THÁI BÌNH, Việt Nam – Như chúng tôi đã đưa tin trước về tình trạng của cặp song sinh An-Khánh, nay chúng tôi xin cập nhật về tình trạng sức khỏe của 2 em.

Hai em An và Khánh
Việc ưu tiên là cần phải cứu chữa đôi mắt cho cặp song sinh An-Khánh càng sớm càng tốt, nên những người có trách nhiệm 2 em nhỏ đầy thương tâm này đã quyết định đưa các em đi lên bệnh viện cấp cao nhất của cả nước Việt Nam để khám chữa mắt.

Đây là lần thứ 2 được đưa đi thủ đô Hà Nội đối với An-Khánh kể từ khi Cha Huynh và Thầy Phương đưa hai em về Thái Bình cưu mang, nuôi dạy và chữa chạy. Lần thứ nhất được đưa đến Viện Da Liễu Trung Ương để các chuyên khoa bậc thầy của cả nước chuẩn đoán, nhưng họ đâu có khám xét gì, họ chỉ nhìn qua và nói vài lời tội nghiệp rồi phán bệnh mà lắc đầu “bó tay”. Có thể nền y học Việt Nam xin thua loại bệnh ngoài da của An-Khánh thật. Qua đây, xin chuyển dẫn lời kêu cứu thảm thương của An-Khánh đến các chuyên gia ngoại quốc. Chúng tôi đợi chờ thông tin từ Quý Vị.

Lần thứ hai, hôm 24-3, An-Khánh được đưa đi Viện Mắt Trung Ương với hy vọng nơi đây sẽ cứu giúp đôi mắt, cửa sổ tâm hồn của hai em. Cùng dẫn đưa hai em đi hôm đó có Thầy Phương là cộng sự viên của Cha Huynh, Nữ tu Hoà của dòng Mân Côi và tôi cũng được đi ké. Bệnh viện phong-da liễu Vân Môn đã cấp một tài xế và xe của cơ quan để chở mọi người đi. Khi đến nơi chúng tôi không quen biết nên phải chờ đợi, cuối cùng có một bác sĩ Công Giáo ở bệnh viện khác đến giúp chúng tôi. Nhờ vị bác sĩ đồng hương Thái Bình này mà việc làm thủ tục và dẫn đưa đi đến các trạm, các khoa, các phòng ban được xuôi thuận và dễ dàng hơn.

Khám nghiệm mắt cho các em
Tuy nhiên, tôi nhận thấy khi các em được dẫn đưa đi đến đâu, thì ở nơi đó từ y bác sĩ đến các bệnh nhân đều nhìn các em với con mắt kinh rợn và khiếp sợ, hoạ huần mới có người động lòng trắc ẩn hỏi thăm. Tôi xin được trích dẫn lời của một bác sĩ trưởng khoa nói về chúng tôi rằng: những người này làm việc nhân đạo cho hai cháu, vậy mà các nhân viên của mình lại nói “eo ơi”, thật là nhố nhăng!

Sau khi làm thủ tục giấy tờ và nộp lệ phí khám bệnh, chúng tôi dẫn các em đến phòng kiểm tra và đo mắt, rồi người ta viết giấy đưa cho chúng tôi bế 2 em đến khoa nhi, sau khi thăm khám ở khoa nhi xong, nữ giáo sư tiến sĩ trưởng khoa nhi lại viết giấy đưa cho chúng tôi đưa các cháu lên chuyên khoa khác (tôi không nhớ rõ), ở đây bác sĩ trưởng khoa không có ở phòng, chúng tôi ngồi chờ đợi, rồi người ta trả lại số khám bệnh cho chúng tôi và hẹn đầu giờ chiều đến.

Sau khi tìm chỗ ăn trưa cho qua bữa xong, chúng tôi trở lại bệnh viện, nộp sổ và chờ đợi hồi lâu, cuối cùng được gọi vào khám. Bác sĩ trưởng khoa ở đây xác định một mắt của bé trai Khánh đã bị nổ và mù hoàn toàn. Cả hai em đều bị lộn mi mắt do bộ phận da co kéo. Xem ra các chuyên gia cũng lại bó tay với hai trường hợp này và họ nói đây là trường hợp đầu tiên họ gặp trong nghề. Các bác sĩ hẹn chúng tôi 3 tháng sau đưa đến khám lại và nói nếu có đoàn chuyên gia nước ngoài sang Việt Nam thì hy vọng họ sẽ giúp được, khi đó mới quyết định là có phẫu thuật được hay không. Họ đưa cho chúng tôi mấy lọ thuốc và dặn về nhỏ vào mắt các cháu hàng ngày.

Chúng tôi ra về khi trời đã xế chiều và tối. Chúng tôi ghé vào một quán ăn bên đường để ăn tối, một số người ở đây cảm thương hai em nên họ đã cho bánh và sữa, họ túm tụm lại nhìn xem 2 đứa trẻ tội nghiệp mà họ chưa bao giờ gặp. Chúng tôi kể tóm tắt cho họ nghe những việc chúng tôi đang làm cho An và Khánh. Chúng tôi chờ đợi 3 tháng sau đi khám lại. Còn chờ đợi là còn hy vọng.

Tôi chia tay, về đường của mình, xe chở An-Khánh, thầy Phương và dì Hoà về Thái Bình. Trong đầu tôi hiện ra những ánh mắt trẻ thơ ngày nào tôi còn đứng trên bục giảng để dạy học ở một mái trường tiểu học và trung học cơ sở ở miền quê. Tôi từ bỏ nghề sư phạm để đi theo một lý tưởng khác cũng gần gũi với trẻ thơ và những lứa tuổi đang cắp sách tới trường. Tôi nghĩ đến An và Khánh, nghĩ tới quyền của một trẻ em, và tự hỏi mình rằng: An và Khánh có cái "quyền" của một "trẻ em" hay không?!

damnguyensc@gmail.com