Sinh Hoạt ơn gọi tại Dòng Con Đức Mẹ PhúCường
Phục vụ cho sự sống đời đời
Bài nói chuyện với các bạn trẻ tìm hiểu ơn gọi tại Dòng Con Đức Me Nam Vang – Phú Cường (3.6.07)
1. Khát vọng thuộc về bản năng của tuổi trẻ. Khát vọng của giới trẻ thường là khát vọng kiếm tiền, khát vọng thành công, khát vọng danh lợi, khát vọng hạnh phúc…. Thế nhưng những khát vọng đó hình như không làm thỏa mãn cơn khát của các bạn trẻ và hiện tượng các bạn trẻ đua nhau tự tử đã trở nên phổ biến trong thế giới hiện đại của thế kỷ 21 hôm nay.
Theo con số liệu của Tổng cục Thống kê Hàn quốc cho biết, năm 2005 cứ 100.000 người trung bình có 24,7 vụ tự tử. Còn ở Nhật Bản là 24,2, ở Mỹ là 10,2.Theo các chuyên gia nguyên nhân dẫn tới việc các bạn trẻ tử tự chủ yếu là do căng thẳng nảy sinh từ cuộc sống hiện đại thí dụ học hành quá căng thẳng, phải cật lực làm việc, học hành may ra mới thỏa mãn được khát vọng thành công. Tình yêu hôn nhân cũng trở nên mỏng dòn dễ đổ vỡ vì những tham vọng của cuộc sống. Và có một lúc nào đó các bạn trẻ cảm thấy cuộc đời trở nên vô vi, phi lý, như cô diễn viên 27 tuổi Jeong Da Bin, người Hàn Quốc, đã viết trên trang web của cô những lời trước khi tìm đến cái chết vào ngày 10/02/07: "Tôi phát điên lên vì giận dữ mà chẳng có lý do gì. Rồi, như thể sau một tia sét, tất cả trở nên yên tĩnh. Rồi Thượng đế đến với tôi. Thượng đế nói tôi sẽ ổn thôi, mọi sự sẽ ổn thôi".
Thế nhưng không phải tất cả các bạn trẻ đều chỉ dừng lại ở khát vọng về những thực tại thế trần nầy. Qủa thật còn có một khát vọng khác cao quí hơn mà một số cá cbạn trẻ tìm đến. Khát vọng: “sống đời đời”, đó chính là khát vọng mà người thanh niên đã bày với Chúa Giêsu mà Matthêu tường thuật lại trong đoạn Tin mừng 19, 16 -22.
Qủa thật, trong thế giới hôm nay vẫn còn vô số bạn trẻ đang đặt câu hỏi: Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời, hơn là vấn đề mà một số bạn trẻ đang quan tâm: tôi phải làm gì để có nhiều tiền, có việc làm lương cao, hay là: tôi phải làm gì để trở thành sao: hoa hậu, ca nhạc, bóng đá….? Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI. đã nhìn thấy điều đó khi ngài gặp gỡ các bạn trẻ Ba tây vào ngày 12/5/07 nhân chuyến công du của ngài tới nước đó. Ngài nói: “Chúng tôi nghe nói về những sợ hãi của giới trẻ ngày nay. Những sợ hãi ấy chứng tỏ sự thiếu thốn hết sức lớn lao về hy vọng: sợ chết, giữa lúc cuộc sống đang tươi nở và tìm cách thể hiện đời mình; sợ thất bại, vì không tìm được ý nghĩa của cuộc sống; sợ bị bỏ rơi đằng sau, đứng trước sự mau lẹ kinh khủng của các biến cố và truyền thông. Chúng tôi nhận thấy tỷ lệ cao về số người chết chóc nơi người trẻ, sự đe dọa của bạo lực, sự lan tràn đáng tiếc của ma túy đang làm rúng động tận gốc rễ giới trẻ ngày nay. Vì thế, người ta nói về sự băng hoại của giới trẻ. Nhưng khi nhìn các con hiện diện nơi đây đang chiếu tỏa niềm vui và phấn khởi, cha có cái nhìn giống như cái nhìn của Chúa Giêsu, cái nhìn yêu thương và tín thác, và cha đoan chắc rằng các con đã tìm ra chính lộ.”.
2. Tôi nhìn thấy các bạn hiện diện nơi đây như đang thể hiện một nỗi khát khao của người thanh niện trong Tin Mừng Matthêu. Chắc chắn các bạn về đây không tìm một giải pháp cho cuộc sống tương lai trần thế: làm sao để có một cuộc sống an nhàn, giàu sang, nổi danh, để tìm một câu giải đáp cho vấn nạn : Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?
