LỄ TỔNG KẾT 3 NĂM THÁNH TẠI NHÀ THỜ CHÍNH TÒA GIÁO PHẬN THÁI BÌNH
THÁI BÌNH (31/12/2007) -- Mọi thành phần trong giáo phận Thái Bình trong những tuần lễ cuối năm 2007 đều hướng về ngày trọng đại, ngày 31/12/07, để Tổng kết 3 Năm thánh Thái Bình.
Đức Cha Nguyễn văn Sang đã ra Thư Chung dài dể loan báo về ngày trọng đại đó, trình bày ý nghĩa tốt đẹp và cổ vũ mọi người nên đi tham dự đông đủ.
Đi kèm với Thư Chung, còn một Thông Cáo của Tòa Giám Mục, chỉ dẫn chi tiết cách làm các xe hoa đi rước đêm hôm ấy, kèm theo các khẩu hiệu bằng thơ do Đức Giám Mục sáng tác.
Trước một tuần lễ, một đợt gió mùa đông bắc tràn về, nhiều đấng bậc bi quan sợ giáo dân không đi dự đông đúc, vì thời gian diễn ra cuộc rước và Thánh lễ định vào lúc 9 giờ tối, để làm nổi bạt vẻ huy hoàng tráng lệ của các đối tượng được trang hoàng ánh sáng kỳ công.
Trong các bài giảng của Đức Giám mục đi thăm các xứ đạo trong dịp này, ngài kêu gọi giáo dân đi đông để biểu dương Đức tin, Đức cậy và Đức mến. Ngài nói vui rằng: đêm 31 tháng 12 năm 2007, mọi người phải có mặt ở nhà thờ Chính tòa Thái Bình, trừ chó mèo thì ở nhà. Ngài hô hào:
“Đêm khuya giá lạnh là chi
Đức Tin công giáo làm gì được nhau”.
Từ đó, các xứ đạo thi đua làm các xe hoa để được chọn lên đi rước vào đêm 31/12 tại nhà thờ chính tòa Thái Bình. Một tiểu ban gồm các nhà chuyên môn xét duỵêt một số xe hoa được vinh dự đưa lên TGM vào đêm 31/12/2007.
Ngày dự định đã tới. Từ lúc 14 giờ ngày 31 tháng 12, giáo dân đã lũ lượt kéo đến Nhà thờ chính tòa. Có nhóm mang theo chăn chiếu, cơm nắm, muối vừng, bánh mì, bánh xốp, quyết tâm than dự lễ nghi có một không hai trong giáo phận.
Trời mùa đông chóng tối, như câu phương ngôn: “Ngày tháng 10 chưa cười đã tối”. Nhưng cũng là lúc vườn hoa TGM rộng thênh thang, khuôn viên Nhà thờ Chính tòa mênh mông thoáng đãng, bỗng rực lên ánh sáng muôn màu, với những cây thông xanh còn sót lại của Mùa Giáng sinh. Các ngọn đèn màu thi nhau nhấp nháy; các tràng hoa bằng ánh sáng vắt ngang cây cảnh, núi đá làm thành dòng chảy muôn màu muôn sắc, chảy từ khuôn viên TGM tới chân Nhà thờ, và leo mãi cao đến thánh giá nhà thờ, tỏa ra chung quanh, khiến cho khu vực Nhà thờ Chính tòa uy nghi sáng láng, giữa một thành phố đang bước vào cuối đêm.
Đúng 19 giờ, trước khi đoàn rước khởi hành, hàng chục ngàn ngọn nến được thắp lên khiến bầu trời sao đêm cũng phải lóng lánh ghen tỵ. Các hội đoàn từ các xứ mang theo những xe hoa lộng lẫy. Các đội kèn, trống nam nữ y phục chỉnh tề đã dồn vào khuôn viên TGM. Tiếng kèn tiếng trống hò reo inh ỏi, như muốn chọc thủng bầu trời đen ngòm trên đầu. Các bà các cô trong y phục đẹp nhất. Các cụ các ông bà đều cuốn khăn kín mít. Các thanh niên và trung niên com lê cà vạt đúng mức. Tất cả đã hội tụ về đây đón giờ đến.
