Ngày 03-07-2022
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Bùng cháy cho các linh hồn
Lm. Minh Anh
00:00 03/07/2022

BÙNG CHÁY CHO CÁC LINH HỒN
“Các con hãy đi!”; “Thầy sai các con như chiên con đi vào giữa bầy sói”.

J. Wesley nói, “Nhiệt tình mà không có kiến thức thì như chạy trong bóng tối. Như Chúa Giêsu, bạn hãy để trái tim ‘bùng cháy cho các linh hồn’, và người ta sẽ đến để thấy bạn cháy sáng!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Người ta sẽ đến để thấy bạn cháy sáng!”. Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay, ngày Tạ Tháng Thánh Tâm Chúa Giêsu, cho thấy ngọn lửa tình yêu đối với các linh hồn trong trái tim Thiên Chúa cháy sáng! Lửa ấy thật mãnh liệt và vô giới hạn. Hãy chiêm ngưỡng sự đói khát các linh hồn của Ngài vốn khắc khoải, sao cho lửa ấy ngày càng cháy sáng, ‘bùng cháy cho các linh hồn!’.

Với các linh hồn, qua bài đọc thứ nhất, Isaia cho thấy sự chăm chút của Thiên Chúa, “Các ngươi sẽ được bú sữa, được ẵm vào lòng và được nâng niu trên đầu gối. Ta sẽ vỗ về các ngươi như người mẹ nâng niu con”. Cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa trong Chúa Giêsu, thánh Phaolô qua bài đọc hai cũng thốt lên với tín hữu Galata, “Nguyện ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ở cùng anh em!”. Để từ đó, bao tâm hồn biết ca ngợi tôn vinh Danh Chúa tới muôn đời, Thánh Vịnh đáp ca bày tỏ tâm tình hân hoan, “Cả trái đất, nào tung hô Thiên Chúa!”.

Với bài Tin Mừng, những thao thức của Chúa Giêsu bộc lộ cách cụ thể hơn, Ngài nói, “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”. Hãy chiêm ngắm cơn đói của Chúa Giêsu, cơn đói mang lại sự cứu rỗi cho vô ngần vô lượng các linh hồn như một cánh đồng bạt ngàn lúa chín, vốn xem ra vượt quá sức người mà cần có sức Trời, “Hãy xin Chủ Mùa sai thợ ra gặt lúa về!”. Tình yêu nồng cháy, lôi kéo của trái tim Ngài dành cho các linh hồn phá vỡ mọi rào cản của một vị Thiên Chúa; Ngài muốn làm sao ‘nhân lên sự hiện diện’ của Ngài trên thế giới, mọi lúc mọi nơi. Điều đó cũng dễ hiểu, trái tim Ngài đang bị thiêu đốt, ‘bùng cháy cho các linh hồn’ bởi những nhu cầu không bao giờ cạn kiệt của muôn triệu sinh linh mà Ngài mong mỏi cứu chuộc. Chính Ngài cũng đã nói, “Thầy đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy những ước mong cho lửa ấy cháy bùng lên!”.

Chúa Giêsu những ước mong lửa mến yêu đó bùng cháy lên trong tâm hồn chúng ta! Nhưng trước hết, “Hãy xin Chủ Mùa sai thợ ra gặt lúa về”; vì lẽ, việc sai đi cũng như việc ‘gặt lúa’ thuộc về Thiên Chúa và trong sức mạnh của Ngài. Tiếp đến, chính “Các con hãy đi!”; “Thầy sai các con như chiên con đi vào giữa bầy sói”. Sau khi dạy cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo, Ngài sai chúng ta đi, dù rất khó khăn như chiên đi vào giữa sói. Hình ảnh mạnh mẽ này tiết lộ rằng, sứ mệnh Ngài trao không phải là điều chúng ta có thể tự mình làm được. Sẽ không tốt khi một chiên non đi vào giữa sói… trừ khi người chăn chiên ở ngay bên cạnh nó. Sứ mệnh đòi hỏi một sự can đảm lớn lao, nhưng không thể hoàn thành nó nếu không có Ngài. Tin cậy Chúa, vốn là một trong những điều khó làm nhất trong đời; ngay cả việc tin cậy Ngài, cũng không phải là điều chúng ta có thể tự động làm được, nó đòi hỏi một sự đầu phục và quyết tâm liên tục khi chúng ta được mời gọi ngày càng cam kết sâu sắc hơn để có thể ‘bùng cháy cho các linh hồn’.

Anh Chị em,

“Các con hãy đi!”; “Thầy sai các con như chiên con đi vào giữa bầy sói”. Chúa Giêsu sai các tông đồ đi, không một hứa hẹn sẽ thuận tiện dễ dàng, nhưng báo trước những gì thật phũ phàng. Thế mà, các ông vẫn đi; và suốt hai ngàn năm, vẫn có những con người tiếp tục ra đi, dẫu thời cuộc chẳng sáng sủa hơn. Chính Chúa Giêsu, vị “Tông Đồ Tiên Khởi” cũng đã bước vào trần gian như thế. Bởi một tình yêu ‘bùng cháy cho các linh hồn’ mà Ngài chấp nhận sinh ra trong đồng, lớn lên ngoài đường và chết treo trên đồi. Cũng bởi tình yêu ấy mà Giáo Hội luôn có những con người tiếp tục ra đi, và Chúa Giêsu có thể tiếp cận nhiều linh hồn hơn, băng bó nhiều trái tim hơn, chữa lành nhiều người bệnh hơn. Ngày nay, đến lượt chúng ta, Chúa cũng sai chúng ta đi. Điều quan trọng trước hết là phải cầu nguyện để chạm được lửa tình yêu đang cháy trong tâm hồn Ngài; nhờ bén chính ngọn lửa đó, chúng ta bùng cháy lửa tình yêu trong lòng mình. Để từ đó, ra đi, dấn thân vì hạnh phúc và sự sống đời đời cho linh hồn của tha nhân.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để trái tim con có thể ‘bùng cháy cho các linh hồn’, xin cho con biết phải sống làm sao để có cho mình một chỗ trong trái tim của ‘từng linh hồn!’”, Amen.

(Tgp. Huế)
 
Ngày 04/07: Ký Thác sẽ mang lại niềm bình an – Lm. Vinh Sơn Nguyễn Văn Định, CS
Giáo Hội Năm Châu
03:04 03/07/2022

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Đức Giê-su còn đang nói với các môn đệ ông Gio-an, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói: “Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống.” Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.

Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo choàng của Người, vì bà nghĩ bụng: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo choàng của Người thôi là sẽ được cứu chữa!” Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con.” Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.

Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh; thấy phường kèn và đám đông ồn ào. Người nói: “Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Nhưng họ chế nhạo Người. Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy. Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.

Đó là lời Chúa
 
Cuộc Đời Là Lời Chào Chúc Bình An
Lm. Giuse Trương Đình Hiền
08:17 03/07/2022
Cuộc Đời Là Lời Chào Chúc Bình An

Chúa Nhật 14 TN C 2022

Trong những ngày này, có lẽ bản tin thời sự mỗi ngày được mọi người theo dõi, săn đón với cả lo âu phập phồng lẫn hy vọng ước mơ… đó chính là “bản tin chiến sự Ukraina”; và có lẽ hơn ai hết, những người mẹ, những người vợ, những em thơ, những người lính… của các gia đình trên mọi nẻo đường đất nước Uknaina, và cả tại nhiều nơi của nước Nga, đang mong mỏi một tin vui, đang chờ một tin mừng đó là tin hòa bình, là tin bình an.

Vâng, bình an để không còn nghe tiếng bom rền, đạn réo, hỏa tiển rơi…; bình an để thôi cảnh chết chóc thương đau, hoang tàn đổ nát; bình an để người với người tay bắt mặt mừng, nhìn nhau như bạn hữu, anh em…. Chính người dân Việt chúng ta cũng đã trải qua một thời khát khao và chờ đợi tin vui hòa bình, tin mừng bình an như thế mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng khắc họa qua những lời ca đi cùng năm tháng:

Chờ mai này ta dậy trong tiếng hò reo

Chờ cho lòng căm thù đến lúc chìm sâu

Chờ hòa bình đến, chờ tiếng bom im

Chờ bước đi trên những con đường không chông mìn

Chờ đường giao thông chấp nối chuyến xe qua ba miền

Chờ tin mừng sông chờ núi cũng chờ mong

Chờ trên vừng trán mẹ thắp lên bình minh

Chờ khô nước mắt, chờ đá reo ca

Chờ áo cơm nuôi cho những trẻ con không nhà

Chờ ngày Việt Nam thống nhất cho những tình thương vỡ bờ …(ca khúc “Chờ nhìn quê hương sáng chói”)

Và bình an cũng chính là nội dung sứ điệp Lời Chúa của Chúa Nhật hôm nay, 14 C; vì chưng, cả ba Bài đọc đều nhắc tới sứ điệp nầy, nội dung nầy:

- Bài đọc 1 với lời hiệu triệu của ngôn sứ Isaia vang lên thuở dân Israel bị lưu đày trong đau thương và nước mắt: “Ta sẽ làm cho sự bình an chảy đến nó như con sông, và vinh quang chư dân tràn tới như thác lũ…”

- Bài đọc 2 với lời huấn dụ của Thánh Phaolô Tông Đồ gởi cho cộng đoàn Galat khi ngài chia sẻ về cảm nghiệm niềm hạnh phúc bình an được thuộc về thập giá Đức Kitô trên những bước đường loan báo Tin Mừng: Nguyện chúc bình an và lòng thương xót đối với những ai rập theo quy tắc đó, và cho cả Israel của Thiên Chúa nữa…

- Bài Tin Mừng Luca với mệnh lệnh truyền giáo của Chúa Giêsu dành cho 72 môn đệ; một mệnh lệnh tông đồ phổ quát cho toàn thể Kitô hữu mà sứ điệp và cũng là tin vui đầu tiên và quan trọng nhất cần được loan báo và chuyển tải đến cho con người đó chính lời chào chúc “bình an”: Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: ‘Bình an cho nhà này’…

Quả thật, tin bình an chính là tin cần thiết nhất, quan trọng nhất, giá trị nhất cho thế giới, cho cuộc sống con người muôn nơi muôn thuở, hôm qua cũng như hôm nay… Vì thế, không lạ gì, gắn liền với việc loan báo “Tin Mừng trọng đại” Con Chúa xuống thế làm người, các sứ thần đã ca vang sứ điệp bình an: “Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương” (Lc 2,10-14). Và cũng hoàn toàn hợp lý khi Đức Kitô Phục sinh trao ban lời “chào chúc bình an” cho các Tông đồ, một quà tặng tuyệt vời mà Ngài đã gặt hái được qua hành trình thập giá; và Ngài cũng muốn các môn sinh tiếp bước Ngài để trao cho thế giới: “Bình an cho các con” (Lc 24,36; Ga 20, 19-20).