Đó chính là nỗi khat khao chính đáng, và khi đặt ra câu hỏi đó chúng ta đã nhìn thẳng vào tận thâm sâu của cuộc đời nầy: đâu là sự sống thật? và đâu là hạnh phúc thật? Để được sống hạnh phúc đời đời, câu trả lời trước tiên cho các bạn hôm nay cũng không khác gì câu trả lời của Chúa Giêsu đã nói cách đây hơn 2000 năm: “hãy giữ các giới răn”, những giới răn đã được các bạn thuộc nằm lòng khi học giáo lý xưng tội lần đầu, đó là 10 điều răn của Chúa.
Và có lẽ cũng không khác gì tâm trạng của người thanh niên: chúng ta đã tuân giữ 10 giới răn Chúa một cách nghiêm túc không sơ sẩy, thế nhưng chúngta vẫn còn cảm thầy thiếu một cái gì, vẫn cảm thấy băn khoăn về cuộc sống. Đúng vậy, nếu chỉ quan tâm chăm chú giữ 10 giới răn mà thôi, thì quả thật, đó chưa đủ để chúng con tìm được một câu trả lời cho vấn nạn mà chúng ta đang đặt ra. Thật vậy, việc tuân giữ 10 giới răn chỉ là hành vi mang tính “đặc thù qui ngã” của một tiến trình bước vào sự sống đời đời. Thế nhưng Thiên Chúa, nguồn mạch của sự sống đời, lại là Thiên Chúa Yêu thương. Và như Đức Bênêđictô XVI. đã diễn tả tình yêu là “một cuộc hành trình, một cuộc xuất hành ra khỏi cái tôi đóng kín hướng vào bên trong để vươn tới sự tự do qua việc cho đi chính mình” (Deus caritas est số 6). Bởi đó để được sống đời đời ngoài việc tuân giữ “10 giới răn”, chúng ta còn phải biến 10 giới răn đó trở thành khí lực giúp chúng ta hành động để được sống đời đời. Sự sống đời đời không là một trạng thái thụ động, nhưng là một hành vi trao ban, như Thiên Chúa là Đấng hằng sống trong biến cố tình yêu của Ba ngôi.
Giới răn tự nó quan trọng bởi nó dẫn vào cõi sống. “Đó là những dấu chỉ cao trọng dẫn chúng ta bước đi trên đường ngay nẻo chính. Ai tuân giữ các giới răn, người ấy đang trên đường đến với Chúa. Tuy nhiên, chỉ hiểu biết các giới răn thì không đủ. Chứng tá quan trọng hơn tri thức; hay đúng hơn, tri thức cần phải được áp dụng. Các giới răn không được áp đặt cho chúng ta từ bên ngoài; chúng không làm giảm tự do của chúng ta. Trái lại: chúng là những động lực nội tâm mạnh mẽ hướng dẫn chúng ta hành động theo một cách thức nào đó. Từ cốt lõi của các giới răn, chúng ta tìm thấy cả ân sủng và tự nhiên, chúng không để chúng ta ù lì bất động. Chúng ta phải bước tới. Chúng ta bị thôi thúc phải làm một điều gì đó để kiện toàn khả năng của chúng ta. Thật vậy, tìm sự thành toàn qua hành động chính là làm cho mình trở nên thực hữu. Theo phạm vi rộng, ngay từ thời gian tuổi trẻ, chúng ta sẽ trở thành điều chúng ta muốn trở thành. Cũng có thể nói, chúng ta là công trình của chính chúng ta kiến tạo” (Đức Bênêđictô XVI., bài diễn văn nói với giới trẻ tại Ba Tây).
3. Phải hành động như thế nào đây? Vẫn là câu trả lời của Chúa Giêsu: “hãy bán tài sản của anh và đem cho người nghèo,… rồi hãy đến theo Ta”. Để được sống đời đời không chỉ là “giữ”, nhưng còn là một dấn thân quyết liệt: “bán”, “đem cho” và “đi theo”, đó chính là những yếu tố sinh động của sự sống đích thật theo nghĩa Tin Mừng.
“Bán tài sản của anh”, ở đây không là một việc mua bán theo nghĩa thương mại bình thường quai những thực tại trần thế. Tài sản mà Chúa Giêsu nói tới đây chính là sức sống, tài năng của sức trẻ mà chàng thanh niên, hay nói cách khác là tuổi trẻ của các bạn đang sở hữu. Với tài năng, và sức trẻ chúng ta có nhiều dự tính, nhiều sáng kiến, nhiều ước vọng, nhiều hoài bão. Và một cách nào đó các bạn tự hào về “tài sản” mà các bạn đang sở hữu, như nhà văn Vương Trí Nhàn nhận định : “Tôi mong là tôi sai, nhưng tôi có cảm nhận các bạn trẻ hiện nay hơi kiêu. Các bạn hay tự hào rằng mình là thế hệ 8X, 9X thì có cái gì đó mới mẻ hơn thế hệ trước”.
