VATICAN -- Diễn văn của ĐTC Benedictô XVI đọc trước Ngoại Giao Đoàn vào ngày 7.011.2008 trong đó ngài nhấn mạnh tới nhu cầu cần tạo niềm hy vọng cho những nơi trên thế giới đang lâm tình trạng bất ổn hay an ninh èo ọt. Hiện nay Tòa Thánh có ngoại giao với 176 quốc gia trên thế giới. Sau đây là bài diễn văn:
Ngoại Giao Phải Đem Lại Niềm Hi Vọng
Kính thưa Quý vị Đại Sứ,
Thưa Qúy Bà và Qúy Ong,
1. Tôi thân ái chào ngài Giovanni Galassi, Trưởng Đoàn Ngoại Giao và xin cảm ông vì những lời tốt đẹp ông nhân danh Đoàn Ngoại Giao cạnh Toà Thánh ngỏ với tôi. Tôi cũng xin gửi lời chào trân trọng tới mỗi qúy vị, đặc biệt những người hiện diện trong buổi gặp gỡ đầu tiên này. Qua qúy vị, tôi bày tỏ những lời cầu chúc thắm thiết đến quốc dân và chính phủ mà qúy vị đại diện với tất cả chức trách và khả năng. Cộng đồng của qúy vị đã chịu một cái tang cách đây ít tuần: Đại Sứ Pháp, Ong Bernard Kessedjian đã kết thúc hành trình dương thế; xin Chúa đón nhận ông vào chốn bình an của Người! Hôm nay tôi cũng đăc biệt nghĩ đến các quốc gia chưa thiết lập quan hệ với Toà Thánh: các quốc gia ấy cũng có một chỗ trong con tim của Giáo Hoàng. Giáo Hội xác tín sâu sắc rằng nhân loại là một gia đình, như tôi đã nhấn mạnh trong Sứ Điệp cử hành ngày Thế Giới Hoà Bình năm nay.
2. Chính trong tinh thần gia đình mà năm ngoái các quan hệ ngoại giao đã được thiết lập với Các Thủ Lĩnh Ả Rập Thống Nhất. Cũng trong tinh thần đó mà tôi đã có thể viếng thăm một số quốc gia thân hữu. Sự tiếp đón nồng nhiệt của dân chúng Braxin vẫn còn làm tôi cảm động! Trong quốc gia ấy, tôi vui mừng được gặp gỡ những vị đại diện của đại gia đình Giáo Hội tại Châu Mĩ La Tinh và vùng Caribê, quy tụ tại Aparecida họp Thượng Hội Đồng Giám Mục Mĩ Châu lần thứ năm. Trong bầu khí kinh tế xã hội tại đây, tôi đã ghi nhận những dấu chứng hùng hồn về niềm hi vọng cũng như một số lí do đáng quan tâm cho đại lục này. Sao lại không ao ước một sự gia tăng hợp tác và việc chấm dứt các xung đột nội bộ giữa các dân tộc Mĩ La tinh, trong mỗi quốc gia tạo hợp nên lục địa này, để có thể cùng quy hướng về các giá trị cao cả được khởi hứng từ Tin Mừng? Tôi muốn nói đến nước Cuba, đang chuẩn bị kỉ niệm mười năm ngày vị Tiền Nhiệm đáng kính của tôi thăm viếng. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã được các chính quyền và dân chúng tiếp đón một cách ưu ái, và ngài đã khích lệ mọi người dân Cuba cùng hợp tác để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Tôi cũng muốn nhắc lại sứ điệp này, vốn không mất tính thời sự của nó.