Thế nhưng “bình an” cũng có nhiều thứ…

Cách đây 2000 năm, nhiều người Do Thái, sau khi chứng kiến các dấu lạ: nào kẻ què đi, kẻ điếc nghe, phung cùi được lành sạch, kẻ chết được hoàn sinh, ma quỷ bị trục xuất, được ăn no nê trong hoang mạc … đã chắc mẩm: hạnh phúc đây rồi, bình an đây rồi, đế quốc Rôma hết thời rồi, vương quyền Israel được phục hồi rồi…; Đấng Mêsia đã trở về trong uy quyền và chiến thắng đây rồi; phải đặt Ngài lên làm vua thôi ! (Ga 6,14-15).

Thế nhưng, tất cả “tin vui” hừng hực đó đã đổ sập, nhường chỗ cho một thất vọng lênh láng với tin buồn lan ra khắp nẻo Giêrusalem: Giêsu Nadarét bị đóng đinh thập giá.

Vâng, họ tìm kiếm nơi Đức Kitô một thứ “tin vui”, một thứ “bình an”, một niềm hy vọng mang đầy chất trần tục nên họ thất vọng hoàn toàn với “biến cố đồi Sọ”, với “nẻo đi thập giá”…

Tuy nhiên, cũng chính từ “nỗi đau thập giá”, chính từ “Con Người bị treo lên” đã mang lại một niềm bình an sâu thẳm cho tên trộm bị đóng đinh ăn năn sám hối khi lãnh nhận niềm hy vọng thiên đàng: “Hôm nay anh sẽ được ở với tôi trên Thiên đàng” (Lc 23,42).

Nói cách khác, niềm vui đích thực, sự bình an đích thực mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta phải nhờ và qua chính Con Một của Ngài; điều đó đồng thời cũng có nghĩa là phải đi qua “nẻo đường thập giá”, phải được trổ sinh từ “mảnh đất của khổ nạn”.

Đó chính là sự “bình an” được trao ban từ Đấng sống lại từ cõi chết, là Tin Mừng được loan báo bởi những kẻ đã sống, đã loan báo và trải nghiệm chính “con đường thập giá của Đức Kitô”, như chứng từ của Tông Đồ Phaolô để lại cho chúng ta trong thư gởi giáo đoàn Galata nơi bài đọc 2 hôm nay: “Anh em thân mến, phần tôi, ước gì tôi đừng khoe mình về một điều gì khác, ngoại trừ về thập giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Nhờ cây thập giá mà thế gian đã chịu đóng đinh cho tôi, và tôi cho thế gian. Vì chưng trong Đức Kitô, có cắt bì hay không cũng chẳng có giá trị gì, điều quan trọng là trở nên một tạo vật mới”.

Và một khi có được sự bình an của Thiên Chúa, người Kitô hữu phải trở thành tông đồ của tin vui, của sự bình an. Đó chính là sứ mệnh mà Chúa Giê-su trao cho các Tông đồ, cho 72 môn đệ mà trích đoạn Tin mừng Luca hôm nay nhắc lại cho cộng đoàn chúng ta: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người. Các con hãy đi. Này Ta sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giầy dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: ‘Bình an cho nhà này’…”.

Lời chào chúc đó gói ghém tất cả sứ vụ tông đồ của người Kitô hữu: Vâng chúng ta phải là tông đồ của sự bình an, và sự giải thoát, là những chứng nhân cho niềm hy vọng về một thế giới mới, một triều đại mới của tình yêu, chân lý và ân sủng.

Tuy nhiên, “quà tặng bình an” của Kitô giáo không là “gậy gộc, bao bị, lương thực, tiền bạc, áo xống” (Lc 9, 3) hay “túi tiền, bao bị, giày dép” (Lc 10,4), những thứ mà Đức Kitô căn dặn phải bỏ lại chứ đừng mang theo. Cái cần mang theo chính là sự đơn giản khó nghèo: “Con Người không có chỗ tựa đầu” (Lc 9,58); là sự “chọn lựa việc Chúa” và mau mắn lên đường: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết. Còn anh, hãy đi loan báo Nước Thiên Chúa” (Lc 9, 60); là niềm tin yêu phó thác và sự dứt khoát cho sứ mệnh: “Ai đã cầm cày mà ngó lại phía sau thì không xứng với Nước Thiên Chúa” (Lc 9,62)…

Đứng trước một thế giới mà “sự giàu có thế gian”, mà “phương tiện trần tục”, mà “cám dỗ tiền bạc hay quyền lực”… đang được “đặt lên bệ thờ”, thì sứ điệp “lên đường” hôm nay của Lời Chúa quả là một sự “lội ngược dòng” đúng nghĩa. Tuy nhiên, người Kitô hữu với tư cách là một “tông đồ” sẽ không có một chọn lựa nào khác. Bởi vì Đức Kitô là “đường, sự thật, sự sống. Không ai đến được với Cha” nếu không đi qua nẻo đường nầy ! (Ga 14,6).

Và như thế, cuộc sống của mỗi người Kitô hữu hay việc thực thi sứ mệnh truyền giáo luôn được khắc họa thành một lời chào chúc bình an; bình an trong ánh mắt, nụ cười; trong vui tươi sẻ chia phục vụ; trong lặng lẽ hy sinh, quên mình; trong thân tình gặp gỡ, hiệp thông…

Vâng, hôm nay, tôi sẽ ra đi từ bàn tiệc Thánh Thể nầy và mang theo “lời chào chúc bình an” như thế cho mọi người xung quanh. Amen.

Trương Đình Hiền
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Nguyên văn Tông thư Desiderio Desideravi của Đức Thánh Cha Phanxicô, tiếp
Vũ Văn An
01:17 03/07/2022

Hàng ngày tái khám phá vẻ đẹp sự thật của việc cử hành Kitô giáo

21. Nhưng chúng ta phải cẩn thận: để liều thuốc giải độc của Phụng vụ có hiệu quả, mỗi ngày chúng ta phải tái khám phá vẻ đẹp sự thật của việc cử hành Kitô giáo. Một lần nữa tôi đề cập đến ý nghĩa thần học, như số 7 của hiến chế Sacrosanctum Concilium đã mô tả rất hay: Phụng vụ là chức tư tế của Chúa Kitô, được mặc khải và ban cho chúng ta trong Mầu nhiệm Vượt qua của Người, được làm cho hiện diện và hoạt động bằng các dấu chỉ được ngỏ với các giác quan (nước, dầu, bánh, rượu, các cử chỉ, lời nói), để Chúa Thánh Thần, khi dìm chúng ta trong mầu nhiệm vượt qua, có thể biến đổi mọi chiều kích của đời sống chúng ta, khiến chúng ta ngày càng trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô.

22. Việc liên tục tái khám phá vẻ đẹp của Phụng vụ không phải là việc tìm kiếm một thẩm mỹ thuộc nghi lễ vốn chỉ bằng lòng với việc cẩn thận tuân giữ bên ngoài một nghi thức hoặc được thỏa mãn với việc tuân thủ cẩn thận các qui định. Hiển nhiên, những gì tôi đang nói ở đây không hề mong muốn tán thành thái độ ngược lại, bằng bất cứ cách nào, một điều gây nhầm lẫn giữa tính đơn giản với tính tầm thường bất cẩn, hoặc điều thiết yếu với điều hời hợt thiếu hiểu biết, hoặc tính cụ thể của hành động nghi lễ với chủ nghĩa duy chức năng thực tế gây bực tức.

23. Chúng ta hãy nói rõ ở đây: mọi khía cạnh của cử hành phải được chăm chút cẩn thận (không gian, thời gian, cử chỉ, lời nói, đồ vật, lễ phục, bài hát, âm nhạc…) và mọi qui định đều phải được tuân thủ. Sự chú ý như vậy đủ để ngăn chặn việc cướp đoạt của cộng đoàn những gì nó vốn sở hữu; cụ thể là mầu nhiệm Vượt qua được cử hành theo nghi thức được Giáo hội ấn định. Nhưng ngay cả khi phẩm chất và hành động thích hợp của cử hành được bảo đảm, điều đó vẫn không đủ để làm cho sự tham gia của chúng ta đầy đủ.



Ngạc nhiên trước Mầu nhiệm Vượt qua: một phần thiết yếu của hành vi phụng vụ

24. Nếu không ngạc nhiên trước sự kiện mầu nhiệm Vượt qua được làm cho hiện diện cách cụ thể qua các dấu chỉ bí tích, thì chúng ta thực sự có nguy cơ không thấm nhập vào đại dương ân sủng vốn tràn ngập mọi cử hành. Các cố gắng nhằm cổ vũ phẩm chất cao hơn của cử hành, dù đáng khen, vẫn chưa đủ; cả lời kêu gọi phải có một nội tâm tính lớn hơn cũng thế. Nội tâm tính này có thể có nguy cơ tự giản lược thành một chủ quan tính trống rỗng nếu nó không tiếp nhận sự mặc khải của mầu nhiệm Kitô giáo. Cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa không phải là kết quả của một tìm kiếm Người trong nội tâm cá nhân, nhưng nó là một sự kiện đã đã có đó. Chúng ta có thể gặp gỡ Thiên Chúa qua sự kiện Nhập thể mới, là sự kiện, trong Bữa ăn tối Sau cùng, đã đạt tới cực điểm của việc Người khao khát được chúng ta ăn. Làm thế nào sự bất hạnh trong đó chúng ta tự tách rời khỏi sức hấp dẫn đẹp đẽ của hồng phúc này lại có thể xảy ra với chúng ta?

25. Khi nói về sự ngạc nhiên trước mầu nhiệm vượt qua, tôi hoàn toàn không có ý định ám chỉ điều mà đôi khi đối với tôi dường như là một biểu thức mơ hồ của “cảm thức mầu nhiệm”. Đôi khi đây là một trong những cáo buộc chính bị coi là chống lại cuộc cải cách phụng vụ. Người ta nói rằng cảm thức mầu nhiệm đã bị loại bỏ khỏi việc cử hành. Sự ngạc nhiên hay thán phục mà tôi nói đến không phải là loại bị vượt qua khi đối diện với một thực tại tối tăm hoặc một nghi thức mầu nhiệm. Ngược lại, nó rất đáng ngạc nhiên do sự kiện này là chương trình cứu độ của Thiên Chúa đã được mạc khải trong hành động vượt qua của Chúa Giêsu (xem Ep 1, 3-14), và quyền năng của hành động vượt qua này tiếp tục đến với chúng ta khi cử hành “các mầu nhiệm” bí tích. Điều vẫn còn đúng là, đối với sự hữu hạn của con người chúng ta, tính viên mãn của mặc khải có một sự dư dật vượt lên trên chúng ta và sẽ được hoàn thành vào lúc tận cùng thời gian khi Chúa sẽ trở lại. Còn nếu sự ngạc nhiên đúng loại, thì không hề có rủi ro nào là người ta không nhận biết tính khác biệt của Thiên Chúa, ngay cả trong sự gần gũi mà mầu nhiệm Nhập thể vốn dự định. Nếu cuộc cải cách đã loại bỏ “cảm thức mầu nhiệm” mơ hồ đó, thì đó là công phúc của nó chứ không phải là nguyên nhân dẫn đến những lời buộc tội. Cũng giống như sự thật, vẻ đẹp luôn tạo ra sự ngạc nhiên, và khi những điều này nói đến mầu nhiệm Thiên Chúa, chúng dẫn đến sự tôn thờ.