Bán cái “tài sản” như Chúa yêu cầu không gì khác hơn là biến những sáng kiến, những ước vọng và hoài bão nhằm phục vụ tha nhân hơn là để thỏa mãn nhu cầu tự ái của tuổi trẻ. Hơn nữa là tuổi trẻ với niềm tin kitô giáo, chúng ta được mời gọi ra khỏi cái tôi ích kỷ để biết học hỏi, lắng nghe giáo huấn của Tin Mừng để chọn cho mình một hướng đi đúng đắn hầu đạt tới sự sống đời đời. Đức Bênêđictô VI. đã nói: “tuổi trẻ hiện ra như một hình thái của sự giàu có bởi vì nó dẫn đến sự khám phá đời sống như một hồng ân và như một bổn phận. Người thanh niên trong Tin Mừng hiểu rằng tuổi trẻ của anh ta chính là một kho tàng. Anh ta đến với Chúa Giêsu, một lương sư để tìm một định hướng. Tuy nhiên, vào lúc phải quyết dịnh dứt khoát, anh ta đã thiếu can đảm để đánh cuộc mọi sự nơi Chúa Giêsu Kitô. Bởi đó, anh sụ mặt và bỏ đi. Đây là điều sẽ xảy ra khi quyết định của chúng ta chập chờn do dự, yếu nhược và thủ lợi. Anh ta hiểu rằng điều anh ta thiếu chính là lòng quảng đại, và điều này không cho phép anh ta thực hiện khả năng trọn vẹn của mình. Anh ta thu mình vào của cải của anh, biến nó thành lòng ích kỷ.” (Đức Bênêđictô XVI., bài diễn văn nói với giới trẻ tại Ba Tây).
“Đem cho” là hành vi không thể thiếu trên con đường kiếm tìm sự sống đời đời. Cái bể khổ của nhân loại mà Đức Phật nói, chính là lòng tham, là “cái dục” nơi con người, để giải thoát cái khổ theo Đức Phật là “diệt dục”, nói cách khác là phải loại bỏ tham sân si nơi chính mình. Hành vi “loại bỏ”được hiểu nơi Tin Mừng là “đem cho”. “Đem cho” không đơn thuần là hành vi bố thí, nhưng là động thái của tình yêu đích thật, một tình yêu hiến tặng. Tình yêu được diễn tả cách sống động và tuyệt hảo nơi Chúa Giêsu Kitô. Qua Người, Thiên Chúa Cha đã mặc khải cho con người nhận biết về tình yêu của Người, một tình yêu trao ban trọn vẹn. Thật vậy qua cái chết của Chúa Giêsu trên thánh giá “là tột đỉnh của việc Thiên Chúa quay ra đối nghịch lại với chính Ngài, trong đó, Ngài trao ban chính mình để nâng con người dậy và cứu rỗi con người. Đây là tình yêu ở dạng thức cao nhất” (Đức Bênêđictô XVI., Deus caritas est, số 12).
Tình yêu không chiếm hữu cho riêng mình, nhưng luôn hướng tới tha nhân để chia sẻ. Cuộc sống của người kitô hữu luôn bắt nguồn trong sự hiệp thông với Chúa Kitô. Thế nhưng “Tôi không thể giữ Chúa Kitô chỉ cho riêng mình; tôi chỉ có thể thuộc về Ngài trong sự hiệp thông với những ai đã và sẽ trở thành của Ngài. Sự hiệp thông đưa tôi ra khỏi chính mình để hướng về Ngài, và vì thế cũng hướng về sự hiệp nhất với tất cả các Kitô hữu” (Đức Bênêđictô XVI., Deus caritas est, số 13). Sự sống đời đời được đâm rể trong tình yêu tha nhân, bởi vi sự sống sẽ không xuất hiện nếu không có tình yêu. Sự sống đời đời cũng chỉ có thể hình thành từ một tình yêu đích thật bắt nguồn từ Thiên Chúa. Với tình yêu của Thiên Chúa chúng ta gặp gỡ tha nhân trong ánh mắt nhìn của Đức Kitô, để từ đó chúng ta yêu cả những người không thích, thậm chí ngay cả không biết, chúng ta nhìn tha nhân không chỉ với đôi mắt và cảm xúc của mình nhưng còn từ quan điểm của Chúa Giêsu Kitô, chúng ta còn có thể trao cho tha nhân nhiều hơn những nhu cầu bề ngoài của họ (X. Đức Bênêđictô XVI., Deus caritas est, số 18).
