Gr 17:5-10
Tv 1:1-4, 6
Lc 16:19-31
Với niềm hy vọng nơi Thiên Chúa, người ấy giống như một cái cây, đâm rễ xuống dòng nước (Gr 17:7-8)
Bài Phúc Âm hôm nay thách thức chúng ta tự đánh giá một cách trung thực những điểm mù của mình. Chúng ta không biết suy nghĩ nội tâm nào đã khiến ông phú hộ có thể ngày nào cũng đi ngang qua Lagiarô mà không để ý. Có lẽ ông ta đang vội vã đến một cuộc hẹn, hoặc đang lo lắng về những vấn đề quan trọng, và cho rằng người khác sẽ lo liệu việc đó.
Câu chuyện ngụ ngôn cho thấy rõ rằng không ai ở trên trời hay dưới địa ngục có chút ấn tượng nào với lý lịch của người giàu. Cả của cải lẫn danh vọng của ông ta đều không thể mang theo khi bước qua bức màn tử thần. Liệu tôi có bao giờ dừng lại để suy ngẫm về những ưu tiên của mình dưới ánh sáng của cõi vĩnh hằng không?
Bài đọc thứ nhất còn đặt ra cho chúng ta những thách thức lớn hơn nữa. Nó so sánh người “dựa vào những điều thuộc về xác thịt” (Gr 17:5) với một bụi cây cô đơn trong vùng đất hoang – mù quáng trước những phước lành đích thực của cuộc sống. Chúng ta có thể cho rằng sự bận rộn của mình tập trung vào nhu cầu của người khác. Nhưng nếu nó xuất phát từ khuynh hướng tự dựa vào bản thân, nó sẽ khiến chúng ta bị cô lập và tách rời khỏi dòng nước của sự quan phòng thiêng liêng, và chúng ta có nguy cơ trở nên lo lắng và oán giận, ngay cả trong cuộc sống này.
Hôm nay, chúng ta hãy tìm một khoảng tĩnh lặng nhỏ và cho phép Chúa soi sáng những bí mật sâu kín trong lòng mình – để Ngài chỉ cho chúng ta một điểm mù nhỏ mà Ngài đang mời gọi chúng ta từ bỏ những định kiến để rồi chúng ta cho thấy mạo hiểm tin tưởng Ngài. Nguyện xin Ngài gieo trồng chúng ta trong dòng suối tình yêu của Ngài, trong đời này và đời sau.
Lạy Cha, con tin vào tình yêu của Cha dành cho con. Xin Cha hãy kéo con ra khỏi bản ngã của mình và dẫn con vào cuộc phiêu lưu của tình yêu hi sinh. Amen.
Sr. Susanna Edmunds OP
Source:VietCatholic