3. Tâm tư và lời cầu nguyện của tôi đặc biệt hướng về các dân tộc chịu ảnh hưởng bởi các thiên tai khủng khiếp. Tôi đang nghĩ đến các trận bão lụt đã tàn phá một số nơi tại Mêhicô và Trung Mĩ, cũng như tại Châu Phi và Châu Á, nhất là Bagladesh, và một số nước tại Châu Đại Dương; cũng phải kể đến các cuộc hoả hoạn lớn lao nữa. Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh, người đã đến nước Pê-ru vào cuối tháng Tám đã thuật lại tận mắt cho tôi cảnh thiệt hại và sự hoang tàn gây ra bởi trận động đất kinh hoàng, nhưng ngài cũng ca tụng lòng can đảm và đức tin của những người dân ở đây. Đứng trước những biến cố bi thảm như thế cần phải có nhiều nỗ lực dấn thân hợp tác mạnh mẽ. Như tôi đã viết trong Thông điệp về niềm hi vọng, “phương thế đích thực mà con người cần thể hiện chủ yếu là ở sự liên đới với nỗi đau khổ cũng như với người đang đau khổ. Điều này được áp dụng cho cả cá nhân và xã hội” (Spe Salvi, 38).
4. Cộng đồng quốc tế tiếp tục quan tâm sâu rộng đến vùng Trung Đông. Tôi vui mừng vì Hội Nghị tại Annapolis hướng đến việc từ bỏ những cách giải quyết phe phái hay đơn phương để tiếp nhận một phương thức toàn cầu, tôn trọng các quyền và những lợi ích chính đáng của các dân tộc trong vùng. Một lần nữa tôi kêu gọi người dân Israel và người dân Palestin tập trung năng lực của họ để thực hiện những lời cam kết đưa ra trong cơ hội này, và xúc tiến tiến trình đã được may mắn tái khởi động. Ngoài ra, tôi cũng mời gọi cộng đồng quốc tế mạnh mẽ nâng đỡ hai dân tộc này cũng như cảm thông những nỗi đau khổ và lo sợ của mỗi bên. Ai lại có thể vô cảm với tình cảnh của đất nước Liban, với bao thử thách và xáo động vẫn hoành hành trên đất nước thân yêu này? Tôi tha thiết mong mỏi người dân Liban được tự do quyết định tương lai của họ và tôi cầu xin Chúa soi dẫn họ, trước hết là với những người hữu trách trong đời sống chung, để họ có thể gạt bỏ những tư lợi để sẵn sàng cam kết bước vào con đường đối thoại và hoà giải. Chỉ với cách thế đó đất nước này mới có thể tiến triển trong sự ổn định và lại trở thành gương mẫu về sự chung sống hoà bình giữa các cộng đồng khác nhau. Cũng tại Iraq, hoà giải là điều khẩn thiết! Hiện tại, những cuộc tấn công khủng bố, những đe doạ và và bạo lực vẫn tiếp tục, nhất là để chống lại cộng đồng Kitô giáo, các tin tức phát đi ngày hôm qua xác nhận sự quan tâm của chúng ta; rõ ràng là những vấn đề chính trị khó khăn vẫn chưa được giải quyết. Trong bối cảnh này, việc cải tổ hiến pháp một cách đúng đắn là cần thiết để bảo đảm quyền của những nhóm thiểu số. Việc trợ giúp nhân đạo thật cấp bách cho những người bị ảnh hưởng vì chiến tranh; tôi đặc biệt nghĩ đến những người phải di tản trong hiện tình quốc gia cũng như những người tị nạn đã chạy ra nước ngoài, trong số đó nhiều người là Kitô hữu. Tôi mời gọi cộng đồng quốc tế bày tỏ lòng quảng đại đối với họ cũng như đối với quốc gia mà họ tị nạn, việc tiếp nhận họ thật sự là một thử thách lớn. Tôi cũng mong muốn bày tỏ sự ủng hộ việc theo đuổi tiếp tục không gián đoạn đường lối ngoại giao để giải quyết vấn đề chương trình hạt nhân của Iran, bằng sự thương thuyết một cách thiện chí, vận dụng những phương thế nhằm gia tăng sự minh bạch và tin tưởng lẫn nhau, đồng thời phải lưu tâm đến những nhu cầu thiết thực của các dân tộc và thiện ích chung của gia đình nhân loại.
