HÀ NỘI - Thi sĩ Hàn Mặc Tử đã đặt câu hỏi với sứ thần Gáp-ri-en: “Hỡi sứ thần Thiên Chúa Gáp-ri-en, khi Người xuống truyền tin cho Thánh Nữ (Ma-ri-a), Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời, Người có nghe náo động cả muôn trời, Người có nghe xôn xao ngàn tinh tú…?” Câu trả lời chắc chắn là có vì sứ thần sẽ nghe tất cả điều ấy bằng đôi tai thiêng liêng, còn loài người chúng ta không thể nghe ra những điều kì diệu này, ngoại trừ bằng tâm hồn và lòng tin.

Đây cũng là điều mà tu đoàn Truyền Tin mời gọi mọi người tham dự thánh lễ Truyền Tin ngày 31 tháng 3 vừa rồi tại nhà thờ xứ Vân Đình (Hà Tây) qua bài ca nhập lễ: hãy vận dụng lòng tin và tâm hồn để nhỉn xuyên qua thiếu nữ đơn sơ kia là Thánh Mẫu Thiên Chúa cao vời, nhìn xuyên qua cuộc gặp gỡ kín đáo kia là cuộc giao duyên vĩ đại giữa Trời và Đất, nhìn xuyên qua lời mời chào hiền hòa kia của thiên sứ Gáp-ri-en là lời kính bái một mẫu nghi thiên hạ, nhìn xuyên qua câu trả lời nhẹ nhàng kia của đức Ma-ri-a là quyết định quan trọng tới mức chi phối không chỉ định mệnh một con người mà là lịch sử của cả một nhân loại.

Xa hơn nữa, mọi người được mời gọi hãy nhìn xuyên qua khung cảnh chung quanh hoang sơ, ngôi nhà thờ lợp tôn tồi tàn, dúm giáo dân cử hành thánh lễ… là cả một vườn địa đàng, một cung điện Thiên Chúa và một nhân loại bao la… Không phải chỉ vì ở đây có sự hiện diện của đức tổng giám mục giáo phận, của các linh mục trong khu vực, của các anh chị em tu đoàn Truyền Tin, mà chính vì có Tin Mừng của Thiên Chúa vẫn tiếp tục vang vọng và có Thánh Thể Chúa Ki-tô vẫn tiếp tục hiến dâng…

Khi chọn danh hiệu “Tu Đoàn Truyền Tin” và ngày bổn mạng là ngày Đức Ma-ri-a được truyền tin, hẳn đức hồng y Phaolô-Giuse Phạm Đình Tụng và những người tiếp tục sự nghiệp ấy của ngài đều mong muốn học tập được thái độ của sứ thần Gáp-ri-en và nhất là của Đức Ma-ri-a: tập nhìn mọi sự bằng cặp mắt đức tin, tập nghe mọi sự bằng đôi tai đức tin và tập truyền tin cũng bằng miệng lưỡi đức tin. Nếu không có lòng tin ấy thì ai dám khởi sự và tiếp nối một công trình rất đỗi mong manh với những con người rất ư khiêm tốn? Nếu không có lòng tin ấy thì ai dám tham gia vào công cuộc đội đá vá trời như vậy – truyền bá Tin Mừng Nước trời cho những con người đang đói khát và dường như chỉ đói khát những thứ nước vật chất khác?

Hơn ai hết và hơn bao giờ hết, trong ngày bổn mạng của mình các thành viên Tu Đoàn Truyền Tin sẽ có dịp cảm nghiệm rất rõ sự thật kì diệu ấy, bằng cách đối chiếu tình hình hiện tại với buổi ban đầu của tu đoàn chẳng hạn. Chỉ riêng trong tu đoàn nữ thôi: hiện nay số cộng đoàn đã tăng từ 1 lên 4 (Phúc Lâm, Nghĩa Ải, Vân Đình và Nhà Chung giáo phận), số thành viên đã là 39 chị em trong đó 13 chị em đã cam kết, 17 chị em đang trong năm tập. Không kể những chương trình học tập và tĩnh tâm riêng của mình, Tu Đoàn cũng đã nỗ lực gởi các chị em tham gia các khóa bồi dưỡng thần học và tu đức (2 khóa hè tại Sài gòn, 1 khóa tại Bùi Chu, 1 khóa tại Hà Nội) bên cạnh các tu sĩ các dòng khác.

Ngoài ra, cho tới nay đã có 3 chị em tham gia lớp trung cấp y tế cổ truyền, 1 chị em đang học trường cao đẳng sư phạm. Hoạt động của chị em cũng đa dạng, ứng với đòi hỏi phải truyền bá Tin Mừng cho con người hôm nay dưới đủ mọi hình thức như phục vụ các bếp ăn Giáo Hội, chăm sóc các cháu nhà trẻ, dạy giáo lý các độ tuổi, dạy hát và nhạc, tham gia các khóa đào tạo giáo lí viên, thăm viếng các người bất hạnh (già nua, bệnh tật, đặc biệt các bệnh nhân nhiễm HIV)… và còn nhiều hoạt động khác nữa đang dự tính. Và dĩ nhiên, khi ôn lại quá khứ, nhìn vào hiện tại và hướng tới tương lai, chị em không thể quên các khuôn mặt đáng kính như các đấng bản quyền trước đây và hiện tại, cha Trịnh Việt Yên đã qua đời, sơ Elizabeth Quỳnh Giao… và nhiều người khác – những người cũng có chung thái độ căn bản như các thành viên tu đoàn Tuyền Tin: đó là chính nhờ luôn tập nhìn, nghe và hành động trong đức tin mà các vị ấy mới có thể khởi sự và theo đuổi không mệt mỏi sự nghiệp của tu đoàn Truyền Tin này.