MỘT HOÀI NIỆM VỀ NGÀY HỘI DI DÂN PHÁT-THANH



Đã bốn ngày đại hội trôi qua, giờ tôi đang ngồi đây, giữa một không gian nhỏ bẻ yên tĩnh, bạn bè trọ cùng tôi có lẽ đã rong chơi sau giờ làm việc, còn tôi đang lắng nghe âm hưởng về ngày hội đồng hương Phát-Thanh vang vọng trong lòng…Những khuôn mặt, những nụ cười rạng rỡ đang xoay tròn quanh tôi, tiếng hát, tiếng đàn đầy sôi động đã làm tôi phấn khởi, nhất là tiếng nói trầm ấm đầy yêu thương của Đức Cha Giuse và các vị mục tử như đang vỗ về, nhủ khuyên và làm lòng tôi ấm lại..

Một cách nào đó, tôi đang trong tâm trạng của kẻ di dân, và tôi thấm thía nỗi buồn tha hương, nỗi nhớ người thân, bè bạn và khung trời thân quen chất đầy kỷ niệm đáng yêu…Thời gian không nhiều để tôi có được những phút giây ấy, hầu như tôi đã bị cuốn hút vào sự bon chen của công việc làm ăn, của thời khắc giải trí và ngủ, nghĩ như một chiếc máy. Tôi quanh quẩn và tất bật, nhưng cuối cùng, chỉ có thể nuôi được bản thân mình, không kể rất nhiều lần phải mang những món nợ vặt. Tôi mong ước dành dụm một số vốn để mở một cửa hàng nhỏ cho mẹ tôi thoát khỏi cảnh “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Thế nhưng đã gần 5 năm nay, tôi tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Cuộc sống ở một thành phố lớn với công việc lao động đã không cho tôi thực hiện ước mơ đơn sơ của mình.

Rất nhiều khi tôi thấy mình đang lầm lũi bước đi trên đường đời cô độc…Khi mà “trời” dường như cũng xa mà “đất” thì cũng rất xa, đó là giây phút mà đức tin tôi không nhìn thấy sự hiện diện của Chúa, không cảm nhận được tình thân của con người. Những lúc ấy, tôi chỉ muốn vứt bỏ tất cả những cố gắng của mình để trở về với xóm làng thân yêu, với luỹ tre, bờ dậu…khi đó, hai tiếng “quê hương” sao bỗng quá ngọt ngào…Tôi ao ước được nghe lời nhủ khuyên của Bố mẹ, lời dạy dỗ, hướng dẫn của các cha, các thầy, các Srs.. Tôi đã từng là một tín đồ ngoan đạo, từng là một giáo lý viên nhiệt thành..Thế nhưng hôm nay, khi đứng trước nhu cầu của miếng cơm manh áo, tôi mới cảm thấy thế nào là “lực bất tòng tâm”. Để rồi chợt nhận ra mình đang bơ vơ trên đường đời vạn hướng, không biết mình sẽ đi đâu, về đâu trước những thách đố của thời đại, trước những mời mọc của tiền tài, danh vọng, lạc thú…Nhiều khi tôi dường như đánh mất chính mình, tôi muốn vứt bỏ con đường hẹp của đức tin, để bước đi trên con đường rộng rãi đang thênh thang gọi mời…

Thế nhưng, trong một ngày đẹp trời vừa qua, ngày 01.05.2008, lương tâm tôi đã được thức tỉnh, cõi lòng lạnh lẽo, băng giá của tôi đã được sưởi ấm. Ngày mà tôi thấy mình chẳng khác gì con chiên lạc lối mắc phải bụi gai đã được chủ chăn tìm thấy, vác lên vai đem về băng bó những thương tích và lại cho tôi nhập đàn…Ngày tôi cảm nhận được tình thương chân thành của Đức Cha Giuse, các cha, các thầy, các chú, các ân nhân đã dành cho chúng tôi, những người con xa quê. Bóng của những chiếc áo chùng thâm thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn thấy trong các nhà thờ, nơi mà mỗi Chúa nhật tôi đi tham dự Thánh lễ, nhưng hôm nay, nó được khoác lên mình của các thầy Thanh Hoá, tôi cảm thấy như có một điều gì làm phấn khởi lòng tôi, làm tôi nhớ lại sứ mệnh tông đồ của mình ngày nào…Hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy lòng tin của tôi rất sống động, tôi không còn thấy mình “đơn thương, độc mã” trên đường đời, tôi cảm nhận được sự đồng hành đầy yêu thương của Vị cha chung, của mọi thành phần trong giáo phận dành cho chúng tôi. Đức Cha Giuse đã nói với chúng tôi: “Điều đầu tiên và cuối cùng cha cũng như mọi người dành cho chúng con là niềm thương. Các con hãy an tâm bước đi trên đường đời”. Ngài còn dặn dò chúng tôi đừng phụ lòng tín nhiệm của Đức Giêsu và của mọi người đã kỳ vọng nơi chúng tôi.

Bỗng dưng tôi thấy mình không còn lạc loài trên dòng đời xa lạ, bởi có rất nhiều tấm lòng và ánh mắt thương cảm đang hướng về chúng tôi, đang dành cho chúng tôi rất nhiều ưu ái. Bằng chứng là Đức Cha Giuse, các cha và mọi người đã không ngần ngại bỏ ra biết bao công sức và của cải để lo cho chúng tôi một ngày hội tốt đẹp như hôm nay. Nhất là một thánh lễ đầy trang trọng, sốt sắng, đức tin của tôi lâu nay tưởng chừng bị xói mòn nay đã được phục hồi rất mạnh mẽ. Và tôi rất xúc động khi nghe cha Huy, giám đốc Trụ sở Thanh Hoá tại Saigon đã nói với chúng tôi: “Các con hãy giữ liên lạc với Giáo phận, hãy siêng năng và tự do lui tới Trụ sở, vì nơi đó là ‘nhà chung’ của chúng con”. Tôi hiểu sự quan tâm của Đức Cha và mọi người luôn lo lắng khi nhìn thấy chúng tôi phải sống bươn chải giữa bao cạm bẫy giăng đầy.

Cám ơn Đức Cha Giuse, các cha, các thầy, các Srs., các chú và quí vị ân nhân cũng như khách quí đã vượt qua hàng ngàn chặng đường dài để vào đây với chúng con, mang lại cho chúng con những hơi ấm của quê hương, hơi ấm tình yêu thương hiệp nhất của Giáo phận Thanh Hoá.

Hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy lòng mình gắn bó với Giáo phận. Và cũng hơn bao giờ, tôi mong ước được nhìn thấy nền kinh tế phát triển ở quê hương tôi, với những nhà máy, xí nghiệp mọc lên ở Thanh Hoá. Để không còn cảnh những người trẻ ồ ạt lên đường kiếm sống. Và để chúng tôi được “hồi hương”, được trở về khung trời bình yên, nơi đầy ắp kỷ niệm êm đềm. Nơi tôi được vòng tay mẹ hiền chăm sóc, được tiếng cha trầm ấm nhủ khuyên. Và mỗi chiều về, tôi được có những phút giây hạnh phúc, đi lang thang trên các bờ đê, để hít thở hương thơm của “hoa đồng, cỏ nội”…

Người con tha hương