Buổi Cầu Nguyện Cho Tổng Giáo Phận Hà Nội tại Giáo Xứ Thánh Phanxicô thành Assisi – San Jose ngày 3 tháng 2 năm 2008.
Mưa đã ngừng rơi trong buổi chiều Chúa Nhật vùng San Jose, bắc California. Trời chiều trong ánh nắng nhạt nhòa đem chút hơi ấm cho cái đông lạnh vùng Bay Area.
Tôi cùng gia đình đến tham dự thánh lễ Tết Nguyên Đán, Xuân Mậu Tý và buổi cầu nguyện cho Tổng Giáo Phận Hà Nội tại giáo xứ Thánh Phanxicô thành Assisi của cộng đồng Việt Nam, một cộng đồng người Việt trong một giáo xứ Mỹ.
Khuôn viên giáo đường hôm nay rộn ràng hơn với những tà áo dài truyền thống đủ mầu. Bước vào trong, không khí Tết được đậm nét hơn với những trang trí rất truyền thống dân tộc nơi bàn thờ. Nhìn quanh, tôi thấy môt số người đang quây quần bên hai tờ bích chương lớn nơi gần giếng Rửa Tội. Đó là hai bích chương với những hình ảnh và tóm lược về những biến cố xẩy ra tại Tổng Giáo Phận Hà Nội bằng song ngữ - Việt và Mỹ.
Thánh lễ bắt đầu với những cung nhạc réo rắt tươi vui của mùa xuân trong Chúa, đầm ấm thánh thiêng và chan hòa tình tự. Cha chủ tế nhắc nhở mọi người, bằng song ngữ, nhớ về “cội nguồn” trong thánh lễ mừng Tết và kêu mời
hợp ý cầu nguyện và tạ ơn Thiên Chúa về tin vui từ Tổng Giáo Phận Hà Nội. Thánh lễ hôm nay, có thêm sự hiện diện của Đức Ông John Sandersfeld, chánh xứ và một vài đại diện của giáo xứ Mỹ.
Lời nguyện cầu và kinh Hoà Bình trong buổi cầu nguyện cho tâm tư mọi người lắng đọng, trầm tư trong kinh nguyện. Tôi nghe như có những “hạt lệ trong hạt kinh”, rất gần, rất thân quen, đượm tình tự dân tộc trong niềm chia sẻ hiệp thông của những người Mỹ trong giáo xứ Thánh Phanxicô thành Assisi.
Lòng tôi thật sự chùng xuống với “hạt kinh, hạt lệ” quyện trong tiếng hát câu kinh.
Lời cầu kinh là vũ khí không súng đạn, là “truyền thông” liên lục địa không cần hỏa tiễn, là “tiếp thị” không cần thị trường, là tình thân thương liên hiệp không biên giới. Và lời cầu kinh của giáo dân giáo phận Hà Nội trong an hòa, tự chế, trung kiên, liên kết vững bền nhịp nhàng với Chủ Chăn, đã cho thấy sức mạnh đó. Cả thế giới đều ngưỡng mộ và ca ngợi tinh thần cầu nguyện đó.
“Lạy Chúa xin hãy dùng con, như khí cụ bình an của Chúa.”
“Make me a channel of your peace.”
“Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù.”
“Where there is hatred, let me bring your peace.”
“Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ.”
“It is in pardoning that we are pardoned.”
“Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí, ơn an bình”.
Tôi bước ra ngòai giáo đường, thấy thật ấm lòng trong cái Tết tha hương. Cụm mây trắng lững lờ trên một ngọn đồi cao của Thung Lũng Hoa Vàng, trôi bềnh bồng về quê hương Việt Nam cách trở, về Giáo Hội Mẹ Việt Nam nghìn trùng, về tổng giáo phận Hà Nội ngăn cách, chuyên chở những lời kinh trong hiệp thông cho Tình Chúa và Tình Người. Tôi thầm tự nhủ “Kinh nguyện là sức mạnh của Dân Chúa; và là sự “yếu đuối” của Thiên Chúa vạn năng”. (Thánh Augustinô).