26. Thán phục là một phần thiết yếu của hành vi phụng vụ bởi vì đó là cách nhìn sự vật của những người biết họ đang tham gia vào tính đặc thù của các cử chỉ tượng trưng. Đó là việc ngạc nhiên của những người trải nghiệm sức mạnh của biểu tượng, một việc không hệ ở việc đề cập đến một số khái niệm trừu tượng mà là chứa đựng và phát biểu một cách rất cụ thể những gì nó biểu thị.

Sự cần thiết của việc đào tạo phụng vụ nghiêm túc và quan yếu

27. Vì vậy, câu hỏi căn bản là: làm thế nào để chúng ta phục hồi được khả năng sống trọn vẹn các hoạt động phụng vụ? Đây là mục tiêu cải cách của Công đồng. Thách thức này vô cùng đòi hỏi vì con người hiện đại - không phải trong mọi nền văn hóa và ở cùng một mức độ - đã mất khả năng tham gia vào hành động biểu tượng, vốn là một đặc điểm thiết yếu của hành vi phụng vụ.

28. Với thời hậu hiện đại, con người càng cảm thấy mình bị lạc lõng hơn, không có bất cứ hình thức tham chiếu nào, thiếu thốn về giá trị bởi vì họ đã trở nên dửng dưng, hoàn toàn mồ côi, sống cảnh vỡ vụn trong đó chân trời ý nghĩa dường như không còn khả hữu. Và do đó, nó càng bị đè nặng bởi di sản nặng nề mà kỷ nguyên trước đã để lại cho chúng ta, bao gồm chủ nghĩa duy cá nhân và chủ nghĩa duy chủ quan (điều này gợi lên một lần nữa những vấn đề của thuyết Pêlagiô và thuyết ngộ đạo). Nó cũng bao gồm một chủ nghĩa tâm linh trừu tượng vốn mâu thuẫn với chính bản chất con người, vì con người là một tinh thần nhập thể và do đó có khả năng hành động biểu tượng và hiểu biết biểu tượng.

29. Chính với thực tại của thế giới hiện đại này, mà Giáo hội, hợp nhất trong Công đồng, đã muốn tiếp xúc, tái khẳng định ý thức của mình về việc trở thành bí tích của Chúa Kitô, là Ánh sáng của các dân tộc (Lumen gentium), đặt mình vào việc tận tụy lắng nghe Lời Chúa (Dei Verbum), và nhìn nhận là của mình các niềm vui và hy vọng (Gaudium et spes) của con người thời đại chúng ta. Các Hiến chế lớn của Công đồng không thể bị tách biệt khỏi nhau, và không phải ngẫu nhiên mà nỗ lực to lớn duy nhất được suy tư tại Công đồng chung bắt đầu với việc suy tư về Phụng vụ (Sacrosanctum Concilium); đây cũng là biểu thức cao nhất nói lên tính đồng nghị trong Giáo hội mà sự phong phú của nó tôi, cùng với tất cả anh chị em, được kêu gọi trở thành người trông coi.

30. Bế mạc kỳ họp thứ hai của Công đồng (ngày 4 tháng 12 năm 1963) Thánh Phaolô VI đã phát biểu như sau:

“Các cuộc tranh luận khó khăn, phức tạp đã có kết quả phong phú. Chúng đã đưa ra một chủ đề để kết luận, đó là phụng vụ thánh thiêng. Được bàn luận trước tất cả những điều khác, theo một nghĩa nào đó, nó được ưu tiên hơn tất cả những điều khác vì phẩm giá nội tại và tầm quan trọng của nó đối với đời sống của Giáo hội và hôm nay chúng ta sẽ long trọng ban hành văn kiện về phụng vụ. Do đó, tinh thần của chúng ta nhẩy mừng với niềm vui thực sự, vì theo cách mà mọi sự đã diễn ra, chúng ta ghi nhận sự tôn trọng đối với thang giá trị và bổn phận đúng đắn. Thiên Chúa phải giữ vị trí đầu tiên; cầu nguyện với Người là bổn phận đầu tiên của chúng ta. Phụng vụ là nguồn hiệp thông thần linh đầu tiên, trong đó Thiên Chúa chia sẻ cuộc sống của chính Người với chúng ta. Nó cũng là trường học đầu tiên của đời sống thiêng liêng. Phụng vụ là món quà đầu tiên chúng ta phải dành cho những Kitô hữu hợp nhất với chúng ta trong đức tin và lòng nhiệt thành cầu nguyện của họ. Nó cũng là một lời mời gọi hàng đầu gửi tới loài người, để giờ đây mọi người có thể cất lên giọng nói thầm lặng của họ trong lời cầu nguyện chân thật và chúc phúc, và do đó có thể cảm nghiệm được sức mạnh tái sinh khôn tả khi họ tham gia cùng chúng ta trong việc cao rao những lời ngợi khen Thiên Chúa và những hy vọng của trái tim con người qua Chúa Giêsu Kitô và trong Chúa Thánh Thần”. [7]

31. Trong bức thư này, tôi không thể nói với anh chị em về sự phong phú của các cách diễn đạt khác nhau của đoạn văn, mà tôi đề nghị anh chị em nên suy gẫm này. Nếu phụng vụ là “đỉnh cao mà hoạt động của Giáo hội hướng tới, và đồng thời là nguồn suối mà từ đó mọi quyền lực của Giáo hội tuôn chảy,” (Sacrosanctum Concilium, n. 10), thì chúng ta có thể hiểu điều gì đang bị đe dọa trong vấn đề phụng vụ. Quả là chuyện tầm phào nếu chỉ đọc các căng thẳng, không may đã xuất hiện xung quanh việc cử hành, như một sự khác biệt đơn giản giữa các thị hiếu khác nhau liên quan đến một hình thức nghi lễ đặc thù. Vấn đề chủ yếu có tính giáo hội học. Tôi không thấy làm thế nào người ta có thể nói rằng họ công nhận tính hợp lệ của Công đồng - mặc dù tôi ngạc nhiên nếu một người Công Giáo nào đó lại có thể không nghĩ như vậy – nhưng cùng một lúc, không chấp nhận cuộc cải cách phụng vụ phát xuất từ Sacrosanctum Concilium, một văn kiện diễn tả thực tại của Phụng vụ gắn bó mật thiết với viễn kiến về Giáo hội một cách đáng ngưỡng mộ được mô tả trong Lumen gentium. Vì lý do này, như tôi đã bày tỏ trong thư gửi tất cả các giám mục, tôi cảm thấy mình có nhiệm vụ khẳng định rằng “Các sách phụng vụ do Thánh Phaolô VI và Thánh Gioan Phaolô II ban hành, phù hợp với các sắc lệnh của Công đồng Vatican II, là cách diễn đạt độc đáo của Lex orandi [luật cầu nguyện] của Nghi lễ Rôma. " (Motu Proprio Traditionis custodes, điều 1)

Việc không chấp nhận cuộc cải cách phụng vụ, cũng như một sự hiểu biết hời hợt về nó, làm chúng ta xao lãng nghĩa vụ phải tìm ra các câu trả lời cho câu hỏi mà tôi xin nhắc lại: làm thế nào chúng ta lớn lên trong khả năng sống trọn vẹn hành động phụng vụ của mình? Làm thế nào chúng ta tiếp tục để mình ngạc nhiên trước những gì diễn ra trong việc cử hành dưới chính con mắt của chúng ta? Chúng ta đang cần một việc đào tạo phụng vụ nghiêm túc và năng động.

32. Chúng ta hãy trở lại phòng tiệc ly ở Giêrusalem. Vào sáng ngày Lễ Ngũ Tuần, Giáo Hội được khai sinh, tế bào ban đầu của nhân loại mới. Cộng đồng người nam và người nữ duy nhất - hòa giải vì được tha thứ, sống vì Người đang sống, đích thật vì được Thánh Thần sự thật cư ngụ ở trong - mới có thể mở toang không gian chật hẹp của chủ nghĩa cá nhân thiêng liêng.

33. Chính cộng đoàn của Lễ Ngũ Tuần mới có thể bẻ Bánh khi biết chắc rằng Chúa đang sống, sống lại từ cõi chết, hiện diện bằng lời của Người, bằng cử chỉ của Người, bằng việc dâng Mình và Máu Người. Kể từ thời điểm đó, việc cử hành đã trở thành địa điểm đặc biệt - mặc dù không phải là địa điểm duy nhất - của cuộc gặp gỡ với Người. Chúng ta biết rằng chỉ nhờ ân sủng của cuộc gặp gỡ này, con người mới trở thành con người trọn vẹn. Chỉ có Giáo hội của Lễ Ngũ tuần mới có thể quan niệm con người như một ngôi vị, cởi mở đón nhận mối liên hệ trọn vẹn với Thiên Chúa, với sáng thế và với anh chị em mình.

34. Trong điều này, trọn vấn đề quyết định của việc đào tạo phụng vụ đã được đặt ra. Romano Guardini từng nói, “Đây cũng là nhiệm vụ thực tế đầu tiên được chỉ ra: tiến bước theo sự biến đổi nội tâm này của thời đại chúng ta, chúng ta phải học lại cách liên hệ về tôn giáo như những hữu thể hoàn toàn nhân bản.” [8] Đây là điều mà Phụng vụ làm cho khả hữu. Vì điều này, chúng ta phải được đào tạo. Guardini không ngần ngại tuyên bố rằng nếu không có sự đào tạo phụng vụ “thì những cải cách về nghi lễ và văn bản sẽ không giúp ích được gì nhiều”. [9] Tôi không có ý định trình bày ở đây một cách toàn diện về chủ đề rất phong phú của việc đào tạo phụng vụ. Tôi chỉ muốn đưa ra một số điểm khởi đầu để suy gẫm. Tôi nghĩ có thể phân biệt hai khía cạnh: đào tạo cho Phụng vụ và đào tạo bởi Phụng vụ. Điều đầu tiên phụ thuộc vào điều thứ hai vốn là điều chủ yếu.

35. Vốn cần và vẫn còn cần phải tìm ra các đường kênh cho một việc đào tạo xứng với một nghiên cứu về Phụng vụ. Ngay từ đầu phong trào phụng vụ, nhiều việc đã được thực hiện về phương diện này, với sự đóng góp quý báu của các học giả và viện hàn lâm. Tuy nhiên, điều quan trọng bây giờ là phải phổ biến kiến thức này ra ngoài môi trường học thuật, một cách dễ dàng tiếp cận, để mỗi người trong hàng tín hữu có thể phát triển kiến thức về ý nghĩa thần học của Phụng vụ. Đây là vấn đề có tính quyết định, và nó dựa trên mọi cách hiểu và mọi thực hành phụng vụ. Nó cũng tạo cơ sở cho chính việc cử hành, giúp mỗi người và mọi người có được khả năng hiểu các bản văn kinh nguyện, động lực nghi lễ và ý nghĩa nhân học của chúng.

