Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề “Redemptor Hominis: More Important than Ever”, nghĩa là “Thông điệp Redemptor Hominis quan trọng hơn bao giờ hết”.

Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.

Bốn mươi bảy năm trước, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã ban hành thông điệp đầu tiên của mình, “Redemptor Hominis” hay “Đấng Cứu Chuộc Nhân Loại”. Là thông điệp đầu tiên trong truyền thống thông điệp lâu đời dành cho ý niệm Kitô giáo về con người, Redemptor Hominis cũng chính là điều mà Đức Hồng Y James Hickey từng gọi là “bản tóm tắt chương trình” cho toàn bộ triều Giáo Hoàng của Đức Gioan Phaolô: đó là một bản xem trước về những chủ đề lớn mà ngài sẽ nhấn mạnh trong hai mươi sáu năm tiếp theo, đặc biệt là phẩm giá bất khả xâm phạm và giá trị vô hạn của mỗi mạng sống con người.

Bằng cách liên kết chủ đề đó với sự cứu chuộc do Chúa Giêsu Kitô thực hiện, vị giáo hoàng người Ba Lan đã khẳng định vị thế của mình trong lời kêu gọi của Công đồng Vatican II về việc khôi phục tính chất lấy Chúa Kitô làm trung tâm trong sự tự nhận thức của Giáo hội và trong đề xuất của Giáo hội gửi đến thế giới.

Có lẽ đoạn văn trữ tình nhất trong thông điệp Redemptor Hominis tóm tắt rõ nhất điều mà Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II muốn thế giới biết, và là điều ngài muốn Giáo hội trở thành, đó là đoạn thứ 10:

Con người không thể sống mà không có tình yêu thương. Con người vẫn là một cái gì không thể hiểu được đối với chính mình, cuộc sống con người mất ý nghĩa nếu không nhận lấy mặc khải về tình yêu thương, nếu không gặp tình yêu thương và không chiếm tình yêu thương thành của mình, không dự phần vào đó cách mãnh liệt. Cho nên, như đã nói, Đức Kitô cứu chuộc mặc khải đầy đủ về con người cho chính con người.

Ở mọi thời đại, và đặc biệt hơn nữa, ở thời đại chúng ta, nhiệm vụ căn bản của Giáo hội là đưa tầm mắt con người hướng ý thức và kinh nghiệm của tất cả nhân loại về mầu nhiệm Chúa Kitô, giúp mọi người làm quen với chiều sâu của ơn cứu chuộc thực hiện trong Đức Giêsu Kitô. (RH 10).

Đức Karol Wojtyła, giáo sư triết học lỗi lạc và là một mục tử giàu kinh nghiệm trước khi trở thành giáo hoàng, hiểu rõ về khát vọng tìm kiếm “sự chân thực” trong thời hiện đại và niềm đam mê khám phá bản thân. Ngài cũng biết rằng việc tìm kiếm bản thân có thể dẫn đến ngục tù của chủ nghĩa tự ái. Đó là lý do tại sao, trong thông điệp Redemptor Hominis, ngài dạy rằng một “hành trình khám phá bản thân đích thực không kết thúc ở chính mình, mà ở Chúa Kitô” (như Đức Tổng Giám Mục J. Michael Miller đã diễn đạt một cách khéo léo).

Việc mở đầu thông điệp bằng lời khẳng định mạnh mẽ, dứt khoát rằng “Đấng Cứu Chuộc nhân loại, Chúa Giêsu Kitô, là trung tâm của vũ trụ và lịch sử” quả là một lời tuyên xưng hùng hồn về đức tin Kitô giáo và một tuyên bố về sự giải phóng con người khỏi xiềng xích của chủ nghĩa vị kỷ và sự tự tôn. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II hiểu rõ rằng những thảm họa liên tiếp của thế kỷ 20 phản ánh những quan niệm sai lệch về bản chất con người, nguồn gốc con người, cộng đồng nhân loại và vận mệnh con người.

Và ngài quyết tâm rằng Giáo hội phải tôn vinh Chúa Giêsu Kitô là Đấng mặc khải chân lý về Thiên Chúa và về chúng ta—những chân lý về tình yêu hiến thân, phản ánh tình yêu thiêng liêng, giải phóng con người theo nghĩa sâu sắc nhất của tự do, đó là tự do dẫn đến sự sống đời đời.

Một thông báo ngày 10 Tháng Giêng trên trang web của Giáo phận Regensburg, Đức, xác nhận rằng thông điệp của Redemptor Hominis vẫn còn phù hợp cho đến ngày nay như cách đây gần nửa thế kỷ:

Giám mục Tiến sĩ Rudolf Voderholzer đã có buổi tiếp kiến riêng với Đức Giáo Hoàng Lêô XIV tại Vatican… Hai vị đã thảo luận, trong số những vấn đề khác, về những thách thức hiện tại trong thần học, tập trung vào câu hỏi về hình ảnh của nhân loại dưới ánh sáng mặc khải của Kitô giáo. Cũng như thần học về Chúa Kitô vào thế kỷ thứ 4, nhân học hiện nay là đấu trường quyết định vận mệnh của đức tin và Giáo hội.

Vào thế kỷ thứ tư, câu hỏi lớn quyết định tương lai của sứ mệnh và sự phục vụ của Kitô giáo đối với thế giới là: “Chúa Giêsu Kitô là ai? Là Con Thiên Chúa nhập thể, hay chỉ là một á thần cấp thấp nào đó?”

Ngày nay, trong một nền văn hóa toàn cầu bị chi phối bởi quan niệm rằng mọi thứ trong thân phận con người đều dễ uốn nắn, dễ thay đổi bởi ý chí của con người — sự khẳng định rằng không có gì là cố hữu — câu hỏi mà tương lai của sứ mệnh và sự phục vụ của Kitô giáo đối với thế giới phụ thuộc vào là, “Chúng ta là ai?”

Phải chăng chúng ta chỉ đơn thuần là những hạt bụi sao đông đặc, sản phẩm ngẫu nhiên nhưng hạnh phúc của hàng tỷ năm tương tác ngẫu nhiên giữa các lực sinh hóa vũ trụ? Liệu những ham muốn của chúng ta—dù là gì đi nữa—có định nghĩa con người chúng ta không? Phải chăng sự thỏa mãn những ham muốn đó là ý nghĩa trọn vẹn của hạnh phúc? Hay chúng ta là một cái gì đó khác, một cái gì đó hơn thế nữa, một cái gì đó vĩ đại và cao quý hơn vô hạn?

Câu trả lời mà Thông Điệp Đấng Cứu Chuộc Nhân Loại đưa ra vẫn là câu trả lời chân thực và mang lại sự sống cho những câu hỏi đó, và định nghĩa sứ mệnh của Giáo hội trong thời đại chúng ta:

Giáo hội mong muốn phục vụ mục đích duy nhất này: đó là để mỗi người có thể tìm thấy Chúa Kitô, hầu cho Chúa Kitô có thể đồng hành cùng mỗi người trên con đường sự sống, với sức mạnh của chân lý về con người và thế giới chứa đựng trong mầu nhiệm Nhập Thể và Cứu Chuộc, và với sức mạnh của tình yêu được tỏa ra từ chân lý đó (RH 13).


Source:First Things