“Đi theo” là hành trình cuối cùng và là chóp đỉnh của con đường tìm đến sự sống đời đời. Sự sống thật chỉ bắt nguồn từ nơi Thiên Chúa, sự sống đó được trao ban cho nhân loại qua Chúa Giêsu. Chính Chúa Giêsu cũng đã khẳng định: ta là đường, là sự thật và là sự sống. Chúng ta theo Chúa không như là theo một thần tượng. Giới trẻ thường xây dựng cho mình một thần tượng để theo, thế nhưng không có một thần tượng nào tồn tại lâu bền trong lòng các bạn trẻ, bởi thần tượng cũng chỉ là biểu lộ sự cuồng nhiệt, đam mê nhất thời. Cho dầu có cuồng nhiệt như cô gái Dương Lệ Quyên, vì qúa ái mộ Lưu Đức Hoa mà người cha Dương Cần Ký dùng cách tử tự để con gái của mình gặp được thần tượng, thần tượng cũng bị kéo sụp. Nếu chúng ta cất bước theo Chúa Giêsu như một thần tượng, chắc chắn có một ngày chúng ta sẽ hạ bệ thần tượng đó. Câu chuyện đó đã xảy ra ngay trong thời Chúa còn tại thế. Ngay từ buổi đầu rao giảng, đã có nhiều người theo Chúa, thế nhưng con số càng ngày càng rụng dần, nhất là khi Chúa nói về Bánh Sự Sống, một số đông môn đệ đã bỏ đi, chỉ còn nhóm 12, bởi vì họ không đi theo Chúa như theo một thần tượng, nhưng là theo một vị Thầy dạy sự khôn ngoan, một Đấng ban sự sống: “Bỏ Thầy chúng con biết theo ai, vì chỉ có Thầy mới có lời hằng sống”.
Do đó “đi theo” là để trở nên giống Chúa, mang tình thương đến cho mọi người, loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó, là tiếp tục công việc cứu độ của Chúa qua việc phục vụ tha nhân bằng tình yêu trao ban đích thật. Đoạn cuối của con đường đi theo là Thập Giá trên đỉnh đồi Calvê. Vâng, để được sống đời đời không có còn đường nào khác ngoài con đường Chúa đã đi: con đường tự hiến trên Thập giá vì yêu.
5 Các bạn trẻ cùng trang lứa với các bạn, họ cũng có những khao khát, nhưng có thể khao khát của họ khác khao khát của các bạn. Bởi đó Chúa mời gọi chúng ta hãy giúp các bạn trẻ hôm nay nhận ra đâu là nguồn kháo khát đích thật. Một sự dấn thân chọn lựa đời sống tận hiến là cách thế hữu hiệu để thực hiện mục đích nầy. Như Đức Bênêđcitô XVI. đã nhắn nhủ: “Các con hãy chuyên cần trong việc tìm kiếm thiện ích cho tha nhân, trung thành với những điều đã cam kết. Các con đừng do dự vui mừng từ khước một vài thú tiêu khiển, hãy vui lòng chấp nhận những hy sinh cần thiết, hãy làm chứng về tình yêu trung thành của các con đối với Chúa Giêsu bằng cách loan báo Tin Mừng của Ngài đặc biệt nơi các bạn đồng lứa. Các con đừng do dự trong việc quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa…. các con hãy sẵn sàng thưa ‘xin vâng’ nếu Chúa gọi các con theo Ngài … trong đời thánh hiến. Tấm gương của các con sẽ là một khích lệ cho nhiều người khác đồng lứa tuổi với các con, họ đang tìm kiếm hạnh phúc đích thực. (Đức Bênêđictô XVI. Sứ Điệp gởi các bạn trẻ nhân ngày Quốc tế Giới Trẻ lần thứ 22).
Vì vậy tôi mời gọi các bạn, những bạn trẻ hiện diện tại buổi gặp gỡ nầy là: các bạn hãy hiến tặng gia tài tuổi trẻ của các bạn cho những người nghèo hôm nay, họ những người đang đói khát chân lý, họ những người bị bỏ rơi vì bệnh tật, nghèo hèn, họ những em bé lang thang không cha không mẹ, những đứa trẻ thiếu thốn tình thương nhân loại, họ những bạn trẻ đang lao mình vào những cuộc vui chơi thâu đêm vì thất vọng, vì chán chường…. Họ là gia tài của Giáo hội, Giáo hội đang cần tấm lòng quảng đại của các bạn, hãy trao cho họ nhiệt tình, và hoài bão của các bạn. “Các con là người trẻ trong giáo Hội và trong nhân loại hôm nay. Giáo Hội cần các con như những người trẻ, để tỏ cho thế giới thấy dung mạo của Chúa Giêsu Kitô, hiện hình trong cộng đồng Kitô. Không có khuôn mặt tươi trẻ này, Giáo Hội sẽ bị biến dạng.” ((Đức Bênêđictô XVI., bài diễn văn nói với giới trẻ tại Ba Tây). Sự hiến dâng của các bạn, dù chỉ như một ngọn nến lung linh chưa đủ thắp sáng cả bầu trời đang chìm ngập trong bóng đêm của “nến văn minh sự chết”, nhưng nếu ngọn nến đó cháy với trọn con tim của nhiệt huyết tuổi trẻ, thì ánh sáng đó vẫn cần thiết cho công việc phục vụ Tin Mừng. Một chim én không làm nên Mùa Xuân, nhưng nhiều chinm én bay lượn trên bầu trời sẽ làm bừng lên sự rao rực của Mùa xuân. Chúa đang chờ sự quảng đại hiến dâng của các bạn.