5. Mở rộng tầm nhìn về toàn thể Châu Á, tôi muốn hướng sự quan tâm của qúy vị về một số cuộc khủng hoảng. Trước hết, tại Pakistan nơi đã xảy ra cuộc bạo loạn dữ dội trong những tháng qua. Tôi hi vọng rằng các lực lượng chính trị và xã hội sẽ cùng dấn thân để xây dựng một xã hội an bình, tôn trọng quyền của mọi người. Tại Afganistan, cùng với bạo loạn lại còn xảy ra nhiều vấn đề xã hội nghiêm trọng khác, chẳng hạn việc sản xuất ma tuý; cần có sự hỗ trợ lớn lao hơn cho những nỗ lực phát triển, và cần những hoạt động tập trung hơn để xây dựng một tương lai an ổn. Tại Sri Lanka không còn có thể trì hoãn thêm những nỗ lực cần thiết để hàn gắn những đau khổ lớn lao gây ra bởi cuộc xung đột đang tiếp diễn. Và tôi cầu xin Chúa ban cho Myanmar, với sự trợ giúp của cộng đồng quốc tế, mở ra một thời kì đối thoại giữa Chính quyền và phe đối lập, bảo đảm sự tôn trọng thích đáng những quyền con người và sự tự do căn bản.
6. Hướng về Châu Phi, trước tiên tôi muốn nhắc lại nỗi đau xót sâu xa của tôi khi nhận thấy rằng niềm hi vọng dường như đã mất hút do bởi nghèo đói và chết chóc đang diễn ra liên tu bất tận tại Darfur. Tôi hết lòng cầu nguyện để hoạt động phối hợp của Liên Hợp Quốc và Uỷ Hội Thống Nhất Các Quốc Gia Châu Phi mà sứ mệnh của nó đã khởi sự, sẽ đem lại sự trợ giúp và niềm an ủi cho các dân tộc đang chịu đau khổ. Tiến trình hoà bình tại Cộng Hoà Dân Chủ Congo đang gặp phải sự đối kháng mạnh mẽ trong vùng gần Đại Hồ, nhất là tại những miền phía đông, trong khi nước Somali, và đặc biệt Mogadishu tiếp tục bị tác động bởi bạo loạn và nghèo đói. Tôi kêu gọi các phe xung đột ngưng các hoạt động quân sự để tạo thuận lợi cho công việc trợ giúp nhân đạo và người dân được tôn trọng. Trong những ngày qua Kenya đã bất ngờ xảy ra sự bùng nổ bạo loạn. Hiệp thông với các Giám mục trong lời kêu gọi đưa ra ngày 2 tháng Giêng vừa qua, tôi mời gọi mọi người dân, nhất là những nhà lãnh đạo chính trị hãy tìm kiếm một giải pháp hoà bình qua đối thoại, dựa trên công lí và tình huynh đệ. Giáo Hội Công Giáo không được dửng dưng với những tiếng kêu la đau khổ đang cất lên tại những vùng đất này. Giáo Hội đón nhận những lời kêu cứu xin trợ giúp của những người tị nạn và những người di tản như của chính mình, và Giáo Hội đoan hứa xúc tiến sự hoà giải, công lí và hoà bình. Năm nay Ethiopia đánh dấu sự khởi đầu nghìn năm thứ ba Kitô giáo, và tôi tin rằng những cuộc cử hành được tổ chức trong dịp này sẽ giúp hồi tưởng lại hoạt động xã hội và tông đồ sâu rộng do những tín hữu Kitô thực hiện tại Châu Phi.
