Nuôi ong cũng phải xin phép đó là tựa đề của một bài báo đăng trên tờ Tuổi Trẻ tại Việt Nam. Chúng tôi xin trích đăng bản tin này để độc giả có khái niệm về thủ tục hành chánh ở Việt Nam.
"Chúng tôi không hiểu nổi tại sao lại phải xin phép hết cấp này đến cấp nọ mỗi khi muốn nuôi ong mật ở một vùng nào" - anh T. - một chủ trại nuôi ong tại Bình Phước phản ánh.
Anh T. dẫn chứng, gần đây anh đến một công ty cao su tại Bình Phước xin được nuôi ong trong vườn cao su. Ông giám đốc công ty này dứt khoát: "Không được, phải có văn bản phân tích thật chi tiết là ong không ảnh hưởng đến năng suất cao su thì tôi mới cho".
Ông Đinh Quyết Tâm - Chủ tịch Uỷ ban Kinh tế của Hội Nuôi ong thế giới kiêm Tổng thư ký Hội Nuôi ong Việt Nam bổ sung thêm một ví dụ lạ đời: "Ở một xã tại Đắc Lắc, còn ra hẳn một văn bản... cấm nuôi ong trong phạm vi xã".
Nhiều người nuôi ong còn cho biết, ở nhiều vùng nông thôn thuộc tỉnh Lâm Đồng như xã Phước An (Lâm Hà), Đinh Lạc (Di Linh), nông dân còn đốt lửa, phun thuốc trừ sâu... để xua đàn ong mật khi chúng đến vườn hoặc nhất quyết không cho người khác nuôi ong trong vườn. "Đơn giản vì họ chưa nhận thức được rằng, con ong là một trong những loại côn trùng có ích cho cây trái" - một nhà khoa học nhận xét. Và ông cho biết, tại các nước có nền nông nghiệp phát triển như Đài Loan, Mỹ, Australia.... cứ đến mùa cây trái ra hoa, nông dân đã phải thuê những người nuôi đem đàn ong về để thụ phấn cho cây tại trang trại của mình, thường 1ha phải thuê 2-3 đàn ong. Giá thuê không rẻ chút nào, bình quân 20-40 USD/đàn/tháng.
Năm nay, ngành nuôi ong của Việt Nam đạt sản lượng cao nhất, khoảng 13.000 tấn, giá mật cao nhất (tại nơi nuôi ong bình quân 16.000-18.000 đồng/kg, tăng trên 60% so với năm 2001) và lượng người nuôi ong chuyên nghiệp cao nhất (6.000 người trong số 20.000 người nuôi ong). Tuy nhiên, Hội Nuôi ong thế giới cho rằng, Việt Nam có tiềm năng lớn để phát triển ngành nuôi ong, nhưng nên chỉ chú ý đến hiệu quả trực tiếp từ việc bán mật ong mà nên coi trọng lợi ích gián tiếp do con ong mang lại.(Tuổi Trẻ)
"Chúng tôi không hiểu nổi tại sao lại phải xin phép hết cấp này đến cấp nọ mỗi khi muốn nuôi ong mật ở một vùng nào" - anh T. - một chủ trại nuôi ong tại Bình Phước phản ánh.
Anh T. dẫn chứng, gần đây anh đến một công ty cao su tại Bình Phước xin được nuôi ong trong vườn cao su. Ông giám đốc công ty này dứt khoát: "Không được, phải có văn bản phân tích thật chi tiết là ong không ảnh hưởng đến năng suất cao su thì tôi mới cho".
Ông Đinh Quyết Tâm - Chủ tịch Uỷ ban Kinh tế của Hội Nuôi ong thế giới kiêm Tổng thư ký Hội Nuôi ong Việt Nam bổ sung thêm một ví dụ lạ đời: "Ở một xã tại Đắc Lắc, còn ra hẳn một văn bản... cấm nuôi ong trong phạm vi xã".
Nhiều người nuôi ong còn cho biết, ở nhiều vùng nông thôn thuộc tỉnh Lâm Đồng như xã Phước An (Lâm Hà), Đinh Lạc (Di Linh), nông dân còn đốt lửa, phun thuốc trừ sâu... để xua đàn ong mật khi chúng đến vườn hoặc nhất quyết không cho người khác nuôi ong trong vườn. "Đơn giản vì họ chưa nhận thức được rằng, con ong là một trong những loại côn trùng có ích cho cây trái" - một nhà khoa học nhận xét. Và ông cho biết, tại các nước có nền nông nghiệp phát triển như Đài Loan, Mỹ, Australia.... cứ đến mùa cây trái ra hoa, nông dân đã phải thuê những người nuôi đem đàn ong về để thụ phấn cho cây tại trang trại của mình, thường 1ha phải thuê 2-3 đàn ong. Giá thuê không rẻ chút nào, bình quân 20-40 USD/đàn/tháng.
Năm nay, ngành nuôi ong của Việt Nam đạt sản lượng cao nhất, khoảng 13.000 tấn, giá mật cao nhất (tại nơi nuôi ong bình quân 16.000-18.000 đồng/kg, tăng trên 60% so với năm 2001) và lượng người nuôi ong chuyên nghiệp cao nhất (6.000 người trong số 20.000 người nuôi ong). Tuy nhiên, Hội Nuôi ong thế giới cho rằng, Việt Nam có tiềm năng lớn để phát triển ngành nuôi ong, nhưng nên chỉ chú ý đến hiệu quả trực tiếp từ việc bán mật ong mà nên coi trọng lợi ích gián tiếp do con ong mang lại.(Tuổi Trẻ)