Lm Antôn Hà văn Minh
Phục vụ cho sự sống đời đời
Bài nói chuyện với các bạn trẻ tìm hiểu ơn gọi tại Dòng Con Đức Me Nam Vang – Phú Cường (3.6.07)
1. Khát vọng thuộc về bản năng của tuổi trẻ. Khát vọng của giới trẻ thường là khát vọng kiếm tiền, khát vọng thành công, khát vọng danh lợi, khát vọng hạnh phúc…. Thế nhưng những khát vọng đó hình như không làm thỏa mãn cơn khát của các bạn trẻ và hiện tượng các bạn trẻ đua nhau tự tử đã trở nên phổ biến trong thế giới hiện đại của thế kỷ 21 hôm nay.
Theo con số liệu của Tổng cục Thống kê Hàn quốc cho biết, năm 2005 cứ 100.000 người trung bình có 24,7 vụ tự tử. Còn ở Nhật Bản là 24,2, ở Mỹ là 10,2.Theo các chuyên gia nguyên nhân dẫn tới việc các bạn trẻ tử tự chủ yếu là do căng thẳng nảy sinh từ cuộc sống hiện đại thí dụ học hành quá căng thẳng, phải cật lực làm việc, học hành may ra mới thỏa mãn được khát vọng thành công. Tình yêu hôn nhân cũng trở nên mỏng dòn dễ đổ vỡ vì những tham vọng của cuộc sống. Và có một lúc nào đó các bạn trẻ cảm thấy cuộc đời trở nên vô vi, phi lý, như cô diễn viên 27 tuổi Jeong Da Bin, người Hàn Quốc, đã viết trên trang web của cô những lời trước khi tìm đến cái chết vào ngày 10/02/07: "Tôi phát điên lên vì giận dữ mà chẳng có lý do gì. Rồi, như thể sau một tia sét, tất cả trở nên yên tĩnh. Rồi Thượng đế đến với tôi. Thượng đế nói tôi sẽ ổn thôi, mọi sự sẽ ổn thôi".
Thế nhưng không phải tất cả các bạn trẻ đều chỉ dừng lại ở khát vọng về những thực tại thế trần nầy. Qủa thật còn có một khát vọng khác cao quí hơn mà một số cá cbạn trẻ tìm đến. Khát vọng: “sống đời đời”, đó chính là khát vọng mà người thanh niên đã bày với Chúa Giêsu mà Matthêu tường thuật lại trong đoạn Tin mừng 19, 16 -22.
Qủa thật, trong thế giới hôm nay vẫn còn vô số bạn trẻ đang đặt câu hỏi: Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời, hơn là vấn đề mà một số bạn trẻ đang quan tâm: tôi phải làm gì để có nhiều tiền, có việc làm lương cao, hay là: tôi phải làm gì để trở thành sao: hoa hậu, ca nhạc, bóng đá….? Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI. đã nhìn thấy điều đó khi ngài gặp gỡ các bạn trẻ Ba tây vào ngày 12/5/07 nhân chuyến công du của ngài tới nước đó. Ngài nói: “Chúng tôi nghe nói về những sợ hãi của giới trẻ ngày nay. Những sợ hãi ấy chứng tỏ sự thiếu thốn hết sức lớn lao về hy vọng: sợ chết, giữa lúc cuộc sống đang tươi nở và tìm cách thể hiện đời mình; sợ thất bại, vì không tìm được ý nghĩa của cuộc sống; sợ bị bỏ rơi đằng sau, đứng trước sự mau lẹ kinh khủng của các biến cố và truyền thông. Chúng tôi nhận thấy tỷ lệ cao về số người chết chóc nơi người trẻ, sự đe dọa của bạo lực, sự lan tràn đáng tiếc của ma túy đang làm rúng động tận gốc rễ giới trẻ ngày nay. Vì thế, người ta nói về sự băng hoại của giới trẻ. Nhưng khi nhìn các con hiện diện nơi đây đang chiếu tỏa niềm vui và phấn khởi, cha có cái nhìn giống như cái nhìn của Chúa Giêsu, cái nhìn yêu thương và tín thác, và cha đoan chắc rằng các con đã tìm ra chính lộ.”.
2. Tôi nhìn thấy các bạn hiện diện nơi đây như đang thể hiện một nỗi khát khao của người thanh niện trong Tin Mừng Matthêu. Chắc chắn các bạn về đây không tìm một giải pháp cho cuộc sống tương lai trần thế: làm sao để có một cuộc sống an nhàn, giàu sang, nổi danh, để tìm một câu giải đáp cho vấn nạn : Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?
Đó chính là nỗi khat khao chính đáng, và khi đặt ra câu hỏi đó chúng ta đã nhìn thẳng vào tận thâm sâu của cuộc đời nầy: đâu là sự sống thật? và đâu là hạnh phúc thật? Để được sống hạnh phúc đời đời, câu trả lời trước tiên cho các bạn hôm nay cũng không khác gì câu trả lời của Chúa Giêsu đã nói cách đây hơn 2000 năm: “hãy giữ các giới răn”, những giới răn đã được các bạn thuộc nằm lòng khi học giáo lý xưng tội lần đầu, đó là 10 điều răn của Chúa.