36. Tôi nghĩ đến nhịp điệu đều đặn của các cộng đoàn chúng ta đến với nhau để cử hành Bí tích Thánh Thể vào Ngày của Chúa, hết Chúa Nhật này sang Chúa Nhật nọ, hết Lễ Phục Sinh này sang Lễ Phục Sinh nọ, vào những khoảnh khắc đặc thù trong cuộc sống của mỗi con người riêng rẽ và của cộng đồng, thuộc mọi lứa tuổi của cuộc sống. Các thừa tác viên thụ phong thi hành một hoạt động mục vụ có tầm quan trọng hàng đầu khi họ cầm tay các tín hữu đã được rửa tội để dẫn dắt họ vào kinh nghiệm lặp đi lặp lại của Mầu nhiệm Vượt qua. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng chính Giáo Hội, Nhiệm Thể Chúa Kitô, là chủ thể cử hành chứ không chỉ là linh mục. Loại kiến thức có được từ nghiên cứu chỉ là bước đầu tiên để có thể đi vào mầu nhiệm được cử hành. Hiển nhiên, để có thể dẫn dắt anh chị em mình, các thừa tác viên chủ tọa các cộng đoàn phải biết đường đi, biết nó từ việc nghiên cứu nó trên bản đồ nghiên cứu thần học của họ nhưng cũng từ việc thường xuyên lui tới phụng vụ trong thực hành thực sự kinh nghiệm sống đức tin, được nuôi dưỡng bằng lời cầu nguyện - và chắc chắn không những chỉ như một nghĩa vụ phải hoàn thành. Vào ngày được truyền chức, mọi linh mục đều nghe vị giám mục nói với mình: “Hãy hiểu những gì con sẽ làm, hãy bắt chước những gì con sẽ cử hành, và phù hợp cuộc sống của con với mầu nhiệm Thập giá của Chúa”. [10]

37. Ngoài ra, kế hoạch nghiên cứu về Phụng vụ trong các chủng viện phải tính đến khả năng phi thường mà việc cử hành thực sự tự nó có được để cung ứng một viễn kiến hữu cơ và thống nhất về tất cả các kiến thức thần học. Mọi ngành thần học, theo quan điểm riêng, phải cho thấy mối liên hệ mật thiết của nó với Phụng vụ, mà dưới ánh sáng của nó, tính thống nhất của việc đào tạo linh mục được làm rõ ràng và thực hiện (x. Sacrosanctum Concilium, n. 16). Một kế hoạch nghiên cứ phụng vụ-khôn ngoan trong việc đào tạo thần học của các chủng viện chắc chắn sẽ có những hậu quả tích cực trong hoạt động mục vụ. Không có khía cạnh nào của đời sống Giáo hội lại không tìm được đỉnh cao và suối nguồn của nó trong Phụng vụ. Không chỉ là kết quả của những chương trình công phu, việc thực hành mục vụ toàn diện, hữu cơ và tổng hợp là kết quả của việc đặt Bí tích Thánh Thể Chúa Nhật, nền tảng của sự hiệp thông, làm trung tâm của đời sống cộng đoàn. Sự hiểu biết thần học về Phụng vụ không hề cho phép việc hiểu những hạn từ này theo nghĩa thu gọn mọi sự vào khía cạnh thờ phượng. Một cuộc cử hành không truyền giảng Tin Mừng là không chân chính thế nào, thì một lời rao giảng không dẫn đến cuộc gặp gỡ với Chúa Phục sinh trong việc cử hành là không chân chính như thế. Và rồi cả hai điều này, nếu không có chứng từ của lòng bác ái, cũng giống như tiếng cồng ồn ào hoặc tiếng chũm chọe chói tai. (1 Cr 13: 1)

38. Đối với các thừa tác viên cũng như đối với tất cả những người đã rửa tội, việc đào tạo phụng vụ theo nghĩa đầu tiên này không phải là điều có thể đạt được một lần và mãi mãi. Vì hồng phúc của mầu nhiệm được cử hành vượt quá khả năng hiểu biết của chúng ta, nên nỗ lực này chắc chắn phải đi cùng với sự đào tạo thường hằng của mọi người, với lòng khiêm nhường của những người nhỏ bé, thái độ bừng nở thành lòng thán phục.

39. Một nhận xét cuối cùng về các chủng viện: ngoài chương trình học, họ cũng phải cung cấp khả thể trải nghiệm việc cử hành không những mẫu mực theo quan điểm nghi lễ, mà còn chân thực và sống động, giúp sống thực sự hiệp thông với Thiên Chúa; nhận thức thần học cũng phải hướng tới cùng một sự hiệp thông này. Chỉ có hành động của Chúa Thánh Thần mới có thể đem sự hiểu biết mầu nhiệm Thiên Chúa của chúng ta đến chỗ hoàn tất, vì mầu nhiệm Thiên Chúa không phải là vấn đề về một điều gì đó có thể nắm bắt bằng trí khôn mà là một mối liên hệ đụng đến trọn cuộc sống. Một kinh nghiệm như vậy có tính nền tảng để, một khi các chủng sinh của chúng ta trở thành các thừa tác viên thụ phong, họ có thể đồng hành với các cộng đoàn trong cùng một hành trình hiểu biết mầu nhiệm Thiên Chúa, vốn là mầu nhiệm tình yêu.

40. Xem xét cuối cùng này đưa chúng ta đến suy tư về ý nghĩa thứ hai được chúng ta hiểu trong thành ngữ “đào tạo phụng vụ”. Tôi đề cập đến việc chúng ta được đào tạo từ việc tham gia cử hành phụng vụ này, mỗi người tùy theo ơn gọi của mình. Ngay cả kiến thức phát xuất từ các nghiên cứu mà tôi vừa nói, để nó không trở thành một loại chủ nghĩa duy lý, cũng phải phục vụ cho việc thể hiện hành động đào tạo của chính Phụng vụ nơi mỗi tín hữu tin vào Chúa Kitô.

41. Từ tất cả những gì chúng ta đã nói về bản chất của Phụng vụ, có thể thấy rõ rằng sự hiểu biết về mầu nhiệm Chúa Kitô, câu hỏi quyết định cho cuộc đời chúng ta, không hệ ở việc hấp thụ một ý tưởng nào đó về phương diện trí thức nhưng hệ ở việc gắn bó hiện sinh thực sự với con người của Người. Theo nghĩa này, Phụng vụ không nói về “kiến thức,” và phạm vi của nó không phải chủ yếu về mặt sư phạm, mặc dù nó có giá trị sư phạm rất lớn. (Xem Sacrosanctum Concilium, n. 33) Đúng hơn, Phụng vụ nói về sự ngợi khen, về sự cảm tạ Lễ Vượt Qua của Chúa Con, Đấng có quyền năng đối đời sống chúng ta. Việc cử hành liên quan đến thực tại chúng ta ngoan ngoãn đối với hoạt động của Chúa Thánh Thần, Đấng hoạt động qua nó cho đến khi Chúa Kitô được thành hình trong chúng ta. (Xem Gl 4:19) Trọn bộ phạm vi đào tạo của chúng ta là sự đồng hình đồng dạng của chúng ta với Chúa Kitô. Tôi xin nhắc lại: nó không liên quan đến một diễn trình trí tuệ trừu tượng, mà liên quan đến việc trở thành Người. Đây là mục đích mà vì thế Chúa Thánh Thần đã được ban cho, mà hoạt động của Người luôn luôn và chỉ để cấu thành Thân Thể Chúa Kitô. Cũng như thế với bánh Thánh Thể, và với mỗi người đã chịu phép rửa được kêu gọi trở nên mỗi ngày một hơn điều đã được lãnh nhận như một hồng ân trong Bí tích Rửa tội; cụ thể là, trở thành chi thể của Thân thể Chúa Kitô. Đức Lêô Cả từng viết, “Việc chúng ta tham dự Mình và Máu Chúa Kitô không có mục đích nào khác hơn là khiến chúng ta trở thành điều chúng ta ăn.” [11]

42. Việc tham dự hiện sinh này xảy ra một cách bí tích - liên tục và phù hợp với phương pháp Nhập thể -. Phụng vụ được thực hiện với những điều hoàn toàn trái ngược với những điều trừu tượng tinh thần: bánh, rượu, dầu, nước, nước hoa, lửa, tro, đá, vải, màu sắc, cơ thể, lời nói, âm thanh, sự im lặng, cử chỉ, không gian, chuyển động, hành động, thứ tự, thời gian, ánh sáng. Toàn bộ sáng thế là biểu hiện của tình yêu Thiên Chúa, và từ khi tình yêu đó được thể hiện trọn vẹn nơi thập giá của Chúa Giêsu, thì trọn sáng thế đều bị thu hút về phía đó. Chính toàn bộ công trình sáng tạo được giả định để phục vụ cho cuộc gặp gỡ với Ngôi Lời: nhập thể, bị đóng đinh, chết, sống lại, lên trời về với Chúa Cha. Nó như lời cầu nguyện trên nước tại giếng rửa tội từng ca hát, nhưng cũng là lời cầu nguyện trên dầu để tạo dầu thánh và những lời để dâng bánh và rượu – tất cả đều là hoa trái của trái đất và công lao của bàn tay con người.

43. Phụng vụ tôn vinh Thiên Chúa không phải vì chúng ta có thể thêm được điều gì vào vẻ đẹp của ánh sáng không thể nào tiếp cận được trong đó Thiên Chúa cư ngụ (x. 1Tt 6:16). Chúng ta cũng không thể thêm vào sự hoàn hảo của bài ca thiên thần vốn đời đời vang lên khắp các nơi trên thiên đàng. Phụng vụ tôn vinh Thiên Chúa vì nó cho phép chúng ta - ở đây, trên mặt đất này - nhìn thấy Thiên Chúa trong việc cử hành các mầu nhiệm, và, nhờ nhìn thấy Người, rút tỉa được sự sống từ Lễ Vượt qua của Người. Chúng ta, những người đã chết vì tội lỗi của mình và đã được làm cho sống lại với Chúa Kitô - chúng ta là sự vinh hiển của Thiên Chúa. Nhờ ân sủng, chúng ta đã được cứu rỗi (Ep 2: 5). Thánh Irênê, doctor unitatis [tiến sĩ hợp nhất], nhắc chúng ta điều này: “Sự vinh hiển của Thiên Chúa là con người sống động, và sự sống của con người hệ ở việc nhìn thấy Thiên Chúa: nếu sự mặc khải của Thiên Chúa qua sáng thế luôn ban sự sống cho mọi hữu thể sống động trên trái đất, thì sự biểu lộ của Chúa Cha qua Ngôi Lời còn là nguyên nhân của sự sống cho những ai nhìn thấy Thiên Chúa xiết bao hơn thế nữa.” [12]

44. Guardini từng viết, "Ở đây có phác thảo nhiệm vụ đầu tiên của công việc đào tạo phụng vụ: con người phải một lần nữa trở nên có khả năng biểu tượng." [13] Đây là trách nhiệm đối với mọi người, đối với các thừa tác viên thụ phong cũng như các tín hữu. Nhiệm vụ này không hề dễ dàng vì con người hiện đại đã trở nên mù chữ, không còn khả năng đọc được các biểu tượng; gần như thể sự hiện hữu của chúng thậm chí không được nghi vấn. Điều này cũng xảy ra với biểu tượng của cơ thể chúng ta. Cơ thể của chúng ta là một biểu tượng bởi vì nó là sự kết hợp mật thiết giữa linh hồn và thể xác; nó là tính hiển thị của linh hồn thiêng liêng trong trật tự xác thân; và tính độc đáo của con người, chuyên biệt của con người không thể bị giản lược vào bất cứ hình thức sinh vật nào khác đều hệ ở việc này. Sự cởi mở của chúng ta đối với thể siêu việt, đối với Thiên Chúa, là yếu tố cấu thành nên chúng ta. Không nhận ra điều này chắc chắn chúng ta không những không biết về Thiên Chúa mà còn không biết về chính mình. Chỉ cần nhìn vào cách nghịch lý trong đó cơ thể được đối xử, có lúc được chăm sóc một cách gần như ám ảnh, lấy cảm hứng từ huyền thoại tuổi trẻ vĩnh cửu, có lúc, lại giản lược cơ thể thành vật chất hoàn toàn bị phủ nhận mọi phẩm giá. Thực tại là không thể dành giá trị nào cho cơ thể nếu chỉ bắt đầu từ chính cơ thể. Mọi biểu tượng vừa mạnh mẽ vừa mong manh. Nếu nó không được tôn trọng, nếu nó không được đối xử như chính nó là, nó sẽ tan vỡ, mất đi sức mạnh, trở nên vô nghĩa.