7. Cuối cùng là tập chú vào Châu Au, tôi vui mừng trước các tiến bộ đã đạt được tại những nước khác nhau trong vùng Balkan, và một lần nữa, tôi lại bày tỏ niềm hi vọng rằng vị trí xác định của Kosovo sẽ được thừa nhận bởi những lời yêu cầu của các nhóm liên hệ, đồng thời bảo đảm sự an ổn và sự tôn trọng các quyền của mọi người dân trong vùng đất này để bóng ma của bạo lực bị dứt khoát đẩy lùi và sự bền vững của Châu Au được tăng cường. Tôi cũng muốn nhắc đến nước Chypre khi vui mừng nhớ lại cuộc viếng thăm của Đức Giáo Chủ Tổng Giám Mục Chrysostomos II vào tháng Sáu vừa qua. Tôi tha thiết ước mong rằng trong khung cảnh của Liên Hiệp Au Châu, không nỗ lực nào mà không được tìm đến để giải quyết cho cuộc khủng hoảng đã kéo dài quá lâu. Tháng Chín năm ngoái tôi đi thăm nước Ao, một phần là để nhấn mạnh sự đóng góp thiết yếu mà Giáo Hội Công Giáo có khả năng và sẵn lòng giúp cho sự thống nhất Au Châu. Về vấn đề Au Châu tôi muốn bảo đảm với quý vị rằng tôi sẽ chú tâm theo dõi giai đoạn mới khởi sự từ việc kí Hiệp Ước Lisbon. Giai đoạn này tạo ra một lực đẩy cho tiến trình xây dựng “ngôi nhà Au Châu”, nó “sẽ là một nơi sinh sống tốt đẹp cho mọi người chỉ khi nào nó được xây dựng trên nền móng vững chắc về văn hoá và luân lí của gia sản chung đúc kết từ lịch sử và truyền thống của chúng ta” (Gặp gỡ các Giới Chức và Đoàn Ngoại Giao, Vienna, 7 tháng Chín 2007) và chỉ nếu nó không phủ nhận nguồn cội Kitô giáo của nó.
8. Từ cái nhìn tổng quan này chúng ta nhận thấy rõ là sự an ổn của thế giới vẫn luôn mong manh. Những yếu tố để quan tâm thì nhiều, tuy nhiên chúng đều chứng thực rằng tự do con người không phải là tuyệt đối, nhưng là một sự thiện hảo được chia sẻ, mà vì đó mọi người đều phải nhận lãnh trách nhiệm. Vì thế luật pháp và trật tự bảo vệ cho tự do. Tuy nhiên luật pháp chỉ có thể trở nên một sức mạnh hữu hiệu nếu nền móng của nó cắm rễ sâu trong luật tự nhiên đã được Tạo Hoá ban tặng. Chính vì vậy mà người ta không được gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi chiều kích con người và lịch sử. Danh Thiên Chúa là tên gọi của công bình, nó biểu thị cho lời kêu gọi hoà bình khẩn thiết.
9. Nhận thức này, cùng với những việc khác, có thể giúp định hướng những sáng kiến cho sự đối thoại liên văn hoá và liên tôn giáo. Những sáng kiến luôn được phát huy này có thể nuôi dưỡng việc hợp tác về những vấn đề cùng được quan tâm chung như phẩm giá con người, việc tìm kiếm thiện ích chung, việc xây dựng hoà bình và sự phát triển. Về vấn đề này, Toà Thánh muốn nêu lên tầm quan trọng đặc biệt của việc được tham dự cuộc đối thoại cấp cao về việc học hỏi giữa các tôn giáo và các nền văn hoá cũng như việc hợp tác hoà bình trong khung cảnh của Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc (4-5 tháng Mười 2007). Để có thể đạt được điều chân thực, cuộc đối thoại này phải trong sáng, phải tránh các chủ thuyết tương đối và chủ thuyết hoà hợp, đồng thời phải tạo được dấu ấn của sự chân thành tôn trọng nhau cũng như tinh thần hoà giải và huynh đệ. Giáo Hội Công Giáo hết lòng dấn thân cho mục tiêu này. Tôi rất vui mừng nhắc lại một lần nữa bức thư của 138 các vị Lãnh Đạo Hồi giáo gửi cho tôi vào ngày 13 tháng Mười vừa qua và xin bày tỏ lòng biết ơn của tôi trước những tâm tình cao qúy chứa đựng trong đó.