Trong khi đó, ở NTCT (nhà thờ chính tòa) một số các linh mục, tu sỹ nam nữ và giáo dân làm giờ chầu Thánh Thể để sốt sắng tạ ơn.
19 giờ 30 phút, theo hiệu lệnh của Ban Tổ chức và lời tuyên bố khai mạc của ĐGM. Mọi người xếp hàng ngũ đi rước. Đi đầu là thánh giá nến cao. Một số các em nhi đồng tươi vui nhí nhảnh. Rồi đến các bà các thiếu nữ xinh xắn. Có một đoàn thiếu nữ mặc đồng phục mầu hồng, sẽ là đoàn dâng lễ vật để tạ ơn. Tiếp theo là những xe hoa các giáo xứ chọn, cùng với các tín hữu trong xứ.
Trước hết là mô hình Nhà thờ Chính tòa vừa cung hiến, do 4 thiếu nữ trang trọng rước đi. Rồi tới đám đông các nữ tu trong giáo phận như những bông hoa trắng nở ra thơm ngát bầu không khí thanh định ban đêm. Tiếp theo là các xe hoa các giáo xứ: Thanh Châu - tượng trưng cho cái Neo lớn, vững chắc, làm cho Giáo hội dù gặp cơn sóng gió cũng chẳng xem sao: “Bềnh bồng nhưng cũng chẳng xem sao”.
Giáo xứ Sa Cát với Đá tảng và Thánh Phêrô lên tiếng: “Lạy Thầy, bỏ Thầy con biết theo ai”, hoành tráng đi trước đoàn trống đánh tùng tùng vang vọng khắp nơi, gợi nhớ câu thơ: “Trống trường thành lung lay bóng nguyệt”. Người ta cũng chú ý đến chiếc xe hoa hình nhà thờ họ Đông Phú (khi được xây dựng nhà thờ) nay trở thành giáo xứ đông đúc lớn mạnh. Ai cũng bảo đó là phép lạ hai vị Thánh họ Đinh, quê hương làng xóm. ĐGM giáo phận khi về đặt viên đá xây dựng nhà thờ xác nhận hài cốt hai vị để trình bày cho dân chúng tôn kính đã viết câu thơ:
“Một làng trù phú ở phía Đông
Trước biển sau sông giữa cánh đồng
Thuần – Dũng tử đạo hai vị Thánh
Đuốc sống ngàn năm mãi song song”.
Đi sau cùng là đoàn xe hoa tượng trưng cho hang đá Chúa Hài Đồng sinh ra giữa nhân gian. Hang đá được làm kỳ công, đáp ứng đúng điều ước của ĐGM: Như căn lều no gió Thánh Linh, hừng hực muốn bốc lên cao, nhưng do các dây rợ nhập thể ghì xuống với trái đất. Ngộ nghĩnh nhất là hai em bé ngây thơ, mặt búng ra sữa, đóng vai thiên thần quỳ hai góc:
“Chúa lại sinh ra ở đâu
Hang đá máng cỏ nằm sâu lòng người ”
Từ trên cao, đám rước như con rắn lửa, lóng lánh muôn màu, bò ngoằn nghèo chung quanh thánh đường, rồi tiến vào cửa chính, tới lòng nhà thờ để bước lên cung thánh. Hai bên các hàng ghế chật cứng giáo dân đã vào kiếm chỗ trước để tránh cái lạnh tới 100C và độ ẩm 90%. Trước lễ, có 3 bài tổng kết 3 Năm thánh:
Một bài về năm thánh thứ nhất: Thống hối & Hòa giải, nêu ra những trường hợp các xứ đạo chia rẽ, hiềm khích lẫn nhau. Nhờ năm thánh đã được hòa giải, sống an thuận.