Và có lẽ cũng không khác gì tâm trạng của người thanh niên: chúng ta đã tuân giữ 10 giới răn Chúa một cách nghiêm túc không sơ sẩy, thế nhưng chúngta vẫn còn cảm thầy thiếu một cái gì, vẫn cảm thấy băn khoăn về cuộc sống. Đúng vậy, nếu chỉ quan tâm chăm chú giữ 10 giới răn mà thôi, thì quả thật, đó chưa đủ để chúng con tìm được một câu trả lời cho vấn nạn mà chúng ta đang đặt ra. Thật vậy, việc tuân giữ 10 giới răn chỉ là hành vi mang tính “đặc thù qui ngã” của một tiến trình bước vào sự sống đời đời. Thế nhưng Thiên Chúa, nguồn mạch của sự sống đời, lại là Thiên Chúa Yêu thương. Và như Đức Bênêđictô XVI. đã diễn tả tình yêu là “một cuộc hành trình, một cuộc xuất hành ra khỏi cái tôi đóng kín hướng vào bên trong để vươn tới sự tự do qua việc cho đi chính mình” (Deus caritas est số 6). Bởi đó để được sống đời đời ngoài việc tuân giữ “10 giới răn”, chúng ta còn phải biến 10 giới răn đó trở thành khí lực giúp chúng ta hành động để được sống đời đời. Sự sống đời đời không là một trạng thái thụ động, nhưng là một hành vi trao ban, như Thiên Chúa là Đấng hằng sống trong biến cố tình yêu của Ba ngôi.
Giới răn tự nó quan trọng bởi nó dẫn vào cõi sống. “Đó là những dấu chỉ cao trọng dẫn chúng ta bước đi trên đường ngay nẻo chính. Ai tuân giữ các giới răn, người ấy đang trên đường đến với Chúa. Tuy nhiên, chỉ hiểu biết các giới răn thì không đủ. Chứng tá quan trọng hơn tri thức; hay đúng hơn, tri thức cần phải được áp dụng. Các giới răn không được áp đặt cho chúng ta từ bên ngoài; chúng không làm giảm tự do của chúng ta. Trái lại: chúng là những động lực nội tâm mạnh mẽ hướng dẫn chúng ta hành động theo một cách thức nào đó. Từ cốt lõi của các giới răn, chúng ta tìm thấy cả ân sủng và tự nhiên, chúng không để chúng ta ù lì bất động. Chúng ta phải bước tới. Chúng ta bị thôi thúc phải làm một điều gì đó để kiện toàn khả năng của chúng ta. Thật vậy, tìm sự thành toàn qua hành động chính là làm cho mình trở nên thực hữu. Theo phạm vi rộng, ngay từ thời gian tuổi trẻ, chúng ta sẽ trở thành điều chúng ta muốn trở thành. Cũng có thể nói, chúng ta là công trình của chính chúng ta kiến tạo” (Đức Bênêđictô XVI., bài diễn văn nói với giới trẻ tại Ba Tây).
3. Phải hành động như thế nào đây? Vẫn là câu trả lời của Chúa Giêsu: “hãy bán tài sản của anh và đem cho người nghèo,… rồi hãy đến theo Ta”. Để được sống đời đời không chỉ là “giữ”, nhưng còn là một dấn thân quyết liệt: “bán”, “đem cho” và “đi theo”, đó chính là những yếu tố sinh động của sự sống đích thật theo nghĩa Tin Mừng.
“Bán tài sản của anh”, ở đây không là một việc mua bán theo nghĩa thương mại bình thường quai những thực tại trần thế. Tài sản mà Chúa Giêsu nói tới đây chính là sức sống, tài năng của sức trẻ mà chàng thanh niên, hay nói cách khác là tuổi trẻ của các bạn đang sở hữu. Với tài năng, và sức trẻ chúng ta có nhiều dự tính, nhiều sáng kiến, nhiều ước vọng, nhiều hoài bão. Và một cách nào đó các bạn tự hào về “tài sản” mà các bạn đang sở hữu, như nhà văn Vương Trí Nhàn nhận định : “Tôi mong là tôi sai, nhưng tôi có cảm nhận các bạn trẻ hiện nay hơi kiêu. Các bạn hay tự hào rằng mình là thế hệ 8X, 9X thì có cái gì đó mới mẻ hơn thế hệ trước”.