10. Thế giới của chúng ta đã đề cao một cách chính đáng sự cao qúy của phẩm giá con người trong những tuyên ngôn khác nhau về nhân quyền, được chế định khởi đi từ Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền được công bố cách đây đúng sáu mươi năm. Hành động long trọng ấy, theo lời của Đức Phaolô VI, là một trong những thành tựu vĩ đại nhất của Liên Hợp Quốc. Trong mọi lục địa Giáo Hội Công Giáo cố gắng bảo đảm rằng nhân quyền không chỉ được công bố mà còn phải được áp dụng. Chúng ta hi vọng rằng các cơ quan được thiết lập để bảo vệ và cổ vũ quyền con người sẽ dành tất cả năng lực của họ cho nhiệm vụ này, cách riêng Hội Đồng về nhân quyền luôn đáp ứng những khát vọng đã tạo sinh ra nó.
11. Về phần mình Toà Thánh không bao giờ lấy làm mệt mỏi để tái xác định những nguyên tắc và các quyền này, được xây dựng trên nhân vị là điều thiết yếu và vững bền. Giáo Hội sẵn lòng phục vụ cho phẩm giá đích thực của con người, được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa. Và trên căn bản của sự nhìn nhận này, tôi không thể không xót xa thêm nữa về những cuộc tấn công liên tục nhắm vào mọi lãnh vực sự sống nhân linh. Cùng với biết bao người nghiên cứu và các nhà khoa học, tôi xin nhắc nhớ rằng những ranh giới mới đạt được trong khoa sinh học đòi buộc chúng ta không chỉ là chọn lựa giữa khoa học và luân lí, mà đúng hơn phải sử dụng khoa học hợp với luân lí. Mặt khác, khi nhắc lại lời kêu gọi của Đức Gioan Phaolô II nhân dịp Năm Thánh 2000 tôi rất vui mừng khi vào ngày 18 tháng Mười Hai vừa qua Đại Hôi Đồng Liên Hợp Quốc đã chuẩn thuận một nghị quyết kêu gọi các Quốc Gia thiết lập sự chấm dứt tạm thời việc sử dụng án tử hình, tôi tha thiết hi vọng rằng sáng kiến này sẽ khơi lên cuộc tranh luận công khai về đặc tính thánh thiêng của sự sống con người. Một lần nữa, tôi tiếc xót trước những đe doạ bất ổn cho sự toàn vẹn của gia đình, được xây dựng trên hôn nhân giữa một người nam và một người nữ. Các nhà lãnh đạo chính trị bằng mọi cách thế phải bảo vệ định chế nền tảng này, là tế bào căn bản của xã hội. Còn phải nói gì thêm nữa? Cả tự do tôn giáo, “một đòi hỏi thiết yếu cho phẩm giá mỗi người và là viên đá góc cho cơ cấu của nhân quyền” (Sứ Điệp Ngày Thế Giới Hoà Bình 1988, phần mở đầu) vẫn thường bị xâm phạm. Nhiều nơi quyền này không được thực thi trọn vẹn. Toà Thánh bảo vệ quyền này và yêu cầu mọi người tôn trọng. Toà Thánh hết sức quan tâm sự kì thị chống lại tín hữu Kitô và chống lại tín đồ của các tôn giáo khác.
12. Hoà bình không chỉ là một từ ngữ đơn điệu hoặc một ảo vọng. Hoà bình là một sự dấn thân và một cung cách sống đòi hỏi người ta phải đáp ứng nguyện vọng chính đáng của mọi người như cung ứng thực phẩm, nước uống và năng lượng, thuốc men và kĩ thuật, hoặc khắc phục những biến đổi về khí hậu. Chỉ như vậy chúng ta mới có thể xây dựng tương lai nhân loại; chỉ như thế chúng ta ta mới bắt đầu công cuộc phát triển toàn diện và vững bền cho hôm nay và tương lai. Với một lối diễn tả đầy tính lạc quan, Đức Phaolô VI nhấn mạnh trong Thông điệp Populorum Progressio bốn mươi năm trước đây rằng “ phát triển là tên gọi mới của hoà bình”. Bởi vậy, để củng cố hoà bình, những thành quả tích cực trong nền kinh tế vĩ mô do các nước phát triển đạt được trong năm 2007 phải được nâng đỡ bởi những chính sách kinh tế hiệu quả và được các nước giàu thực hiện.