Năm Thánh thứ II: Kiến thiết & xây dựng. Cả giáo phận các nhà thờ được trùng tu tới 200 chiếc, to đẹp, hoành tráng, rộng rãi, như: Trung Đồng, An Lập, Đông Phú, Cao Xá v.v… bước vào thấy mình như lạc lõng trong cung vua. Nhà thờ chính Tòa Thái Bình, vươn lên như một của lễ trọng thể dâng cho Chúa, kéo dài đến tận thế. Thành quả xây dựng tinh thần cũng không kém. Nhất là việc phát triển các hội đoàn, dòng tu mới, làm cho đội ngũ các nhà truyền giáo thêm số, đem lại những kết quả tốt đẹp. Cái đáng nói nhất là không phải chỉ xây dựng nhà thờ nhà xứ vv… mà còn xây dựng các nhà giáo lý, bệnh viện, thể hiện tình bác ái Kitô, đang rộ lên như một rừng hoa. Giáo phận Thái Bình không những chỉ xây dựng bề ngoài mà còn kiến thiết bên trong. Hàng ngàn vạn con em tín hữu được đi học giáo lý, dự các kỳ thi giao lưu học hỏi. Điểm son trong lĩnh vực này là đoàn thanh thiếu niên đi dự Đại Hội Giới trẻ toàn miền Bắc tại Hải Phòng, đã dành giải nhất. Nghe tin, Đức Giám mục cảm động khóc nức nở và vui mừng ban phần thưởng khuyến khích.
Tổng kết Năm thánh Tạ Ơn, Đức Ông Tổng đại diện đã nhấn mạnh tới sự thành công rực rỡ và sốt sắng của các cuộc chầu Thánh Thể của các cộng đoàn luân phiên diễn ra ở TGM và ngỏ ý việc làm tiếp theo này sẽ còn được tiếp tục.
Một thành công vĩ đại là đã khánh thành một linh đài Đức Mẹ Lavang, với những mẫu mã y hệt Lavang Huế, làm cho mọi tín hữu Thái Bình từ nay tự hào vì mình cũng có “Đức Mẹ Lavang hiện hình” ở bên Nhà Thờ Chính Tòa và sốt sắng dâng lễ tối thứ bảy hàng tháng kính Đức Mẹ La Vang, buổi lễ quy tụ được hết mọi thành phần trong giáo phận do chính ĐGM chủ tế.
Trong bài giảng, ĐGM đã vắn tắt trình bày ơn Chúa ban cho cả giáo phận trong 3 năm qua và hướng về một tương lai tươi sáng. Đức Cha nói như sau:
Chúng ta vừa tham gia cuộc rước các xe hoa, tượng trưng cho 3 Năm thánh mà Giáo Hội thương ban để kỷ niệm những biến cố vĩ đại của giáo phận... Đã ba năm trời, là hơn một ngàn ngày, 2.400 giờ, 1.500.000 phút và 80 triệu giây, 160 triệu tíc tắc. Đó cũng là tiếng đập của trái tim một người bình thường. Vậy thì 160 triệu giây cũng chính là những ơn lành Chúa đã xuống cho...
Nhìn về tương lai, Đức Cha cũng đang kỳ vọng rằng giáo phận sẽ có vị giám mục mới trẻ trung hơn, Ngài nói:
Những người tín hữu giáo phận Thái Bình sau 3 Năm thánh trở nên những người tín hữu Hồng đào, phương phi béo tốt cả tinh thần lẫn vật chất. Có các cụ ông cụ bà đẹp lão, thanh niên đẹp trai, thiếu nữ xinh gái, tinh thần cũng như vật chất, đĩnh đạc bước đi trong tương lai: với vị giám mục mới trẻ trung hơn, các linh mục mới tươi vui vừa được thụ phong, các nam nữ tu sĩ, chủng sinh và giáo dân thánh thiện đổi mới cuộc đời. Một năm Hồng Đào hạnh phúc, nói như câu thơ:
” Bước đi phía trước, Trời tươi sáng Bỏ lại đằng sau Đất bạc màu ”.