Mưa đã ngừng rơi trong buổi chiều Chúa Nhật vùng San Jose, bắc California. Trời chiều trong ánh nắng nhạt nhòa đem chút hơi ấm cho cái đông lạnh vùng Bay Area.
Tôi cùng gia đình đến tham dự thánh lễ Tết Nguyên Đán, Xuân Mậu Tý và buổi cầu nguyện cho Tổng Giáo Phận Hà Nội tại giáo xứ Thánh Phanxicô thành Assisi của cộng đồng Việt Nam, một cộng đồng người Việt trong một giáo xứ Mỹ. Khuôn viên giáo đường hôm nay rộn ràng hơn với những tà áo dài truyền thống đủ mầu. Bước vào trong, không khí Tết được đậm nét hơn với những trang trí rất truyền thống dân tộc nơi bàn thờ. Nhìn quanh, tôi thấy môt số người đang quây quần bên hai tờ bích chương lớn nơi gần giếng Rửa Tội. Đó là hai bích chương với những hình ảnh và tóm lược về những biến cố xẩy ra tại Tổng Giáo Phận Hà Nội bằng song ngữ - Việt và Mỹ.
Thánh lễ bắt đầu với những cung nhạc réo rắt tươi vui của mùa xuân trong Chúa, đầm ấm thánh thiêng và chan hòa tình tự. Cha chủ tế nhắc nhở mọi người, bằng song ngữ, nhớ về “cội nguồn” trong thánh lễ mừng Tết và kêu mời
hợp ý cầu nguyện và tạ ơn Thiên Chúa về tin vui từ Tổng Giáo Phận Hà Nội. Thánh lễ hôm nay, có thêm sự hiện diện của Đức Ông John Sandersfeld, chánh xứ và một vài đại diện của giáo xứ Mỹ.Lời nguyện cầu và kinh Hoà Bình trong buổi cầu nguyện cho tâm tư mọi người lắng đọng, trầm tư trong kinh nguyện. Tôi nghe như có những “hạt lệ trong hạt kinh”, rất gần, rất thân quen, đượm tình tự dân tộc trong niềm chia sẻ hiệp thông của những người Mỹ trong giáo xứ Thánh Phanxicô thành Assisi.
Lòng tôi thật sự chùng xuống với “hạt kinh, hạt lệ” quyện trong tiếng hát câu kinh.
Lời cầu kinh là vũ khí không súng đạn, là “truyền thông” liên lục địa không cần hỏa tiễn, là “tiếp thị” không cần thị trường, là tình thân thương liên hiệp không biên giới. Và lời cầu kinh của giáo dân giáo phận Hà Nội trong an hòa, tự chế, trung kiên, liên kết vững bền nhịp nhàng với Chủ Chăn, đã cho thấy sức mạnh đó. Cả thế giới đều ngưỡng mộ và ca ngợi tinh thần cầu nguyện đó.
“Lạy Chúa xin hãy dùng con, như khí cụ bình an của Chúa.”“Make me a channel of your peace.”
“Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù.”
“Where there is hatred, let me bring your peace.”
“Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ.”
“It is in pardoning that we are pardoned.”
“Xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí, ơn an bình”.
Tôi bước ra ngòai giáo đường, thấy thật ấm lòng trong cái Tết tha hương. Cụm mây trắng lững lờ trên một ngọn đồi cao của Thung Lũng Hoa Vàng, trôi bềnh bồng về quê hương Việt Nam cách trở, về Giáo Hội Mẹ Việt Nam nghìn trùng, về tổng giáo phận Hà Nội ngăn cách, chuyên chở những lời kinh trong hiệp thông cho Tình Chúa và Tình Người. Tôi thầm tự nhủ “Kinh nguyện là sức mạnh của Dân Chúa; và là sự “yếu đuối” của Thiên Chúa vạn năng”. (Thánh Augustinô).