13. Sau cùng, tôi muốn hối thúc cộng đồng quốc tế dấn thân chung cho nền an ninh toàn cầu. Một nỗ lực phối hợp về phía các Quốc Gia để thực hiện mọi đòi buộc phải được thực hiện và để ngăn chặn những kẻ khủng bố thủ đắc các vũ khí huỷ diệt hàng loạt chắc chắn sẽ củng cố chương trình không sản xuất và gia tăng kĩ nghệ hạt nhân. Tôi chào đón sự đồng thuận đạt được trong việc tháo gỡ các vũ khí trong chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên, và tôi ủng hộ một sự chuẩn thuận về những biện pháp thích hợp trong việc giảm trừ các vũ khí quy ước để đối phó với các vấn đề nhân đạo tạo ra bởi việc tập trung trang bị vũ khí.
Thưa Quý bà và qúy Ong Đại Sứ,
14. Ngoại giao, theo một nghĩa nào đó, là nghệ thuật vun trồng niềm hi vọng. Nó sống bởi niềm hi vọng và tìm cách phân định ngay cả những dấu hiệu hi vọng tế vi nhất. Ngoại giao phải trao ban hi vọng. Cử hành Lễ Giáng Sinh mỗi năm nhắc nhở chúng ta rằng, khi Thiên Chúa trở nên một hài nhi bé nho thì niềm Hi Vọng đã đến cư ngụ trong thế giới của chúng ta, giữa lòng gia đình nhân loại. Hôm nay sự xác tín ấy trở thành một lời cầu nguyện: xin Chúa mở cõi lòng của những người cai quản gia đình các dân tộc hướng về niềm Hi Vọng không bao giờ làm thất vọng! Với những tâm tình này, tôi xin gửi tới mỗi người trong quý vị lời cầu chúc tốt đẹp nhất của tôi để chính quý vị, những cộng sự viên của qúy vị và quốc dân mà quý vị đại diện được soi sáng nhờ Hồng Ân và Hoà Bình đến cho chúng ta từ Hài Nhi thành Bêlem.
Ngoại Giao Phải Đem Lại Niềm Hi Vọng
Kính thưa Quý vị Đại Sứ,
Thưa Qúy Bà và Qúy Ong,
1. Tôi thân ái chào ngài Giovanni Galassi, Trưởng Đoàn Ngoại Giao và xin cảm ông vì những lời tốt đẹp ông nhân danh Đoàn Ngoại Giao cạnh Toà Thánh ngỏ với tôi. Tôi cũng xin gửi lời chào trân trọng tới mỗi qúy vị, đặc biệt những người hiện diện trong buổi gặp gỡ đầu tiên này. Qua qúy vị, tôi bày tỏ những lời cầu chúc thắm thiết đến quốc dân và chính phủ mà qúy vị đại diện với tất cả chức trách và khả năng. Cộng đồng của qúy vị đã chịu một cái tang cách đây ít tuần: Đại Sứ Pháp, Ong Bernard Kessedjian đã kết thúc hành trình dương thế; xin Chúa đón nhận ông vào chốn bình an của Người! Hôm nay tôi cũng đăc biệt nghĩ đến các quốc gia chưa thiết lập quan hệ với Toà Thánh: các quốc gia ấy cũng có một chỗ trong con tim của Giáo Hoàng. Giáo Hội xác tín sâu sắc rằng nhân loại là một gia đình, như tôi đã nhấn mạnh trong Sứ Điệp cử hành ngày Thế Giới Hoà Bình năm nay.
