Dân đen học hỏi pháp luật
Từ khi xảy ra biến cố Toà Khâm Sứ, VietCatholic thực sự trở thành diễn đàn không thể thiếu trong việc đòi công bằng và công lý. Số lượng bài viết và số người tham quan trang web này tăng lên một cách đột ngột và tỷ lệ thuận với diễn biến về « độ nóng » tại Toà Khâm Sứ tại Hà Nội. Người ta theo dõi để để biết được diễn tiến, thót tim với những cú bứt phá ngoạn mục, hồi hộp với cuộc chay đua « nuớc rút » trước khi về đích. Càng ngày VietCatholic lại càng thu hút độc giả hơn. Con số trên 18 triệu lượt viếng thăm như hiện nay so với 83 triệu trong tổng dân số tại Việt nam thì chẳng đáng là bao. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng khối Công Giáo Việt nam trong và ngoài nước thì chưa đạt được con số viếng thăm trang này. Mà có kể tất cả tổng số giáo dân Việt nam đi thì một điều rất dễ hiểu là không phải tất cả ai cũng có điều kiện để truy cập tin tức trong trang này. Vậy thì số độc giả còn lại chắc chắn là những người Việt Nam trong và ngoài nước không phải là công giáo, người nước ngoài, thậm chí các « đồng chí » trong hàng ngủ đảng và chính quyền nữa cũng đang theo dõi.
Về các bài viết thật đa dạng và phản ánh trung thực những gì đang diễn ra. Các tác giả cũng thuộc đủ mọi thành phần: trí thức, bình dân, giáo dân, linh mục, nhà giáo, luật sư, bác sĩ, thi sĩ… Một điểm son để làm sáng tỏ về khía cạnh pháp lý với sự nhập cuộc của các luật sư. Điều đó đã giúp giáo dân cầu nguyện đòi công lý có thêm chỗ dựa và càng quyết tâm hơn trên con đường mà họ đang đồng hành.
Những yếu tố căn bản của luật pháp phải dựa trên nền tảng công bằng: của ai thì phải trả lại cho người đó; phải là tiếng nói để bênh đỡ kẻ thấp mũi bé họng để tránh tình trạng «cá lớn bắt nạt cá bé»; và luật không miễn trừ cho bất cứ một ai nghĩa vụ không cần tuân thủ dù người ấy là vua quan.
Quay trở lại vụ Toà Khâm Sứ tại Hà Nội, xét về khía cạnh công bằng, Toà Tổng Giám mục Hà nội có đầy đủ chứng cứ để chứng minh mình là chủ sở hửu hợp pháp. Trong khi đó, phía chính quyền chưa làm sáng tỏ khía cạnh pháp lý khi mà mình đang sử dụng toà nhà này. Toà nhà này giáo phận Hà nội cho chính quyền « mượn », hay là bị tịch thu, hoặc là bị quốc hữu hoá, thậm chí là bị « hiến tặng »?
Chuyển sang yếu tố thứ hai của luật pháp. Để tránh tình trạng xử tệ với nhau theo luật rừng, luật công bằng cần phải bảo vệ dân đen bị hà hiếp. Tiếng kêu cầu của giáo phận Hà nội không được các cấp các ngành nắm giữ luật pháp chiếu cố lắng nghe. Không hề có một toà án triệu tập các bên liên quan để xét xử sau đó để đưa ra phán quyết. Trong vụ này, phía kêu oan, đòi công lý chỉ nhận được sự im lặng từ phía quan toà. Và thế là người bị oan ức chỉ còn biết « kêu Trời».
Thiết nghĩ người đuợc giữ trọng trách cầm cân nảy mực phải là người tuân thủ pháp luật trước hết, phải có tinh thần trách nhiệm với dân oan được thể hiện trên nguyên tắc oan khiên phải được lưu tâm qua việc xét xử để có được kết luận cụ thể. Tránh vu khống quy kết khi mà chưa có tiếng nói chính thức của toàn án. Bởi vì ngay thời phong kiến, người ta đã tôn trọng «quan lớn» là «cha mẹ» của dân rồi. Có lẽ thời nay là người lãnh đạo là «công bộc» của dân thì không cần phải giữ thể diện chăng!