Chúng ta không còn có cái nhìn của Thánh Phanxicô, người đã nhìn vào mặt trời - mà ngài gọi là anh em vì ngài cảm thấy nó như vậy - và thấy nó đẹp đẽ và rạng rỡ với vẻ lộng lẫy tuyệt vời, và đầy thán phục, ngài đã hát rằng nó mang hình ảnh giống như Ngài, hỡi Đấng Tối Cao. [14] Việc mất khả năng nắm bắt giá trị biểu tượng của cơ thể và của mọi sinh vật khiến ngôn ngữ biểu tượng của Phụng vụ hầu như không thể tiếp cận được đối với não trạng hiện đại. Thế nhưng, chắc chắn người ta phải từ bỏ một ngôn từ như vậy. Nó không thể bị từ bỏ bởi vì đó là cách Chúa Ba Ngôi đã chọn để vươn tới chúng ta qua xác thịt của Ngôi Lời. Đúng hơn đây là vấn đề khôi phục khả năng sử dụng và hiểu các biểu tượng của Phụng vụ. Chúng ta không được mất hy vọng bởi vì chiều kích này trong chúng ta, như tôi vừa nói, có tính cấu thành; và bất chấp những điều xấu xa của chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa duy linh - cả hai đều phủ nhận tính thống nhất của linh hồn và thể xác - nó luôn sẵn sàng xuất hiện trở lại, cũng như mọi chân lý.

45. Vì vậy, câu hỏi tôi muốn đặt ra là làm thế nào chúng ta có thể một lần nữa trở nên có khả năng biểu tượng? Làm thế nào chúng ta có thể biết cách đọc chúng và có thể sống chúng một lần nữa? Chúng ta biết rõ rằng việc cử hành các bí tích, bởi ân sủng của Thiên Chúa, tự nó hữu hiệu (ex opere operato), nhưng điều này không bảo đảm sự tham dự đầy đủ của mọi người nếu không có một cách thức thỏa đáng để họ tự đặt mình vào mối liên hệ với ngôn ngữ cử hành. “Đọc” một cách biểu tượng không phải là một nhận thức của trí tuệ, không phải là việc tiếp thu các khái niệm, mà là một kinh nghiệm sống.

46. Trên hết, chúng ta phải lấy lại niềm tin về sự sáng tạo. Tôi muốn nói rằng sự vật - các bí tích “được tạo thành” từ sự vật – phát xuất từ Thiên Chúa. Chúng được quy hướng về Người, chúng được Người mang lấy, và được mang lấy một cách đặc thù trong biến cố Nhập thể, để chúng trở nên công cụ cứu rỗi, phương tiện của Chúa Thánh Thần, máng chuyển ân sủng. Trong điều này, rõ ràng là khoảng cách giữa viễn kiến này và viễn kiến duy vật hay duy linh rộng lớn biết chừng nào. Nếu những vật được tạo dựng là một phần căn bản, thiết yếu của hành động bí tích mang lại ơn cứu rỗi cho chúng ta, thì chúng ta phải sắp xếp mình trước sự hiện diện của chúng với một sự quan tâm mới mẻ, không hời hợt, tôn trọng và biết ơn. Ngay từ khởi nguyên, các sự vật được tạo dựng đã chứa đựng hạt giống ơn thánh hóa của các bí tích.

47. Vẫn còn trong diễn trình suy nghĩ về việc Phụng vụ đào tạo chúng ta như thế nào, một câu hỏi quyết định khác là việc giáo dục cần thiết để có thể có được thái độ nội tâm giúp chúng ta sử dụng và hiểu các biểu tượng phụng vụ. Tôi xin diễn đạt nó một cách đơn giản. Tôi luôn nghĩ đến cha mẹ, hay có khi hơn nữa đến ông bà, nhưng cũng cả các mục tử và giáo lý viên của chúng ta. Nhiều người trong chúng ta đã học được sức mạnh của các cử chỉ phụng vụ từ họ, chẳng hạn như dấu thánh giá, quỳ gối, các công thức đức tin của chúng ta. Có lẽ chúng ta không thực sự nhớ được việc học này, nhưng chúng ta dễ dàng hình dung ra cử chỉ bàn tay lớn hơn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ và từ từ kèm bàn tay đó vạch trên cơ thể lần đầu tiên dấu hiệu ơn cứu rỗi của chúng ta. Những lời nói đi kèm với chuyển động, những lời này cũng được nói ra một cách chậm rãi, gần như muốn chiếm hữu mọi khoảnh khắc của cử chỉ, chiếm hữu toàn bộ cơ thể: “Nhân danh Cha… và Con… và Thánh Thần. …. Amen.” Và sau đó bàn tay của đứa trẻ được để lại cho một mình nó, và được quan sát việc lặp lại việc đó một mình, với sự trợ giúp sẵn sàng ở bên cạnh nếu cần. Nhưng nay, cử chỉ đó được ủy thác, giống như một thói quen sẽ phát triển cùng với Người, ban cho nó một ý nghĩa mà chỉ có Chúa Thánh Thần mới biết cách thực hiện. Từ thời điểm đó trở đi cử chỉ đó, sức mạnh tượng trưng của nó, là của chúng ta, nó thuộc về chúng ta; hoặc nói đúng hơn, chúng ta thuộc về nó. Nó cung cấp cho chúng ta mô thức. Chúng ta được hình thành bởi nó. Không cần nhiều lời ở đây. Không cần thiết phải hiểu tất cả mọi điều trong cử chỉ đó. Điều cần thiết là trở thành nhỏ bé, cả trong việc ủy thác lẫn lãnh nhận nó. Phần còn lại là công việc của Chúa Thánh Thần. Bằng cách này, chúng ta được khai tâm vào ngôn ngữ biểu tượng. Chúng ta không thể để mình bị cướp mất sự phong phú như vậy. Lớn lên chúng ta sẽ có nhiều cách để có thể hiểu, nhưng luôn với điều kiện vẫn còn là những đứa trẻ.

Còn một kỳ
 
Các cuộc tấn công vào nhà thờ, trung tâm trợ giúp mang thai vẫn tiếp tục
Đặng Tự Do
05:02 03/07/2022


Kể từ khi Tối Cao Pháp Viện bãi bỏ phán quyết Roe chống Wade vào hôm thứ Sáu, các cuộc tấn công vào các nhà thờ Công Giáo và các trung tâm trợ giúp mang thai đã được báo cáo ở Tây Virginia, Washington, Virginia, Louisiana, Colorado, California, Texas, Florida, New York và Indiana.

Dưới đây là các cuộc tấn công mới được ghi nhận.

Nhà thờ Công Giáo Thánh Patrick ở Philadelphia đã bị vẽ bậy bằng sơn xịt với các khẩu hiệu phò phá thai vào ngày 25 tháng 6.

Cha Hyacinth Cordell, OP, Cha Sở của nhà thờ, nói với CNA rằng những bức vẽ graffiti có nội dung “Hãy đốt nhà thờ” nằm ở một góc bên ngoài nhà thờ. Nó đã được chùi sạch.

Một bảng hiệu ủng hộ sự sống tại Nhà thờ Công Giáo Thánh Teresa thành Avila ở Hutchinson, Kansas, cách Wichita khoảng 50 dặm về phía tây bắc, đã bị phá hoại vào cuối tuần qua.

Bảng hiệu cho thấy một người mẹ đang ôm một đứa trẻ có ghi “Bỏ phiếu Có ngày 2 tháng 8” và “ValueThemBoth.com” bên dưới. Dấu hiệu đang khuyến khích mọi người bỏ phiếu đồng ý về một sửa đổi hiến pháp tiểu bang liên quan đến hạn chế phá thai.

Matt Vainer, phát ngôn viên của Giáo phận Wichita, nói rằng hung thủ bị theo dõi bởi một nhân chứng đã gọi cảnh sát. Thủ phạm đã bị bắt, ông nói.

Cha Sở của nhà thờ Thánh Têrêxa thành Avila, là Cha Aaron Spexarth, đã đặt tấm biển bên dưới một cây thánh giá trong nhà thờ, vì ngài tin rằng đặt nó dưới chân Chúa là thích hợp nhất

Nhà thờ Công Giáo Các Thánh ở Portland, Oregon đã bị vẽ bậy với các khẩu hiệu ủng hộ phá thai vào ngày 25 tháng 6.

Một bức ảnh về vụ phá hoại có dòng chữ “Nếu phá thai không an toàn, bạn cũng vậy! “ FBI đang điều tra, Barbara Custer, một thư ký giáo xứ tại nhà thờ, nói với CNA.

Phòng khám trợ giúp mang thai có tên “Một người Bạn” ở Thành phố Yuba, California đã bị phá hoại vào ngày 27 tháng 6.

Giám đốc điều hành của phòng khám, Kristen Bird nói với CNA.

Video cho thấy hung thủ ném ba hòn đá vào cửa sổ cho đến khi cửa sổ bị vỡ. Việc sửa chữa sẽ mất từ 700 đến 900 đô la. FBI đang điều tra, Bird nói.

Blayne Wittig, Giám đốc điều hành của phòng khám nói với CNA, phòng khám di động của Options Health, một trung tâm trợ giúp mang thai ở Concord, California, đã bị phá hoại vào ngày 25 tháng 6.

Trung tâm Tài nguyên trợ giúp mang thai của Thành phố Salt Lake đã bị phá hoại vào ngày 24 tháng 6, trong vòng vài giờ sau khi Tối Cao Pháp Viện công bố quyết định hủy bỏ phán quyết Roe chống Wade.

