SAIGÒN - Vào ngày 17 và 18 /3/2008, đã có một chương trình đêm canh thức mùa chay tại Trung Tâm Mục Vụ Công Giáo, giáo phận Sài Gòn, có chủ đề VỀ VỚI CHÍNH MÌNH: Sống trung thực – Sống dấn thân.

Cũng như tôi, nhiều người từ các nơi đổ về tham dự không chỉ có người già, trung niên mà còn có rất nhiều bạn trẻ. Với nội dung phong phú, chương trình khá hoành tráng đã đáp ứng được lòng sốt sắng của nhiều người.

Tôi tiếc rẻ trong lòng vì đã không tham dự được ngày đầu tiên, nhất là nội dung nói về cách sống trung thực. Có một gợi ý sám hối rất hay, đó là mặt tiêu cực của cách sống thiếu trung thực là giả đạo đức, giả nhân nghĩa, giả tạo, giả vờ, giả nai, giả câm, giả điếc, giả mù….Và mặt tích cực là nét đẹp của bản thân, nét đẹp của sự thật.

Ngày thứ hai có chủ đề sống dấn thân. Tôi yên tâm bước vào sân Trung tâm vì lần này được gửi xe trong khuôn viên Đại Chủng Viện (gửi xe bên ngoài cứ nơm nớp lo sợ). Nếu ngày hôm qua người dự được phát chiếc mặt nạ thì hôm nay tôi nhận được đôi đũa to, dài hai gang tay người lớn, cột cái dây đỏ bé xíu.

Lời cầu nguyện khai mạc của linh mục MC Trần Đình Long rất hay, nói về chức năng đôi đũa. Đũa là để gắp, gắp cho người khác là phục vụ. Nếu đôi đũa chiếc dài chiếc ngắn, sần sù không đẹp thì làm sao mà gắp! Chúa mời gọi mỗi người nên biết “gắp” điều tốt cho người khác. Gắp Lời, tình thương, tình yêu và bao điều tốt lành cho người khác, và chỉ có từ nơi Chúa mới có sức sống dồi dào giúp chúng ta có đủ sức mạnh để biết gắp đúng, gắp đủ cho anh em.

Sau tiếng hát, điệu múa đũa vui, rộng ràng, tiếng hát mọi người bỗng trầm lại khi thánh giá Chúa được các bạn trẻ cung nghinh lên lễ đài, qua lối đi có trải tấm nhựa đỏ và hàng ánh nến lung linh. Thật sống động, mạnh mẽ! Và một phút suy tư dưới chân thánh giá được thực hiện trong bầu khí trang nghiêm, sâu lắng. Sau đó là một thanh thiếu niên khiếm thị đọc lời Chúa trên lễ đài.

Trước lời cầu nguyện trên đôi đũa, nghệ sĩ Hồng Vân ngâm thơ; nhóm nhạc dân tộc hoà tấu nhạc dân tộc dân ca Tây nguyên bài Lễ Dâng thật hay. Hôm nay, tiếng vỗ tay được thay thế bằng tiếng gõ đũa; hằng ngàn đôi đũa gõ cùng một lúc nghe hay làm sao! Nhưng lời cầu nguyện trên đôi đũa của linh mục MC mới thật ý nhị.

Đôi đũa có hai chiếc tượng trưng cho hai chiều của cây thánh giá. Chiếc đũa đứng dọc là hình ảnh tượng trưng cho tương quan của ta với Chúa. Mỗi người chúng ta gắn bó với Chúa như thế nào trong một ngày sống. Ta có lắng nghe Người? Ta có thì thầm với Người?. Ta có mau mắn gỡ bỏ các trở ngại ngăn cản trục thẳng đứng nối ta với Chúa không?

Chiến đũa thứ hai là chiều ngang của cây thánh giá. Ta có giang tay ra để ôm lấy những người anh em chung quanh ta không? Dẫu có ôm lấy người anh em thì năm năm sau, mười năm sau, hai mươi năm sau, vòng tay ấy có còn xiết chặt tha thiết hay hờ hững buông lỏng? Tôi ôm trọn mọi người hay chỉ ôm lấy những người tôi ưa thích?

Nếu người Kitô hữu chỉ có chiều dọc mà không có chiều ngang, hay ngược lại, thì người ấy không có được thánh giá vì tương quan của hai chiều này không thể tách rời nhau. Và điểm giao thoa của hai chiều nằm trong trái tim chúng ta, ở đó chúng ta biết cảm thông, yêu thương, tha thứ và dấn thân.

Những bài hát, điệu múa tập thể xen kẽ buổi tĩnh tâm làm mọi người thấy vui. Tĩnh tâm mà cũng cần vui sao? Đúng, tôi thấy cũng cần vui vì sám hối mà ủ rũ không hay cho bằng sám hối với lòng quyết tâm đứng lên một cách vui tươi.

Sâu sắc và ý nghĩa là phần chứng từ của các chứng nhân.

Có anh Phước, 36 tuổi, làm thợ hồ, sống ở gần khu rác Đông Thạnh, một khu vực nghèo khổ, rượu chè, cờ và và nhiều thứ tệ nạn trên đời. Có một gia đình kia từ đâu dọn đến ở, không giao du với hàng xóm, nên cũng chẳng ai biết gia đình ấy thế nào. Một ngày nọ, anh Phước đang nghỉ ở nhà, bỗng anh nghe tiếng gào thét bên ngoài, anh nhảy bổ ra: căn nhà của gia đình đó đang cháy, cửa ngoài khoá chặt mà có hai đứa trẻ đang hoảng hốt cầu cứu bên trong. Anh lao vào chữa cháy mà không sợ nguy hiểm đến mạng mình. Anh đã cứu sống hai đứa bé.

Lời chứng của anh tuy không trôi chảy lưu loát nhưng mọi người vẫn mường tượng được sự nhanh nhẹn, tháo vát của người thanh niên can đảm thương người.

Chứng từ thứ hai, đó là gia đình của anh Thuận, chị Nga gồm có năm người. Chị và em trai bị tật hai chân, đứa con ba tuối bị bệnh xương thuỷ tinh (xương giòn) còn anh Thuận và cháu lớn thì khoẻ mạnh bình thường. Ngày xưa, bố mẹ chị sinh ra ba người con tàn tật, nhẫn tâm vứt cả ba chị em vào rừng cao su. Được mấy người cảnh sát phát hiện đưa cả ba vào cô nhi viện. Ở đó, chị gặp một thanh niên co t?t ? chn s?ng làng Picaso Thủ Đức. Sau mười lăm năm yêu thương, anh chị đi đến hôn nhân trong một tình yêu được Chúa chúc phúc, được Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn làm phép hôn phối. Hình ảnh gia đình đông vui hạnh phúc này nói lên sự trân trọng tình yêu của người khuyết tật: yêu nhau 15 năm, làm lễ thành hôn theo luật Giáo hội đàng hoàng dù có nhiều trở ngại khó khăn.

Đặc biệt là chứng từ về hai cô gái. Cô Phượng bế đứa con trai được một tuổi lên khán đài kể về chuyện tình đời mình trong tiếng nức nở. Cô yêu một thanh niên và đi du lịch với anh ta qua một đêm. Ma đưa lối, quỉ đưa đường, cô trao thân và bị anh ta bỏ rơi. Cô đã vượt qua được cơn cám dỗ muốn phá thai, cam lòng chịu nhục, chịu khổ vì sợ phạm tội giết người. Được quí cha dòng giúp đỡ, cô qua được sự khó khăn. Cô ngã gục vì tình yêu lừa dối và được đứng dậy bởi tình yêu thương. Cô nói giờ đây cô chẳng cần chồng, cũng chẳng cần gì cả chỉ cần có đủ sức mạnh và điều kiện để nuôi con. Cô khuyên các bạn trẻ: “Nên trao thân cho người xứng đáng và có tình yêu chân thật nhất là phải qua nghi thức lễ giáo hôn nhân của gia đình, tôn giáo, xã hội…bước qua giới hạn đó thì phải trả giá rất đắt!”

Ngược lại, một cô gái khác được tình yêu vực dậy và cô chuẩn bị trở thành Kitô hữu trong đêm Phục Sinh năm 2008 này. Đó là cô Tiên.

Bố mẹ cô ly hôn, cô sống vật vã, lúc thì ở chung với bà mẹ kế, bà hành hạ cô đến phát sợ. Cô tìm đến sống với mẹ ruột, đang có một ông chồng khác; nào ngờ cũng bị mẹ không quan tâm, hắt hủi. Thất vọng, cô tìm đến ma tuý. May mắn là có một thanh niên yêu thương cô, an ủi, nâng đỡ tinh thần, vực cô ra khỏi vũng lầy của ma tuý. Chính tình yêu đã cho cô niềm tin vào cuộc sống. Và khuôn mặt khá xinh xắn cùng nụ cười bẽn lẽn nói cho mọi người biết cô đang khoẻ mạnh và yêu đời, dù đứng trên khán đài cô ngập ngừng và nói rất ít.

Sau những giây phút xúc động, mọi người lại gõ đũa, hát. Tôi xúc động vì bài múa Học Yêu Thánh Giá được các bạn trẻ thể hiện tuyệt vời.

Phần cầu nguyện kết thúc và ban phép lành do cha Phêrô Nguyễn Văn Hiền thực hiện trong bầu khí rất trang nghiêm dù chỉ còn vài phút là kết thúc.

Đêm canh thức mùa chay trong tuần thánh có nhiều ngàn người tham dự được kết thúc tốt đẹp. Anh sáng, âm thanh, cách trang trí và nhất là sự nhiệt tình và khiêm tốn của ban tổ chức góp phần làm cho nội dung chủ đề Về Với Chính Mình đi sâu vào lòng người tham dự.