Từ khi xảy ra biến cố Toà Khâm Sứ, VietCatholic thực sự trở thành diễn đàn không thể thiếu trong việc đòi công bằng và công lý. Số lượng bài viết và số người tham quan trang web này tăng lên một cách đột ngột và tỷ lệ thuận với diễn biến về « độ nóng » tại Toà Khâm Sứ tại Hà Nội. Người ta theo dõi để để biết được diễn tiến, thót tim với những cú bứt phá ngoạn mục, hồi hộp với cuộc chay đua « nuớc rút » trước khi về đích. Càng ngày VietCatholic lại càng thu hút độc giả hơn. Con số trên 18 triệu lượt viếng thăm như hiện nay so với 83 triệu trong tổng dân số tại Việt nam thì chẳng đáng là bao. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng khối Công Giáo Việt nam trong và ngoài nước thì chưa đạt được con số viếng thăm trang này. Mà có kể tất cả tổng số giáo dân Việt nam đi thì một điều rất dễ hiểu là không phải tất cả ai cũng có điều kiện để truy cập tin tức trong trang này. Vậy thì số độc giả còn lại chắc chắn là những người Việt Nam trong và ngoài nước không phải là công giáo, người nước ngoài, thậm chí các « đồng chí » trong hàng ngủ đảng và chính quyền nữa cũng đang theo dõi.
Về các bài viết thật đa dạng và phản ánh trung thực những gì đang diễn ra. Các tác giả cũng thuộc đủ mọi thành phần: trí thức, bình dân, giáo dân, linh mục, nhà giáo, luật sư, bác sĩ, thi sĩ… Một điểm son để làm sáng tỏ về khía cạnh pháp lý với sự nhập cuộc của các luật sư. Điều đó đã giúp giáo dân cầu nguyện đòi công lý có thêm chỗ dựa và càng quyết tâm hơn trên con đường mà họ đang đồng hành.
Những yếu tố căn bản của luật pháp phải dựa trên nền tảng công bằng: của ai thì phải trả lại cho người đó; phải là tiếng nói để bênh đỡ kẻ thấp mũi bé họng để tránh tình trạng «cá lớn bắt nạt cá bé»; và luật không miễn trừ cho bất cứ một ai nghĩa vụ không cần tuân thủ dù người ấy là vua quan.
Quay trở lại vụ Toà Khâm Sứ tại Hà Nội, xét về khía cạnh công bằng, Toà Tổng Giám mục Hà nội có đầy đủ chứng cứ để chứng minh mình là chủ sở hửu hợp pháp. Trong khi đó, phía chính quyền chưa làm sáng tỏ khía cạnh pháp lý khi mà mình đang sử dụng toà nhà này. Toà nhà này giáo phận Hà nội cho chính quyền « mượn », hay là bị tịch thu, hoặc là bị quốc hữu hoá, thậm chí là bị « hiến tặng »?
Chuyển sang yếu tố thứ hai của luật pháp. Để tránh tình trạng xử tệ với nhau theo luật rừng, luật công bằng cần phải bảo vệ dân đen bị hà hiếp. Tiếng kêu cầu của giáo phận Hà nội không được các cấp các ngành nắm giữ luật pháp chiếu cố lắng nghe. Không hề có một toà án triệu tập các bên liên quan để xét xử sau đó để đưa ra phán quyết. Trong vụ này, phía kêu oan, đòi công lý chỉ nhận được sự im lặng từ phía quan toà. Và thế là người bị oan ức chỉ còn biết « kêu Trời».
Thiết nghĩ người đuợc giữ trọng trách cầm cân nảy mực phải là người tuân thủ pháp luật trước hết, phải có tinh thần trách nhiệm với dân oan được thể hiện trên nguyên tắc oan khiên phải được lưu tâm qua việc xét xử để có được kết luận cụ thể. Tránh vu khống quy kết khi mà chưa có tiếng nói chính thức của toàn án. Bởi vì ngay thời phong kiến, người ta đã tôn trọng «quan lớn» là «cha mẹ» của dân rồi. Có lẽ thời nay là người lãnh đạo là «công bộc» của dân thì không cần phải giữ thể diện chăng!