Một nhân viên lễ tân tại phòng khám nói với CNA ngày 30 tháng 6 rằng một tấm biển được dán ở cửa trước có nội dung “Nếu phá thai không an toàn thì bạn cũng không”, và ở mặt sau, “Phụ nữ mỏng manh, không giống như một bông hoa, nhưng giống như một quả bom.”

Các nhãn dán được để lại trên tòa nhà, một trong số đó có nội dung “Chúa Giêsu yêu phá thai” với hình trái tim thay thế từ “tình yêu”. Các khẩu hiệu được đặt xung quanh có nội dung “phá thai mãi mãi” và “phá thai là chăm sóc sức khỏe.”
Source:Catholic News Agency
 
Tổng thống Guatemala chỉ trích ý thức hệ phò phá thai của Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ
Đặng Tự Do
05:03 03/07/2022


Trong một phiên họp ngày 28 tháng 6 của Hội đồng thường trực của Tổ chức các quốc gia Mỹ Châu tại Washington, DC, Tổng thống Guatemala Alejandro Giammattei đã yêu cầu Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ, gọi tắt là IACHR, “tôn trọng chủ quyền và tự do của mỗi quốc gia” và đừng là một “nhà hoạt động” cổ vũ cho việc phá thai.

Tổng thống Giammattei đã mạnh mẽ chỉ trích báo cáo thường niên năm 2021 của IACHR, trong đó nêu rõ Guatemala trong Chương IV.b.

Ủy ban lưu ý rằng Guatemala đã tham gia “Hiệp định đồng thuận Geneva để thúc đẩy sức khỏe phụ nữ và thúc đẩy gia đình”, nhưng “loại trừ việc phá thai” mà IACHR coi là “một phần không thể thiếu trong quyền của phụ nữ đối với sức khỏe tình dục và sinh sản” và khẳng định Guatemala “không tuân thủ nghĩa vụ quốc tế là bảo đảm hoặc tạo điều kiện cho việc phá thai.”

Ngoài ra, IACHR chỉ trích Guatemala “tuyệt đối” cấm phá thai “trừ khi có nguy hiểm đến tính mạng của người phụ nữ.”

IACHR yêu cầu Guatemala áp dụng “các biện pháp lập pháp, chính sách công và bất kỳ biện pháp nào khác có thể cần thiết để bảo đảm phụ nữ tiếp cận với dịch vụ sức khỏe sinh sản mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào, bao gồm quyền tiếp cận việc tự nguyện ngừng mang thai trong các trường hợp nguy hiểm đến tính mạng hoặc sức khỏe, cũng như trong các trường hợp hiếp dâm và loạn luân”.

Theo trang web của mình, IACHR tự giới thiệu mình là “một cơ quan tự trị của Tổ chức các Quốc gia Mỹ Châu có nhiệm vụ thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền ở bán cầu Mỹ.”

Đối với tổng thống Guatemala, báo cáo của Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ cho thấy một “sai lầm về phương pháp luận khiến rõ ràng là IACHR đang theo đuổi và áp đặt một chương trình nghị sự ủng hộ việc phá thai vượt quá quyền hạn của mình, bởi vì IACHR không nên là một nhà hoạt động về những vấn đề này, mà phải tôn trọng chủ quyền và quyền tự do quyết định của mỗi quốc gia đối với những vấn đề như thế này”.

Tổng thống Giammattei chỉ ra rằng “phán quyết gần đây mà chúng tôi thấy ở Hoa Kỳ về việc này”, khẳng định rằng không có cái gọi là “quyền phá thai hiến định”.

Tổng thống Guatemala lưu ý rằng đất nước của ông “luôn tuân thủ các cam kết về nhân quyền và đã cung cấp cho ủy ban tất cả thông tin mà họ yêu cầu.”

Ngoài ra, ông nhấn mạnh rằng “điều cần thiết là chúng ta phải làm việc cùng nhau để củng cố Hệ thống Nhân quyền Liên Mỹ, bởi vì sự bất hợp pháp và không tôn trọng các quy định của đất nước được áp dụng ngày hôm nay đối với Guatemala có thể xảy ra vào ngày mai đối với mọi quốc gia thành viên khác của tổ chức.”

Source:Catholic News Agency
 
VietCatholic TV
Kho đạn lớn của Nga nổ tung. Chiến tranh ác liệt, Tiểu đoàn trưởng Nga sợ bỏ trốn, bị lính bắt giam
VietCatholic Media
03:06 03/07/2022


1. Ukraine tăng cường tấn công các kho đạn của Nga

Kho đạn của Nga, và các sở chỉ huy đang là mục tiêu tấn công chủ yếu của Ukraine trong bối cảnh quân Nga đông hơn từ 10 đến 20 lần, và có hoả lực mạnh hơn ít nhất 10 lần.

Trong bản báo cáo sáng Chúa Nhật 3 tháng 7, Bộ Tổng Tham Mưu Ukraine cho biết một kho đạn lớn của Nga đã bị phá hủy bởi một hỏa tiễn Ukraine, với đoạn video được chia sẻ trên mạng xã hội với mục đích cho thấy hậu quả kịch tính của cuộc tấn công.

Đoạn video được đăng trên trang Facebook của Lực lượng vũ trang Ukraine, có nội dung “làm thế nào một trong những kho đạn của quân chiếm đóng Nga ở miền đông Ukraine đã nổ tung”. Vụ nổ được tường trình đã diễn ra ở Popasna thuộc vùng Luhansk

Nó cho thấy một cuộc tấn công vào thứ trông giống như một nhà kho, sau đó là một ngọn lửa và khói bốc lên bầu trời.

Đoạn clip được đưa ra khi các lực lượng vũ trang Ukraine ước tính rằng kể từ khi bắt đầu cuộc xâm lược toàn diện vào ngày 24/2, Nga đã mất gần 36.000 quân nhân.

Ước tính thiệt hại của Nga cho đến cuối ngày thứ Bẩy 2 tháng 6 bao gồm 35.870 binh sĩ, 1582 xe tăng và 3737 thiết giáp chở quân.

Hãng tin mil.in.ua cho biết việc phát hiện từ xa các vị trí quân sự của Nga đã được thực hiện bằng máy bay không người lái hoặc máy ảnh cố định.

Hãng tin này lưu ý rằng Popasna là nơi giao tranh ác liệt khi bắt đầu chiến tranh và các lực lượng Nga bắt đầu chiếm đóng thành phố bị phá hủy vào đầu tháng 5.

Tin tức này được đưa ra khi lực lượng ly khai do Nga hậu thuẫn cho biết hôm thứ Bảy rằng họ đã bao vây thành phố quan trọng Lysychansk.

Andrei Marotchko, phát ngôn nhân của lực lượng ly khai thân Nga, nói với Tass rằng “lực lượng dân quân nổi tiếng ở Luhansk và các lực lượng Nga đã chiếm giữ những đỉnh cao chiến lược cuối cùng” và điều này có nghĩa là thành phố, nơi đã chống lại sự bắn phá của Mạc Tư Khoa trong nhiều tuần, “hoàn toàn bị bao vây.”

Tuyên bố này đã bị phía Ukraine bác bỏ.

2. Lính Nga bắt giam chỉ huy của họ để anh ta không thể bỏ trốn

Tình báo Ukraine đã chặn được cuộc điện đàm giữa một kẻ xâm lược và vợ của anh ta. Người lính kể cho cô nghe về một số lượng lớn những người bị thương và về việc giam giữ một chỉ huy đã cố gắng chạy trốn khỏi tiền tuyến.

Tổng cục Tình báo Bộ Quốc phòng Ukraine đã công bố vụ đánh chặn trên Telegram.

“Ở Tiểu đoàn 4, họ đã bắt tiểu đoàn trưởng của họ làm tù binh. Họ bắt giam anh ta để anh không bỏ trốn. Họ có rất nhiều người bị thương. Hôm qua bọn anh cũng đã chất đầy xe những thương binh. Họ đã sẵn sàng để trốn thoát nhưng một lệnh đã được đưa ra buộc họ phải ở lại. Hôm qua, hơn 20 người Nga bị thương đã được đưa đi, một tên khủng bố Cộng hòa Nhân dân Donetsk cho anh biết như thế”.

Trước đó, Tổng cục trưởng Tình báo Bộ Quốc phòng Ukraine cho biết, các binh sĩ Nga đã bắt đầu ồ ạt đào ngũ.

3. Lviv chuẩn bị cho cuộc xâm lược của Belarus

Trong bản báo cáo sáng Chúa Nhật 3 tháng 7, Bộ Tổng Tham Mưu Ukraine cho biết tại Lviv, với sự tham gia của lãnh đạo quân sự và dân sự của thành phố, một cuộc họp đặc biệt đã được tổ chức để phát triển một kế hoạch hành động trong trường hợp có thể xảy ra leo thang từ phía Belarus.

Thị trưởng Lviv Andriy Sadovyi cho biết: “Ở mỗi quận của thành phố, chúng tôi sẽ tạo ra một sở chỉ huy phòng thủ và tiến hành huấn luyện bổ sung cho các thành viên của đội hình tình nguyện của lực lượng bảo vệ lãnh thổ. Chúng tôi sẽ không chuyển họ sang nhiệm vụ 24 giờ. Tuy nhiên, quyết định này có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Do tình hình ở biên giới Belarus-Ukraine không thể đoán trước được nên đây là khó khăn lớn nhất của chúng ta hiện nay. Chúng tôi cũng đang xem xét phương án thành lập các tiểu đoàn tình nguyện dự bị từ các nhân viên của hội đồng thành phố và các doanh nghiệp địa phương.”

Tình báo Ukraine cho biết lực lượng Belarus ở khu vực biên giới trong vùng Brest và Gomel đang được huấn luyện về thiết lập cầu phao vượt sông.

“Trên các hướng Volyn và Polissia, các đơn vị thuộc lực lượng vũ trang Belarus tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bao vây biên giới Belarus-Ukraine ở các vùng Brest và Gomel trên cơ sở luân phiên. Các bài tập về thiết lập cầu vượt đang được tiến hành.” Tuyên bố cho biết không có dấu hiệu cho thấy bất kỳ nhóm tấn công nào đang được thành lập.

4. Putin triệu tập một tướng Nga về hưu quá mập trở lại chiến trường

Một bức ảnh về một tướng Nga đã nghỉ hưu trong quân đội của Vladimir Putin đã làm dấy lên những đồn đoán cho rằng Mạc Tư Khoa đang kêu gọi tái nhập ngũ các quân nhân đã nghỉ hưu để tham gia cuộc chiến chống Ukraine vì những tổn thất quá lớn trong cuộc chiến tại miền Donbas.

Một nguồn tin tình báo cấp cao nói với Daily Star hôm Chúa Nhật rằng ông Putin đã ra lệnh cho Tướng Pavel, 67 tuổi, trở lại phục vụ tại ngũ để lãnh đạo các lực lượng đặc biệt của Nga hoạt động ở Ukraine.

