hiền mong muốn đều nhằm mục đích giúp con cái của Mẹ luôn được canh tân, cải hóa và dưỡng nuôi. Việc canh tân nầy không phải là việc đổi mới theo trào lưu, cho hợp mốt, đúng thời, hoặc hướng về một tiêu chuẩn nào mới lạ, khác thường, nhưng là luôn trở về nguồn để gặp lại sứ điệp Phúc Âm - hay Tin Mừng nguyên thủy mà vì cuộc sống vật chất sa đọa hay vì kế sinh nhai con cái của Mẹ Giáo Hội thay đổi môi trường sống có thể đã làm cho họ trật đường sai lối.
Thay Lời Kết:
Giáo Dân Xem Lễ Từ Ngaòi ĐườngChân thành cám ơn những ưu ái của Linh mục Vincentê Nguyễn Thành Công, Chính xứ An Bình - Dĩ An đã tạo cho chúng tôi cơ hội đến thăm Giáo Xứ của Cha và qua những sinh hoạt cuối tuần chúng tôi chứng kiến được lòng đạo đức sốt mến của Cộng Đoàn Dân Chúa của Cha, thấy được những nhu cầu Mục Vụ cho người Di Dân sống rải rác trong giáo xứ và những vùng phụ cận, họ đang cần ‘Giáo Hội Mẹ Thánh Địa Phương’ chăm sóc… và những kết quả Cha đã gặt hái được trong đời sống Phục Vụ - Dấn Thân của một Chủ Chăn kiên cường trong Thiên Chức Linh mục. Xin chúc mừng Cha.
Xin Thiên Chúa là Chúa Xuân Vĩnh Cửu qua sự chuyển cầu của Mẹ Maria và Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, ban cho Cha Vincentê, Quý Thầy, Quý Sơ, Hội Đồng Mục Vụ, Các Đoàn Thể và Cộng Đoàn Xứ Đạo An Bình - Dĩ An được bình an và thánh đức. Ước gì năm Mậu Tý nầy, sẽ bắt đầu một trang sử mới cho Cộng Đoàn Xứ Đạo, xin cho mỗi người trong Anh Chị Em luôn ý thức mình là phần tử của Đại Gia Đình của Giáo Xứ An Bình - Dĩ An, hợp tác với Cha Chính Xứ, để góp phần xây dựng nhiệm thể của Cộng Đoàn Giáo Hội Địa Phương với những hồng ân Chúa ban. Đặc biệt là hướng đến một tương lai đầy hứa hẹn với những chương trình Mục Vụ - Xã Hội không những nhắm đến việc phục vụ Giáo Xứ mà còn nhắm đến những Anh Chị Em Công Nhân Viên - Di Dân đang gắn liền cuộc sống của họ trong phạm vi của Giáo Xứ sau những ngày làm việc vất vả, họ sẽ cảm nhận được sự chăm sóc Mục Vụ của Cha Chính Xứ và tình yêu thương của từng Anh Chị Em trong Cộng Đoàn Dân Chúa thu hẹp là An Bình - Dĩ An. Sau hết, xin cho Giới Trẻ Công Giáo Việt Nam luôn được thăng tiến về mọi mặt, làm rạng rỡ cho giống nòi, xứng đáng là con cháu của của các thánh Tử Đạo Việt Nam.
(Giáo Xứ An Bình-Dĩ An, Xuân Lộc, Mùa Chay Thánh 2008)