Xin mọi người Tạ ơn, cám ơn tỉ tỉ lần. Chúc mọi người một năm mới
Hồng đạo tươi trẻ, văn minh, tiến bộ cả hồn lẫn xác. Amen.
Sau Thánh lễ, tiếng thánh ca Te deum hát bằng tiếng Latinh trang trọng đã từ 50 năm nay mới lại được ca lên, khiến lòng người phấn khởi rạng rỡ.
Đoạn ĐGM ban phép lành Tòa Thánh một cách trọng thể. Mọi người thấy một chiếc kiệu tiến lên từ cuối NTCT, có một cây hồng đào tươi sắc. ĐGM chỉ vào cây đào đó nói rằng: ngày hôm nay chấm dứt 3 năm thánh màu xanh, và tuyên bố khai mạc năm Hồng Đào (người tín hữu Thái Bình trưởng thành tiến lên về mọi mặt). Đúng như lời thánh Phaolô tả vẽ với hình ảnh của người lực sĩ chạy đầu tiên. Ngày nay còn làm biểu tượng tượng trưng: cao hơn, nhanh hơn, khỏe hơn.
ĐGM chúc mọi thành phần Dân Chúa năm Dương lịch cũng như Âm lịch cũng được chạy nhanh hơn, mạnh hơn, nhảy cao hơn, mạnh mẽ hơn trên con đường đua tranh về nhận phần thưởng Nước Trời, và Ngài tuyên bố đó là ý nghĩa năm Hồng Đào. Cả ngàn người trong thánh đường vỗ tay hoan hô quyết định của ĐGM, sau đó hân hoan ra về giữa đêm khuya rét lạnh, nhưng nhớ mãi lời ĐGM khuyên:
Đêm khuya giá lạnh là chi,
Đức tin Công giáo làm gì được nhau.
Chẳng mấy chốc khuôn viên TGM và NTCT đã vắng lặng, chỉ còn lại những hàng đèn nhấp nháy như đang cười đùa trước gió đêm giá lạnh.
Đẹp thay một buổi lễ làm nức lòng người tín hữu Thái Bình.
THÁI BÌNH (31/12/2007) -- Mọi thành phần trong giáo phận Thái Bình trong những tuần lễ cuối năm 2007 đều hướng về ngày trọng đại, ngày 31/12/07, để Tổng kết 3 Năm thánh Thái Bình.
Đức Cha Nguyễn văn Sang đã ra Thư Chung dài dể loan báo về ngày trọng đại đó, trình bày ý nghĩa tốt đẹp và cổ vũ mọi người nên đi tham dự đông đủ.
Đi kèm với Thư Chung, còn một Thông Cáo của Tòa Giám Mục, chỉ dẫn chi tiết cách làm các xe hoa đi rước đêm hôm ấy, kèm theo các khẩu hiệu bằng thơ do Đức Giám Mục sáng tác.
Trước một tuần lễ, một đợt gió mùa đông bắc tràn về, nhiều đấng bậc bi quan sợ giáo dân không đi dự đông đúc, vì thời gian diễn ra cuộc rước và Thánh lễ định vào lúc 9 giờ tối, để làm nổi bạt vẻ huy hoàng tráng lệ của các đối tượng được trang hoàng ánh sáng kỳ công.
Trong các bài giảng của Đức Giám mục đi thăm các xứ đạo trong dịp này, ngài kêu gọi giáo dân đi đông để biểu dương Đức tin, Đức cậy và Đức mến. Ngài nói vui rằng: đêm 31 tháng 12 năm 2007, mọi người phải có mặt ở nhà thờ Chính tòa Thái Bình, trừ chó mèo thì ở nhà. Ngài hô hào:
“Đêm khuya giá lạnh là chi
Đức Tin công giáo làm gì được nhau”.
Từ đó, các xứ đạo thi đua làm các xe hoa để được chọn lên đi rước vào đêm 31/12 tại nhà thờ chính tòa Thái Bình. Một tiểu ban gồm các nhà chuyên môn xét duỵêt một số xe hoa được vinh dự đưa lên TGM vào đêm 31/12/2007.