Nguồn tin cho biết Pavel đã nghỉ hưu cách đây 5 năm và sống ở ngoại ô Mạc Tư Khoa cho đến khi được gọi trở lại lãnh đạo một đơn vị sau khi một cựu chỉ huy bị thương nặng trong một cuộc tấn công bằng pháo binh.

Hình ảnh của vị tướng về hưu đã lan truyền trên mạng xã hội, với những người dùng Twitter, bao gồm cả Đại diện Hoa Kỳ Adam Kinzinger, một đảng viên Đảng Cộng hòa, chế giễu ngoại hình và cân nặng của ông ta.

Nguồn tin tình báo cấp cao cho biết: “Putin hiện đang thiếu tướng lãnh. Hầu hết các chỉ huy cấp cao giỏi nhất và thiện chiến nhất của ông ta đều đã bị giết hoặc bị thương trong trận chiến ở Ukraine, vì vậy ông ấy đang cầu viện đến các sĩ quan hạng hai ra mặt trận, những người chắc chắn không tồn tại được lâu”.

Nguồn tin tiếp tục: “Ông ấy hiện đang lôi kéo các tướng lĩnh nghỉ hưu và một trong số đó là Tướng Pavel.”

“Putin giống như một trùm mafia không ai có thể từ chối phục tùng. Nếu một vị tướng về hưu nhận được tin nhắn từ Putin nói rằng nước Nga cần bạn chiến đấu ở Ukraine thì bạn không thể làm được gì nhiều. Bây giờ thoát khỏi Nga cũng không phải là dễ vì các lệnh trừng phạt. “

Bức ảnh được xác nhận bởi Reddit, là mạng xác minh tính chất xác thực của các câu chuyện trên Internet. Theo Reddit, vị tướng này đã đi lính hơn 40 năm và trở thành chỉ huy lực lượng đặc biệt của Nga. Ông ta cũng phục vụ ở Syria và đã có một thời gian hoạt động ở Afghanistan.

Các nguồn tin cho biết cả Nga và Ukraine đều đang hứng chịu rất nhiều thương vong và kho đạn dược chiến tranh “đang ở mức rất thấp”.

“Nga cũng đã mất một số lượng lớn xe tăng và xe bọc thép và đây là những thiết bị phức tạp không thể dễ dàng thay thế.”

5. Wall Street Journal cho rằng người Nga ít quan tâm đến cuộc chiến tại Ukraine

Ở các thành phố lớn nhất của Nga, có rất ít dấu hiệu rõ ràng về một cuộc chiến đã khiến hàng nghìn người thiệt mạng và hàng triệu người phải di tản ở Ukraine, tờ Wall Street Journal đưa tin.

Các liên hoan phim và nhạc jazz đều bán hết vé, trong khi Mạc Tư Khoa đã mang đến một “cảm giác lễ hội” gợi nhớ đến mùa hè mà nước này đăng cai World Cup 2018, tờ báo viết. Các sĩ quan cảnh sát ở Mạc Tư Khoa bận rộn hơn trong việc nộp phạt vì uống rượu nơi công cộng hơn là các cuộc biểu tình phản đối chiến tranh.

Dima Karmanovsky, người đang đi nghỉ khi quân đội của Mạc Tư Khoa xâm lược Ukraine vào ngày 24 tháng 2, đã vô cùng sửng sốt khi thấy thành phố hầu như không thay đổi khi anh trở lại vào tháng Tư.

Nó thực sự khiến tôi bị sốc vì mọi người đang cố gắng tạo ra một bầu không khí thanh thản xung quanh mình, nhưng tôi không chắc điều này là thích hợp.

Một người dân Mạc Tư Khoa khác, một huấn luyện viên yoga vừa kết thúc một lớp học ngoài trời ở trung tâm thành phố, cho biết:

Một số người đã đi đánh nhau, nhưng những người còn lại phải làm gì - ngồi xung quanh và khóc? Đây là sự thích nghi bình thường. Bây giờ chúng ta đang sống trong một thế giới khác và chúng ta phải tiếp tục sống.

Tờ báo viết rằng người dân ở các thành phố lớn của Nga rời xa cuộc chiến vì quân đội Nga có xu hướng thu hút tân binh từ các vùng nghèo hơn. Trong số 11 tướng lãnh và 57 sĩ quan cấp tá được cho là đã thiệt mạng ở Ukraine, chỉ 8 người đến từ Mạc Tư Khoa và 26 người từ St Petersburg, theo trang web độc lập của Nga Mediazona.

Kết quả là, cuộc chiến ở Ukraine đã trở thành tiếng ồn xung quanh đối với nhiều người, một chuyên gia cho biết.

Một người phản đối nói:

Mọi người không hiểu làm thế nào để chấm dứt chiến tranh khi ở Nga. Thật khó để xem một bi kịch mà bạn không thể dừng lại và vì vậy chúng tôi đang chứng kiến một cảm giác bất lực.

6. Bộ Quốc phòng Vương quốc Anh cho biết Nga đạt được 'những bước tiến nhỏ' xung quanh Lysychansk

Lực lượng Nga đang tiếp tục đạt được “những bước tiến nhỏ” tại thành phố chiến lược Lysychansk ở miền đông Ukraine, với các cuộc không kích và pháo binh tiếp tục diễn ra ở quận này, tình báo Anh cho biết.

Các lực lượng Ukraine có thể tiếp tục ngăn chặn các lực lượng Nga ở vùng ngoại ô phía đông nam của thành phố miền đông Ukraine, theo báo cáo mới nhất của Bộ Quốc phòng Anh.

Theo các báo cáo, Nga rất có thể đang bị cạn kiệt kho dự trữ vũ khí hiện đại chính xác, đành quay sang sử dụng hỏa tiễn chống hạm phóng từ trên không trong vai trò tấn công đất liền thứ cấp.

Phân tích đoạn phim CCTV về các cuộc tấn công chết người vào một trung tâm mua sắm ở thành phố Kremenchuk của Ukraine vào đầu tuần này cho thấy hỏa tiễn “rất có thể là Kh-32”, một phiên bản nâng cấp của hỏa tiễn thời Liên Xô.

Mặc dù Kh-32 có một số cải tiến về hiệu suất so với Kh-22, nhưng nó vẫn không được tối ưu hóa để tấn công chính xác các mục tiêu mặt đất, đặc biệt là trong môi trường đô thị. Điều này làm tăng đáng kể khả năng gây ra các thiệt hại phụ khi tấn công vào các khu vực đông đúc.

Các cuộc tấn công tiếp theo vào ngày 30 tháng 6 năm 2022 tại Odesa có thể liên quan đến hỏa tiễn Kh-22 KITCHEN. Những vũ khí này thậm chí còn kém chính xác và không thích hợp cho các cuộc tấn công chính xác và gần như chắc chắn đã liên tục gây ra thương vong cho dân thường trong những tuần gần đây.
 
Sa tan hoành hành: Hàng loạt nhà thờ ở Mỹ bị tấn công. TT Guatemala nổi giận với ý thức hệ bài Kitô
VietCatholic Media
05:00 03/07/2022


1. Các cuộc tấn công vào nhà thờ, trung tâm trợ giúp mang thai vẫn tiếp tục

Kể từ khi Tối Cao Pháp Viện bãi bỏ phán quyết Roe chống Wade vào hôm thứ Sáu, các cuộc tấn công vào các nhà thờ Công Giáo và các trung tâm trợ giúp mang thai đã được báo cáo ở Tây Virginia, Washington, Virginia, Louisiana, Colorado, California, Texas, Florida, New York và Indiana.

Dưới đây là các cuộc tấn công mới được ghi nhận.

Nhà thờ Công Giáo Thánh Patrick ở Philadelphia đã bị vẽ bậy bằng sơn xịt với các khẩu hiệu phò phá thai vào ngày 25 tháng 6.

Cha Hyacinth Cordell, OP, Cha Sở của nhà thờ, nói với CNA rằng những bức vẽ graffiti có nội dung “Hãy đốt nhà thờ” nằm ở một góc bên ngoài nhà thờ. Nó đã được chùi sạch.

Một bảng hiệu ủng hộ sự sống tại Nhà thờ Công Giáo Thánh Teresa thành Avila ở Hutchinson, Kansas, cách Wichita khoảng 50 dặm về phía tây bắc, đã bị phá hoại vào cuối tuần qua.

Bảng hiệu cho thấy một người mẹ đang ôm một đứa trẻ có ghi “Bỏ phiếu Có ngày 2 tháng 8” và “ValueThemBoth.com” bên dưới. Dấu hiệu đang khuyến khích mọi người bỏ phiếu đồng ý về một sửa đổi hiến pháp tiểu bang liên quan đến hạn chế phá thai.

Matt Vainer, phát ngôn viên của Giáo phận Wichita, nói rằng hung thủ bị theo dõi bởi một nhân chứng đã gọi cảnh sát. Thủ phạm đã bị bắt, ông nói.

Cha Sở của nhà thờ Thánh Têrêxa thành Avila, là Cha Aaron Spexarth, đã đặt tấm biển bên dưới một cây thánh giá trong nhà thờ, vì ngài tin rằng đặt nó dưới chân Chúa là thích hợp nhất

Nhà thờ Công Giáo Các Thánh ở Portland, Oregon đã bị vẽ bậy với các khẩu hiệu ủng hộ phá thai vào ngày 25 tháng 6.

Một bức ảnh về vụ phá hoại có dòng chữ “Nếu phá thai không an toàn, bạn cũng vậy! “ FBI đang điều tra, Barbara Custer, một thư ký giáo xứ tại nhà thờ, nói với CNA.

Phòng khám trợ giúp mang thai có tên “Một người Bạn” ở Thành phố Yuba, California đã bị phá hoại vào ngày 27 tháng 6.

Giám đốc điều hành của phòng khám, Kristen Bird nói với CNA.

Video cho thấy hung thủ ném ba hòn đá vào cửa sổ cho đến khi cửa sổ bị vỡ. Việc sửa chữa sẽ mất từ 700 đến 900 đô la. FBI đang điều tra, Bird nói.

Blayne Wittig, Giám đốc điều hành của phòng khám nói với CNA, phòng khám di động của Options Health, một trung tâm trợ giúp mang thai ở Concord, California, đã bị phá hoại vào ngày 25 tháng 6.

Trung tâm Tài nguyên trợ giúp mang thai của Thành phố Salt Lake đã bị phá hoại vào ngày 24 tháng 6, trong vòng vài giờ sau khi Tối Cao Pháp Viện công bố quyết định hủy bỏ phán quyết Roe chống Wade.

Một nhân viên lễ tân tại phòng khám nói với CNA ngày 30 tháng 6 rằng một tấm biển được dán ở cửa trước có nội dung “Nếu phá thai không an toàn thì bạn cũng không”, và ở mặt sau, “Phụ nữ mỏng manh, không giống như một bông hoa, nhưng giống như một quả bom.”

