Quang cảnh hí trường Côlôsê
Đức Thánh Cha vác thánh giá
Quang cảnh hí trường Côlôsê
Một con số đông đảo chưa từng thấy lên đến hàng trăm ngàn người đã tham dự buổi đi Đàng Thánh Giá trọng thể tại hí trường Côlôsê do Đức Thánh Cha chủ sự lúc 9:15 tối ngày thứ Sáu Tuần Thánh.

Vụ động đất dữ dội dến 6.3 độ tại vùng núi Apennine trong khi người dân L'Aquila đang ngủ đã gây thiệt mạng cho ít nhất 290 người, làm bị thương 1,000 người và gây cho 40,000 người lâm cảnh màn trời chiếu đất.

Tai nạn trên đã trùm lên bầu khí vốn đã buồn của ngày thứ Sáu Tuần Thánh một sắc thái thê lương hơn nữa.

Trong lời chào anh chị em, Đức Thánh Cha đã ứng khẩu kêu gọi cộng đoàn cầu nguyện cho tất cả các nạn nhân và gia đình của họ:

“Chúng ta hãy cầu nguyện cho những ai đang cảm thấy buồn sầu, trên hết cho các nạn nhân vụ động đất tại khu vực L'Aquila. Xin cho ánh sao hy vọng xuất hiện với họ trong đêm đen này.”

Trong phần dẫn nhập trước khi bắt đầu Đàng Thánh Giá, Đức Thánh Cha nói:

Anh chị em thân mến,

Chúng ta đến đây để cùng nhau hát lên bài ‘Thánh Ca Hy Vọng’. Chúng ta muốn tự bảo mình rằng tất cả đều không mất đi trong những thời buổi khó khăn. Khi tin tức đau buồn cứ dồn dập đến, hết chuyện này đến chuyện khác, chúng ta đâm ra âu lo. Khi bất hạnh xảy đến gần gũi với chúng ta, chúng ta đâm ra xao xuyến. Khi chúng ta lại chính là nạn nhân của thảm họa, lòng tự tin của chúng ta bị lung lay và đức tin bị thử thách. Nhưng tất cả chưa bị mất đi. Như ông Gióp, chúng ta đi tìm ý nghĩa [của những bất hạnh này].

Trong nỗ lực này chúng ta có một mẫu gương. Tổ phụ Abraham đã tin và đã hy vọng, ngay cả khi không còn lý do gì để hy vọng. Thật vậy, trong những lúc gian truân chúng ta không thấy lý do gì để hy vọng. Nhưng chúng ta vẫn hy vọng. Điều này có thể xảy ra trong đời sống mỗi người chúng ta. Điều đó cũng xảy ra với xã hội rộng lớn hơn.

Chúng ta hãy tự hỏi như Vịnh gia: ‘Tại sao tôi lại buồn sầu thế này? Tại sao lòng tôi xao xuyến bồi hồi? Tôi sẽ đặt hy vọng nơi Thiên Chúa'. Chúng ta hãy canh tân và củng cố đức tin, và tiếp tục đặt niềm cậy trông nơi Thiên Chúa. Vì Ngài giải thoát những ai trong cơn tuyệt vọng. Và hy vọng đặt nơi Thiên Chúa tối hậu sẽ không làm ta thất vọng.

Chính là nơi Đức Kitô mà chúng ta hiểu ý nghĩa đầy đủ của đau khổ. Trong buổi suy niệm này trong khi chúng ta chiêm ngắm trong đau thương đau khổ về phần Chúa Giêsu, chúng ta cũng sẽ chú ý thấy giá trị cứu độ của đau khổ này. Chính là chương trình của Thiên Chúa mà “Đấng Mêsia phải chịu đau khổ” và những đau khổ này mang đến ơn ích cho chúng ta. Một nhận thức như thế đổ đầy chúng ta niềm hy vọng sống động. Đó là hy vọng giữ cho chúng ta vui mừng và kiên nhẫn trong gian truân.

Một hành trình của đức tin và đức cậy là một hành trình thiêng liêng lâu dài khi chúng ta suy tư về chương trình sâu xa của Thiên Chúa nơi những vận hành của vũ trụ và nơi những biến cố trong lịch sử nhân loại. Vì bên dưới lớp mặt của thảm họa, tai ương, chiến tranh, cách mạng và những xung đột các thứ, có sự hiện diện lặng lẽ, có một hành động có chủ đích của Chúa. Thiên Chúa ẩn mặt trong thế giới, trong xã hội, trong vũ trụ. Khoa học và kỹ thuật hé lộ ra những kỳ công của sự cao cả và tình yêu của Ngài. ‘Không có diễn văn, không có lời nào, tiếng nói của những điều đó không ai nghe thấy; nhưng tiếng của chúng đi khắp cùng trái đất và lời của chúng đi đến tận cùng thế giới’. Thiên Chúa thổi hơi hy vọng.

Thiên Chúa mạc khải chương trình của Ngài qua ‘lời’ của Ngài, trong khi chỉ ra cách thế kín múc điều tốt từ xấu cả trong những biến cố nhỏ nhặt trong đời thường mỗi người chúng ta lẫn trong những biến cố trọng đại hơn trong lịch sử nhân loại. ‘Lời’ của Ngài tỏ ra chương trình ‘phong phú và vinh quang’ của Thiên Chúa, theo đó Ngài giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi chúng ta và rằng Chúa Kitô hiện diện nơi anh chị em.

Cầu xin cho thông điệp hy vọng này vang vọng từ Hoang-Ho tới Colorado, từ rặng Hy Mã Lạp Sơn đến rặng Alps và Andes, từ Mississipi tới Brahmaputra. Thông điệp ấy vang lên rằng: ‘Hãy mạnh mẽ, hãy để lòng trí anh chị em can đảm lên hỡi tất cả những ai hy vọng nơi Thiên Chúa’.