Ngày dự định đã tới. Từ lúc 14 giờ ngày 31 tháng 12, giáo dân đã lũ lượt kéo đến Nhà thờ chính tòa. Có nhóm mang theo chăn chiếu, cơm nắm, muối vừng, bánh mì, bánh xốp, quyết tâm than dự lễ nghi có một không hai trong giáo phận.
Trời mùa đông chóng tối, như câu phương ngôn: “Ngày tháng 10 chưa cười đã tối”. Nhưng cũng là lúc vườn hoa TGM rộng thênh thang, khuôn viên Nhà thờ Chính tòa mênh mông thoáng đãng, bỗng rực lên ánh sáng muôn màu, với những cây thông xanh còn sót lại của Mùa Giáng sinh. Các ngọn đèn màu thi nhau nhấp nháy; các tràng hoa bằng ánh sáng vắt ngang cây cảnh, núi đá làm thành dòng chảy muôn màu muôn sắc, chảy từ khuôn viên TGM tới chân Nhà thờ, và leo mãi cao đến thánh giá nhà thờ, tỏa ra chung quanh, khiến cho khu vực Nhà thờ Chính tòa uy nghi sáng láng, giữa một thành phố đang bước vào cuối đêm.
Đúng 19 giờ, trước khi đoàn rước khởi hành, hàng chục ngàn ngọn nến được thắp lên khiến bầu trời sao đêm cũng phải lóng lánh ghen tỵ. Các hội đoàn từ các xứ mang theo những xe hoa lộng lẫy. Các đội kèn, trống nam nữ y phục chỉnh tề đã dồn vào khuôn viên TGM. Tiếng kèn tiếng trống hò reo inh ỏi, như muốn chọc thủng bầu trời đen ngòm trên đầu. Các bà các cô trong y phục đẹp nhất. Các cụ các ông bà đều cuốn khăn kín mít. Các thanh niên và trung niên com lê cà vạt đúng mức. Tất cả đã hội tụ về đây đón giờ đến.
Trong khi đó, ở NTCT (nhà thờ chính tòa) một số các linh mục, tu sỹ nam nữ và giáo dân làm giờ chầu Thánh Thể để sốt sắng tạ ơn.
19 giờ 30 phút, theo hiệu lệnh của Ban Tổ chức và lời tuyên bố khai mạc của ĐGM. Mọi người xếp hàng ngũ đi rước. Đi đầu là thánh giá nến cao. Một số các em nhi đồng tươi vui nhí nhảnh. Rồi đến các bà các thiếu nữ xinh xắn. Có một đoàn thiếu nữ mặc đồng phục mầu hồng, sẽ là đoàn dâng lễ vật để tạ ơn. Tiếp theo là những xe hoa các giáo xứ chọn, cùng với các tín hữu trong xứ.
Trước hết là mô hình Nhà thờ Chính tòa vừa cung hiến, do 4 thiếu nữ trang trọng rước đi. Rồi tới đám đông các nữ tu trong giáo phận như những bông hoa trắng nở ra thơm ngát bầu không khí thanh định ban đêm. Tiếp theo là các xe hoa các giáo xứ: Thanh Châu - tượng trưng cho cái Neo lớn, vững chắc, làm cho Giáo hội dù gặp cơn sóng gió cũng chẳng xem sao: “Bềnh bồng nhưng cũng chẳng xem sao”.
Giáo xứ Sa Cát với Đá tảng và Thánh Phêrô lên tiếng: “Lạy Thầy, bỏ Thầy con biết theo ai”, hoành tráng đi trước đoàn trống đánh tùng tùng vang vọng khắp nơi, gợi nhớ câu thơ: “Trống trường thành lung lay bóng nguyệt”. Người ta cũng chú ý đến chiếc xe hoa hình nhà thờ họ Đông Phú (khi được xây dựng nhà thờ) nay trở thành giáo xứ đông đúc lớn mạnh. Ai cũng bảo đó là phép lạ hai vị Thánh họ Đinh, quê hương làng xóm. ĐGM giáo phận khi về đặt viên đá xây dựng nhà thờ xác nhận hài cốt hai vị để trình bày cho dân chúng tôn kính đã viết câu thơ:
“Một làng trù phú ở phía Đông
Trước biển sau sông giữa cánh đồng
Thuần – Dũng tử đạo hai vị Thánh
Đuốc sống ngàn năm mãi song song”.