Các nhãn dán được để lại trên tòa nhà, một trong số đó có nội dung “Chúa Giêsu yêu phá thai” với hình trái tim thay thế từ “tình yêu”. Các khẩu hiệu được đặt xung quanh có nội dung “phá thai mãi mãi” và “phá thai là chăm sóc sức khỏe.”
Source:Catholic News Agency

2. Tổng thống Guatemala chỉ trích Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ

Trong một phiên họp ngày 28 tháng 6 của Hội đồng thường trực của Tổ chức các quốc gia Mỹ Châu tại Washington, DC, Tổng thống Guatemala Alejandro Giammattei đã yêu cầu Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ, gọi tắt là IACHR, “tôn trọng chủ quyền và tự do của mỗi quốc gia” và đừng là một “nhà hoạt động” cổ vũ cho việc phá thai.

Tổng thống Giammattei đã mạnh mẽ chỉ trích báo cáo thường niên năm 2021 của IACHR, trong đó nêu rõ Guatemala trong Chương IV.b.

Ủy ban lưu ý rằng Guatemala đã tham gia “Hiệp định đồng thuận Geneva để thúc đẩy sức khỏe phụ nữ và thúc đẩy gia đình”, nhưng “loại trừ việc phá thai” mà IACHR coi là “một phần không thể thiếu trong quyền của phụ nữ đối với sức khỏe tình dục và sinh sản” và khẳng định Guatemala “không tuân thủ nghĩa vụ quốc tế là bảo đảm hoặc tạo điều kiện cho việc phá thai.”

Ngoài ra, IACHR chỉ trích Guatemala “tuyệt đối” cấm phá thai “trừ khi có nguy hiểm đến tính mạng của người phụ nữ.”

IACHR yêu cầu Guatemala áp dụng “các biện pháp lập pháp, chính sách công và bất kỳ biện pháp nào khác có thể cần thiết để bảo đảm phụ nữ tiếp cận với dịch vụ sức khỏe sinh sản mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào, bao gồm quyền tiếp cận việc tự nguyện ngừng mang thai trong các trường hợp nguy hiểm đến tính mạng hoặc sức khỏe, cũng như trong các trường hợp hiếp dâm và loạn luân”.

Theo trang web của mình, IACHR tự giới thiệu mình là “một cơ quan tự trị của Tổ chức các Quốc gia Mỹ Châu có nhiệm vụ thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền ở bán cầu Mỹ.”

Đối với tổng thống Guatemala, báo cáo của Ủy ban Nhân quyền Liên Mỹ cho thấy một “sai lầm về phương pháp luận khiến rõ ràng là IACHR đang theo đuổi và áp đặt một chương trình nghị sự ủng hộ việc phá thai vượt quá quyền hạn của mình, bởi vì IACHR không nên là một nhà hoạt động về những vấn đề này, mà phải tôn trọng chủ quyền và quyền tự do quyết định của mỗi quốc gia đối với những vấn đề như thế này”.

Tổng thống Giammattei chỉ ra rằng “phán quyết gần đây mà chúng tôi thấy ở Hoa Kỳ về việc này”, khẳng định rằng không có cái gọi là “quyền phá thai hiến định”.

Tổng thống Guatemala lưu ý rằng đất nước của ông “luôn tuân thủ các cam kết về nhân quyền và đã cung cấp cho ủy ban tất cả thông tin mà họ yêu cầu.”

Ngoài ra, ông nhấn mạnh rằng “điều cần thiết là chúng ta phải làm việc cùng nhau để củng cố Hệ thống Nhân quyền Liên Mỹ, bởi vì sự bất hợp pháp và không tôn trọng các quy định của đất nước được áp dụng ngày hôm nay đối với Guatemala có thể xảy ra vào ngày mai đối với mọi quốc gia thành viên khác của tổ chức.”

Source:Catholic News Agency

3. Xã luận của Tòa Thánh sau khi phán quyết Roe bị thu hồi ở Hoa Kỳ

Phản ứng trước quyết định của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ về việc phá thai, Andrea Tornielli, giám đốc biên tập của Bộ Truyền thông Vatican, nhấn mạnh rằng “Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã lên tiếng mạnh mẽ và dứt khoát” chống lại việc phá thai.

Bài xã luận của Tornielli (“Phò sinh, Luôn luôn”) theo sau một tuyên bố trước đó của Giáo hoàng Hàn lâm viện về Sự sống. Tornielli nói, phán quyết “có thể tạo cơ hội để suy gẫm về sự sống, việc bảo vệ những người không có khả năng tự vệ và bị vứt bỏ, quyền của phụ nữ và bảo vệ quyền làm mẹ”.

Ông nói thêm, “Thật không may, một sự suy gẫm nghiêm túc và chia sẻ về sự sống cũng như việc bảo vệ tư cách làm mẹ đòi hỏi chúng ta phải tránh xa luận lý cực đoan chống đối và phân cực chính trị - thật không may – thường đi kèm với cuộc thảo luận về vấn đề này, ngăn cản cuộc đối thoại thực sự”.

“Phò sinh, chẳng hạn, luôn có nghĩa là phải quan tâm nếu tỷ lệ tử vong của phụ nữ do việc làm mẹ tăng lên,” ông nói tiếp như thế trong khi trích dẫn sự gia tăng tỷ lệ tử vong của người mẹ ở Hoa Kỳ từ năm 2019 đến năm 2020 (Tornielli không đề cập đến sự gia tăng đó có liên kết với Covid.)

Ông nói thêm, “Phò sinh luôn luôn có nghĩa là hỏi xem phải giúp đỡ phụ nữ ra sao để họ chào đón sự sống mới. Ở Mỹ, khoảng 75% phụ nữ phá thai sống trong cảnh nghèo đói hoặc lương thấp. Và chỉ có 16% nhân viên trong kỹ nghệ tư nhân được hưởng chế độ nghỉ hộ sản có lương … Phò sinh, luôn luôn, cũng có nghĩa là bảo vệ nó trước mối đe dọa từ súng ống.”

Tornielli kết luận, “Do đó, chúng ta có thể hy vọng rằng cuộc tranh luận về phán quyết của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ sẽ không bị giản lược thành một cuộc đối đầu về ý thức hệ, mà sẽ thúc đẩy tất cả chúng ta — ở cả hai phía của đại dương — suy gẫm về ý nghĩa của việc chào đón sự sống”.

Sau đây là nguyên văn bài xã luận của Tornielli:

Phò sinh, luôn luôn

Phán quyết của Tối cao Pháp viện, sau gần nửa thế kỷ, đã loại bỏ các quyết định trước đó từng thực tế hợp pháp hóa việc phá thai theo yêu cầu trên toàn nước Mỹ. Phán quyết hôm thứ Sáu trao cho các tiểu bang cá thể thẩm quyền ra luật lệ về vấn đề này và có thể tạo cơ hội để suy gẫm về sự sống, việc bảo vệ những người không có khả năng tự vệ và bị vứt bỏ, quyền của phụ nữ và bảo vệ quyền làm mẹ.

Đó là một chủ đề mà ngay từ đầu triều giáo hoàng của mình, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã lên tiếng một cách mạnh mẽ và dứt khoát.

Trong Evangelii gaudium, văn kiện phác thảo “lộ trình” của Giám mục Rôma đương nhiệm, chúng ta đọc: “Trong số những người dễ bị tổn thương mà Giáo hội mong muốn được chăm sóc với tình yêu thương và sự quan tâm đặc biệt là những đứa trẻ chưa chào đời, những đứa trẻ vô tội và không tự vệ nhất trong chúng ta. Ngày nay, những nỗ lực được đưa ra nhằm phủ nhận nhân phẩm của chúng và làm bất cứ điều gì người ta muốn, lấy mạng sống của chúng và thông qua luật pháp ngăn cản bất cứ ai cản trở điều này. Như một cách chế giễu nỗ lực của Giáo hội nhằm bảo vệ sự sống của chúng, nhiều mưu toan thường được thực hiện nhằm trình bầy chủ trương của Giáo hội như có tính ý thức hệ, duy tăm tối và bảo thủ. Nhưng thực ra, bảo vệ sự sống chưa sinh này có liên hệ chặt chẽ với việc bảo vệ mỗi và mọi nhân quyền khác. Nó bao hàm niềm xác tín rằng con người luôn thánh thiêng và bất khả xâm phạm, trong bất cứ hoàn cảnh nào và ở mọi giai đoạn phát triển nào. Con người là mục đích trong chính họ và không bao giờ là phương tiện để giải quyết các vấn đề khác”.

Một suy tư nghiêm túc và chia sẻ về sự sống cũng như việc bảo vệ quyền làm mẹ đòi hỏi chúng ta phải tránh xa luận lý cực đoan chống đối và phân cực chính trị - thật không may – thường đi kèm với cuộc thảo luận về vấn đề này, ngăn cản cuộc đối thoại thực sự.

Phò sinh, chẳng hạn, luôn có nghĩa là phải quan tâm nếu tỷ lệ tử vong của phụ nữ do việc làm mẹ tăng lên. Tại Hoa Kỳ, theo số liệu của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC), tỷ lệ tử vong của người mẹ đã tăng từ 20.1 phụ nữ chết trong 100,000 trẻ sinh ra còn sống vào năm 2019 lên 23.8 trên 100,000 trẻ sinh ra còn sống vào năm 2020. Và, một cách đáng chú ý, tỷ lệ tử vong nơi phụ nữ da đen năm 2020 là 55.3 ca tử vong trên 100,000 trẻ sinh ra còn sống, gấp 2.9 lần tỷ lệ tử vong ở phụ nữ da trắng.

Phò sinh luôn luôn có nghĩa là hỏi xem phải giúp đỡ phụ nữ ra sao để họ chào đón sự sống mới. Theo một thống kê ở Mỹ, khoảng 75% phụ nữ phá thai sống trong cảnh nghèo đói hoặc lương thấp. Và chỉ có 16% nhân viên trong kỹ nghệ tư nhân được hưởng chế độ nghỉ hộ sản có lương … Phò sinh, luôn luôn, cũng có nghĩa là bảo vệ nó trước mối đe dọa từ súng ống.Theo một thống kê ở Hoa Kỳ, khoảng 75% phụ nữ phá thai sống trong cảnh nghèo đói hoặc có mức lương thấp. Và theo một nghiên cứu được công bố trên Tạp chí Harvard Review of Psychiatry vào ngày 9 tháng 3 năm 2020, chỉ có 16% nhân viên trong kỹ nghệ tư nhân được hưởng chế độ nghỉ hộ sản có lương. Gần một trong bốn bà mẹ mới không được nghỉ hộ sản có lương buộc phải đi làm trở lại trong vòng mười ngày sau khi sinh con.

Phò sinh, luôn luôn, còn có nghĩa là bảo vệ nó trước mối đe dọa của súng đạn, thứ không may đã trở thành nguyên nhân hàng đầu gây tử vong cho trẻ em và thanh thiếu niên ở Mỹ.

Do đó, chúng ta có thể hy vọng rằng cuộc tranh luận về phán quyết của Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ sẽ không bị giản lược thành một cuộc đối đầu về ý thức hệ, mà sẽ thúc đẩy tất cả chúng ta — ở cả hai phía của đại dương — suy gẫm về ý nghĩa của việc chào đón sự sống, bảo vệ nó và thúc đẩy nó bằng các luật lệ phù hợp.