Bán cái “tài sản” như Chúa yêu cầu không gì khác hơn là biến những sáng kiến, những ước vọng và hoài bão nhằm phục vụ tha nhân hơn là để thỏa mãn nhu cầu tự ái của tuổi trẻ. Hơn nữa là tuổi trẻ với niềm tin kitô giáo, chúng ta được mời gọi ra khỏi cái tôi ích kỷ để biết học hỏi, lắng nghe giáo huấn của Tin Mừng để chọn cho mình một hướng đi đúng đắn hầu đạt tới sự sống đời đời. Đức Bênêđictô VI. đã nói: “tuổi trẻ hiện ra như một hình thái của sự giàu có bởi vì nó dẫn đến sự khám phá đời sống như một hồng ân và như một bổn phận. Người thanh niên trong Tin Mừng hiểu rằng tuổi trẻ của anh ta chính là một kho tàng. Anh ta đến với Chúa Giêsu, một lương sư để tìm một định hướng. Tuy nhiên, vào lúc phải quyết dịnh dứt khoát, anh ta đã thiếu can đảm để đánh cuộc mọi sự nơi Chúa Giêsu Kitô. Bởi đó, anh sụ mặt và bỏ đi. Đây là điều sẽ xảy ra khi quyết định của chúng ta chập chờn do dự, yếu nhược và thủ lợi. Anh ta hiểu rằng điều anh ta thiếu chính là lòng quảng đại, và điều này không cho phép anh ta thực hiện khả năng trọn vẹn của mình. Anh ta thu mình vào của cải của anh, biến nó thành lòng ích kỷ.” (Đức Bênêđictô XVI., bài diễn văn nói với giới trẻ tại Ba Tây).
“Đem cho” là hành vi không thể thiếu trên con đường kiếm tìm sự sống đời đời. Cái bể khổ của nhân loại mà Đức Phật nói, chính là lòng tham, là “cái dục” nơi con người, để giải thoát cái khổ theo Đức Phật là “diệt dục”, nói cách khác là phải loại bỏ tham sân si nơi chính mình. Hành vi “loại bỏ”được hiểu nơi Tin Mừng là “đem cho”. “Đem cho” không đơn thuần là hành vi bố thí, nhưng là động thái của tình yêu đích thật, một tình yêu hiến tặng. Tình yêu được diễn tả cách sống động và tuyệt hảo nơi Chúa Giêsu Kitô. Qua Người, Thiên Chúa Cha đã mặc khải cho con người nhận biết về tình yêu của Người, một tình yêu trao ban trọn vẹn. Thật vậy qua cái chết của Chúa Giêsu trên thánh giá “là tột đỉnh của việc Thiên Chúa quay ra đối nghịch lại với chính Ngài, trong đó, Ngài trao ban chính mình để nâng con người dậy và cứu rỗi con người. Đây là tình yêu ở dạng thức cao nhất” (Đức Bênêđictô XVI., Deus caritas est, số 12).
Tình yêu không chiếm hữu cho riêng mình, nhưng luôn hướng tới tha nhân để chia sẻ. Cuộc sống của người kitô hữu luôn bắt nguồn trong sự hiệp thông với Chúa Kitô. Thế nhưng “Tôi không thể giữ Chúa Kitô chỉ cho riêng mình; tôi chỉ có thể thuộc về Ngài trong sự hiệp thông với những ai đã và sẽ trở thành của Ngài. Sự hiệp thông đưa tôi ra khỏi chính mình để hướng về Ngài, và vì thế cũng hướng về sự hiệp nhất với tất cả các Kitô hữu” (Đức Bênêđictô XVI., Deus caritas est, số 13). Sự sống đời đời được đâm rể trong tình yêu tha nhân, bởi vi sự sống sẽ không xuất hiện nếu không có tình yêu. Sự sống đời đời cũng chỉ có thể hình thành từ một tình yêu đích thật bắt nguồn từ Thiên Chúa. Với tình yêu của Thiên Chúa chúng ta gặp gỡ tha nhân trong ánh mắt nhìn của Đức Kitô, để từ đó chúng ta yêu cả những người không thích, thậm chí ngay cả không biết, chúng ta nhìn tha nhân không chỉ với đôi mắt và cảm xúc của mình nhưng còn từ quan điểm của Chúa Giêsu Kitô, chúng ta còn có thể trao cho tha nhân nhiều hơn những nhu cầu bề ngoài của họ (X. Đức Bênêđictô XVI., Deus caritas est, số 18).