Đi sau cùng là đoàn xe hoa tượng trưng cho hang đá Chúa Hài Đồng sinh ra giữa nhân gian. Hang đá được làm kỳ công, đáp ứng đúng điều ước của ĐGM: Như căn lều no gió Thánh Linh, hừng hực muốn bốc lên cao, nhưng do các dây rợ nhập thể ghì xuống với trái đất. Ngộ nghĩnh nhất là hai em bé ngây thơ, mặt búng ra sữa, đóng vai thiên thần quỳ hai góc:
“Chúa lại sinh ra ở đâu
Hang đá máng cỏ nằm sâu lòng người ”
Từ trên cao, đám rước như con rắn lửa, lóng lánh muôn màu, bò ngoằn nghèo chung quanh thánh đường, rồi tiến vào cửa chính, tới lòng nhà thờ để bước lên cung thánh. Hai bên các hàng ghế chật cứng giáo dân đã vào kiếm chỗ trước để tránh cái lạnh tới 100C và độ ẩm 90%. Trước lễ, có 3 bài tổng kết 3 Năm thánh:
Một bài về năm thánh thứ nhất: Thống hối & Hòa giải, nêu ra những trường hợp các xứ đạo chia rẽ, hiềm khích lẫn nhau. Nhờ năm thánh đã được hòa giải, sống an thuận.
Năm Thánh thứ II: Kiến thiết & xây dựng. Cả giáo phận các nhà thờ được trùng tu tới 200 chiếc, to đẹp, hoành tráng, rộng rãi, như: Trung Đồng, An Lập, Đông Phú, Cao Xá v.v… bước vào thấy mình như lạc lõng trong cung vua. Nhà thờ chính Tòa Thái Bình, vươn lên như một của lễ trọng thể dâng cho Chúa, kéo dài đến tận thế. Thành quả xây dựng tinh thần cũng không kém. Nhất là việc phát triển các hội đoàn, dòng tu mới, làm cho đội ngũ các nhà truyền giáo thêm số, đem lại những kết quả tốt đẹp. Cái đáng nói nhất là không phải chỉ xây dựng nhà thờ nhà xứ vv… mà còn xây dựng các nhà giáo lý, bệnh viện, thể hiện tình bác ái Kitô, đang rộ lên như một rừng hoa. Giáo phận Thái Bình không những chỉ xây dựng bề ngoài mà còn kiến thiết bên trong. Hàng ngàn vạn con em tín hữu được đi học giáo lý, dự các kỳ thi giao lưu học hỏi. Điểm son trong lĩnh vực này là đoàn thanh thiếu niên đi dự Đại Hội Giới trẻ toàn miền Bắc tại Hải Phòng, đã dành giải nhất. Nghe tin, Đức Giám mục cảm động khóc nức nở và vui mừng ban phần thưởng khuyến khích.
Tổng kết Năm thánh Tạ Ơn, Đức Ông Tổng đại diện đã nhấn mạnh tới sự thành công rực rỡ và sốt sắng của các cuộc chầu Thánh Thể của các cộng đoàn luân phiên diễn ra ở TGM và ngỏ ý việc làm tiếp theo này sẽ còn được tiếp tục.
Một thành công vĩ đại là đã khánh thành một linh đài Đức Mẹ Lavang, với những mẫu mã y hệt Lavang Huế, làm cho mọi tín hữu Thái Bình từ nay tự hào vì mình cũng có “Đức Mẹ Lavang hiện hình” ở bên Nhà Thờ Chính Tòa và sốt sắng dâng lễ tối thứ bảy hàng tháng kính Đức Mẹ La Vang, buổi lễ quy tụ được hết mọi thành phần trong giáo phận do chính ĐGM chủ tế.