“Đi theo” là hành trình cuối cùng và là chóp đỉnh của con đường tìm đến sự sống đời đời. Sự sống thật chỉ bắt nguồn từ nơi Thiên Chúa, sự sống đó được trao ban cho nhân loại qua Chúa Giêsu. Chính Chúa Giêsu cũng đã khẳng định: ta là đường, là sự thật và là sự sống. Chúng ta theo Chúa không như là theo một thần tượng. Giới trẻ thường xây dựng cho mình một thần tượng để theo, thế nhưng không có một thần tượng nào tồn tại lâu bền trong lòng các bạn trẻ, bởi thần tượng cũng chỉ là biểu lộ sự cuồng nhiệt, đam mê nhất thời. Cho dầu có cuồng nhiệt như cô gái Dương Lệ Quyên, vì qúa ái mộ Lưu Đức Hoa mà người cha Dương Cần Ký dùng cách tử tự để con gái của mình gặp được thần tượng, thần tượng cũng bị kéo sụp. Nếu chúng ta cất bước theo Chúa Giêsu như một thần tượng, chắc chắn có một ngày chúng ta sẽ hạ bệ thần tượng đó. Câu chuyện đó đã xảy ra ngay trong thời Chúa còn tại thế. Ngay từ buổi đầu rao giảng, đã có nhiều người theo Chúa, thế nhưng con số càng ngày càng rụng dần, nhất là khi Chúa nói về Bánh Sự Sống, một số đông môn đệ đã bỏ đi, chỉ còn nhóm 12, bởi vì họ không đi theo Chúa như theo một thần tượng, nhưng là theo một vị Thầy dạy sự khôn ngoan, một Đấng ban sự sống: “Bỏ Thầy chúng con biết theo ai, vì chỉ có Thầy mới có lời hằng sống”.
Do đó “đi theo” là để trở nên giống Chúa, mang tình thương đến cho mọi người, loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó, là tiếp tục công việc cứu độ của Chúa qua việc phục vụ tha nhân bằng tình yêu trao ban đích thật. Đoạn cuối của con đường đi theo là Thập Giá trên đỉnh đồi Calvê. Vâng, để được sống đời đời không có còn đường nào khác ngoài con đường Chúa đã đi: con đường tự hiến trên Thập giá vì yêu.
5 Các bạn trẻ cùng trang lứa với các bạn, họ cũng có những khao khát, nhưng có thể khao khát của họ khác khao khát của các bạn. Bởi đó Chúa mời gọi chúng ta hãy giúp các bạn trẻ hôm nay nhận ra đâu là nguồn kháo khát đích thật. Một sự dấn thân chọn lựa đời sống tận hiến là cách thế hữu hiệu để thực hiện mục đích nầy. Như Đức Bênêđcitô XVI. đã nhắn nhủ: “Các con hãy chuyên cần trong việc tìm kiếm thiện ích cho tha nhân, trung thành với những điều đã cam kết. Các con đừng do dự vui mừng từ khước một vài thú tiêu khiển, hãy vui lòng chấp nhận những hy sinh cần thiết, hãy làm chứng về tình yêu trung thành của các con đối với Chúa Giêsu bằng cách loan báo Tin Mừng của Ngài đặc biệt nơi các bạn đồng lứa. Các con đừng do dự trong việc quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa…. các con hãy sẵn sàng thưa ‘xin vâng’ nếu Chúa gọi các con theo Ngài … trong đời thánh hiến. Tấm gương của các con sẽ là một khích lệ cho nhiều người khác đồng lứa tuổi với các con, họ đang tìm kiếm hạnh phúc đích thực. (Đức Bênêđictô XVI. Sứ Điệp gởi các bạn trẻ nhân ngày Quốc tế Giới Trẻ lần thứ 22).
Vì vậy tôi mời gọi các bạn, những bạn trẻ hiện diện tại buổi gặp gỡ nầy là: các bạn hãy hiến tặng gia tài tuổi trẻ của các bạn cho những người nghèo hôm nay, họ những người đang đói khát chân lý, họ những người bị bỏ rơi vì bệnh tật, nghèo hèn, họ những em bé lang thang không cha không mẹ, những đứa trẻ thiếu thốn tình thương nhân loại, họ những bạn trẻ đang lao mình vào những cuộc vui chơi thâu đêm vì thất vọng, vì chán chường…. Họ là gia tài của Giáo hội, Giáo hội đang cần tấm lòng quảng đại của các bạn, hãy trao cho họ nhiệt tình, và hoài bão của các bạn. “Các con là người trẻ trong giáo Hội và trong nhân loại hôm nay. Giáo Hội cần các con như những người trẻ, để tỏ cho thế giới thấy dung mạo của Chúa Giêsu Kitô, hiện hình trong cộng đồng Kitô. Không có khuôn mặt tươi trẻ này, Giáo Hội sẽ bị biến dạng.” ((Đức Bênêđictô XVI., bài diễn văn nói với giới trẻ tại Ba Tây). Sự hiến dâng của các bạn, dù chỉ như một ngọn nến lung linh chưa đủ thắp sáng cả bầu trời đang chìm ngập trong bóng đêm của “nến văn minh sự chết”, nhưng nếu ngọn nến đó cháy với trọn con tim của nhiệt huyết tuổi trẻ, thì ánh sáng đó vẫn cần thiết cho công việc phục vụ Tin Mừng. Một chim én không làm nên Mùa Xuân, nhưng nhiều chinm én bay lượn trên bầu trời sẽ làm bừng lên sự rao rực của Mùa xuân. Chúa đang chờ sự quảng đại hiến dâng của các bạn.
Lm Antôn Hà văn Minh