Trong bài giảng, ĐGM đã vắn tắt trình bày ơn Chúa ban cho cả giáo phận trong 3 năm qua và hướng về một tương lai tươi sáng. Đức Cha nói như sau:
Chúng ta vừa tham gia cuộc rước các xe hoa, tượng trưng cho 3 Năm thánh mà Giáo Hội thương ban để kỷ niệm những biến cố vĩ đại của giáo phận... Đã ba năm trời, là hơn một ngàn ngày, 2.400 giờ, 1.500.000 phút và 80 triệu giây, 160 triệu tíc tắc. Đó cũng là tiếng đập của trái tim một người bình thường. Vậy thì 160 triệu giây cũng chính là những ơn lành Chúa đã xuống cho...
Nhìn về tương lai, Đức Cha cũng đang kỳ vọng rằng giáo phận sẽ có vị giám mục mới trẻ trung hơn, Ngài nói:
Những người tín hữu giáo phận Thái Bình sau 3 Năm thánh trở nên những người tín hữu Hồng đào, phương phi béo tốt cả tinh thần lẫn vật chất. Có các cụ ông cụ bà đẹp lão, thanh niên đẹp trai, thiếu nữ xinh gái, tinh thần cũng như vật chất, đĩnh đạc bước đi trong tương lai: với vị giám mục mới trẻ trung hơn, các linh mục mới tươi vui vừa được thụ phong, các nam nữ tu sĩ, chủng sinh và giáo dân thánh thiện đổi mới cuộc đời. Một năm Hồng Đào hạnh phúc, nói như câu thơ:
” Bước đi phía trước, Trời tươi sáng Bỏ lại đằng sau Đất bạc màu ”.
Xin mọi người Tạ ơn, cám ơn tỉ tỉ lần. Chúc mọi người một năm mới
Hồng đạo tươi trẻ, văn minh, tiến bộ cả hồn lẫn xác. Amen.
Sau Thánh lễ, tiếng thánh ca Te deum hát bằng tiếng Latinh trang trọng đã từ 50 năm nay mới lại được ca lên, khiến lòng người phấn khởi rạng rỡ.
Đoạn ĐGM ban phép lành Tòa Thánh một cách trọng thể. Mọi người thấy một chiếc kiệu tiến lên từ cuối NTCT, có một cây hồng đào tươi sắc. ĐGM chỉ vào cây đào đó nói rằng: ngày hôm nay chấm dứt 3 năm thánh màu xanh, và tuyên bố khai mạc năm Hồng Đào (người tín hữu Thái Bình trưởng thành tiến lên về mọi mặt). Đúng như lời thánh Phaolô tả vẽ với hình ảnh của người lực sĩ chạy đầu tiên. Ngày nay còn làm biểu tượng tượng trưng: cao hơn, nhanh hơn, khỏe hơn.
ĐGM chúc mọi thành phần Dân Chúa năm Dương lịch cũng như Âm lịch cũng được chạy nhanh hơn, mạnh hơn, nhảy cao hơn, mạnh mẽ hơn trên con đường đua tranh về nhận phần thưởng Nước Trời, và Ngài tuyên bố đó là ý nghĩa năm Hồng Đào. Cả ngàn người trong thánh đường vỗ tay hoan hô quyết định của ĐGM, sau đó hân hoan ra về giữa đêm khuya rét lạnh, nhưng nhớ mãi lời ĐGM khuyên:
Đêm khuya giá lạnh là chi,
Đức tin Công giáo làm gì được nhau.
Chẳng mấy chốc khuôn viên TGM và NTCT đã vắng lặng, chỉ còn lại những hàng đèn nhấp nháy như đang cười đùa trước gió đêm giá lạnh.
Đẹp thay một buổi lễ làm nức lòng người tín hữu Thái Bình.