2. Chính trong tinh thần gia đình mà năm ngoái các quan hệ ngoại giao đã được thiết lập với Các Thủ Lĩnh Ả Rập Thống Nhất. Cũng trong tinh thần đó mà tôi đã có thể viếng thăm một số quốc gia thân hữu. Sự tiếp đón nồng nhiệt của dân chúng Braxin vẫn còn làm tôi cảm động! Trong quốc gia ấy, tôi vui mừng được gặp gỡ những vị đại diện của đại gia đình Giáo Hội tại Châu Mĩ La Tinh và vùng Caribê, quy tụ tại Aparecida họp Thượng Hội Đồng Giám Mục Mĩ Châu lần thứ năm. Trong bầu khí kinh tế xã hội tại đây, tôi đã ghi nhận những dấu chứng hùng hồn về niềm hi vọng cũng như một số lí do đáng quan tâm cho đại lục này. Sao lại không ao ước một sự gia tăng hợp tác và việc chấm dứt các xung đột nội bộ giữa các dân tộc Mĩ La tinh, trong mỗi quốc gia tạo hợp nên lục địa này, để có thể cùng quy hướng về các giá trị cao cả được khởi hứng từ Tin Mừng? Tôi muốn nói đến nước Cuba, đang chuẩn bị kỉ niệm mười năm ngày vị Tiền Nhiệm đáng kính của tôi thăm viếng. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã được các chính quyền và dân chúng tiếp đón một cách ưu ái, và ngài đã khích lệ mọi người dân Cuba cùng hợp tác để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Tôi cũng muốn nhắc lại sứ điệp này, vốn không mất tính thời sự của nó.
3. Tâm tư và lời cầu nguyện của tôi đặc biệt hướng về các dân tộc chịu ảnh hưởng bởi các thiên tai khủng khiếp. Tôi đang nghĩ đến các trận bão lụt đã tàn phá một số nơi tại Mêhicô và Trung Mĩ, cũng như tại Châu Phi và Châu Á, nhất là Bagladesh, và một số nước tại Châu Đại Dương; cũng phải kể đến các cuộc hoả hoạn lớn lao nữa. Đức Hồng Y Quốc Vụ Khanh, người đã đến nước Pê-ru vào cuối tháng Tám đã thuật lại tận mắt cho tôi cảnh thiệt hại và sự hoang tàn gây ra bởi trận động đất kinh hoàng, nhưng ngài cũng ca tụng lòng can đảm và đức tin của những người dân ở đây. Đứng trước những biến cố bi thảm như thế cần phải có nhiều nỗ lực dấn thân hợp tác mạnh mẽ. Như tôi đã viết trong Thông điệp về niềm hi vọng, “phương thế đích thực mà con người cần thể hiện chủ yếu là ở sự liên đới với nỗi đau khổ cũng như với người đang đau khổ. Điều này được áp dụng cho cả cá nhân và xã hội” (Spe Salvi, 38).
4. Cộng đồng quốc tế tiếp tục quan tâm sâu rộng đến vùng Trung Đông. Tôi vui mừng vì Hội Nghị tại Annapolis hướng đến việc từ bỏ những cách giải quyết phe phái hay đơn phương để tiếp nhận một phương thức toàn cầu, tôn trọng các quyền và những lợi ích chính đáng của các dân tộc trong vùng. Một lần nữa tôi kêu gọi người dân Israel và người dân Palestin tập trung năng lực của họ để thực hiện những lời cam kết đưa ra trong cơ hội này, và xúc tiến tiến trình đã được may mắn tái khởi động. Ngoài ra, tôi cũng mời gọi cộng đồng quốc tế mạnh mẽ nâng đỡ hai dân tộc này cũng như cảm thông những nỗi đau khổ và lo sợ của mỗi bên. Ai lại có thể vô cảm với tình cảnh của đất nước Liban, với bao thử thách và xáo động vẫn hoành hành trên đất nước thân yêu này? Tôi tha thiết mong mỏi người dân Liban được tự do quyết định tương lai của họ và tôi cầu xin Chúa soi dẫn họ, trước hết là với những người hữu trách trong đời sống chung, để họ có thể gạt bỏ những tư lợi để sẵn sàng cam kết bước vào con đường đối thoại và hoà giải. Chỉ với cách thế đó đất nước này mới có thể tiến triển trong sự ổn định và lại trở thành gương mẫu về sự chung sống hoà bình giữa các cộng đồng khác nhau. Cũng tại Iraq, hoà giải là điều khẩn thiết! Hiện tại, những cuộc tấn công khủng bố, những đe doạ và và bạo lực vẫn tiếp tục, nhất là để chống lại cộng đồng Kitô giáo, các tin tức phát đi ngày hôm qua xác nhận sự quan tâm của chúng ta; rõ ràng là những vấn đề chính trị khó khăn vẫn chưa được giải quyết. Trong bối cảnh này, việc cải tổ hiến pháp một cách đúng đắn là cần thiết để bảo đảm quyền của những nhóm thiểu số. Việc trợ giúp nhân đạo thật cấp bách cho những người bị ảnh hưởng vì chiến tranh; tôi đặc biệt nghĩ đến những người phải di tản trong hiện tình quốc gia cũng như những người tị nạn đã chạy ra nước ngoài, trong số đó nhiều người là Kitô hữu. Tôi mời gọi cộng đồng quốc tế bày tỏ lòng quảng đại đối với họ cũng như đối với quốc gia mà họ tị nạn, việc tiếp nhận họ thật sự là một thử thách lớn. Tôi cũng mong muốn bày tỏ sự ủng hộ việc theo đuổi tiếp tục không gián đoạn đường lối ngoại giao để giải quyết vấn đề chương trình hạt nhân của Iran, bằng sự thương thuyết một cách thiện chí, vận dụng những phương thế nhằm gia tăng sự minh bạch và tin tưởng lẫn nhau, đồng thời phải lưu tâm đến những nhu cầu thiết thực của các dân tộc và thiện ích chung của gia đình nhân loại.
5. Mở rộng tầm nhìn về toàn thể Châu Á, tôi muốn hướng sự quan tâm của qúy vị về một số cuộc khủng hoảng. Trước hết, tại Pakistan nơi đã xảy ra cuộc bạo loạn dữ dội trong những tháng qua. Tôi hi vọng rằng các lực lượng chính trị và xã hội sẽ cùng dấn thân để xây dựng một xã hội an bình, tôn trọng quyền của mọi người. Tại Afganistan, cùng với bạo loạn lại còn xảy ra nhiều vấn đề xã hội nghiêm trọng khác, chẳng hạn việc sản xuất ma tuý; cần có sự hỗ trợ lớn lao hơn cho những nỗ lực phát triển, và cần những hoạt động tập trung hơn để xây dựng một tương lai an ổn. Tại Sri Lanka không còn có thể trì hoãn thêm những nỗ lực cần thiết để hàn gắn những đau khổ lớn lao gây ra bởi cuộc xung đột đang tiếp diễn. Và tôi cầu xin Chúa ban cho Myanmar, với sự trợ giúp của cộng đồng quốc tế, mở ra một thời kì đối thoại giữa Chính quyền và phe đối lập, bảo đảm sự tôn trọng thích đáng những quyền con người và sự tự do căn bản.
6. Hướng về Châu Phi, trước tiên tôi muốn nhắc lại nỗi đau xót sâu xa của tôi khi nhận thấy rằng niềm hi vọng dường như đã mất hút do bởi nghèo đói và chết chóc đang diễn ra liên tu bất tận tại Darfur. Tôi hết lòng cầu nguyện để hoạt động phối hợp của Liên Hợp Quốc và Uỷ Hội Thống Nhất Các Quốc Gia Châu Phi mà sứ mệnh của nó đã khởi sự, sẽ đem lại sự trợ giúp và niềm an ủi cho các dân tộc đang chịu đau khổ. Tiến trình hoà bình tại Cộng Hoà Dân Chủ Congo đang gặp phải sự đối kháng mạnh mẽ trong vùng gần Đại Hồ, nhất là tại những miền phía đông, trong khi nước Somali, và đặc biệt Mogadishu tiếp tục bị tác động bởi bạo loạn và nghèo đói. Tôi kêu gọi các phe xung đột ngưng các hoạt động quân sự để tạo thuận lợi cho công việc trợ giúp nhân đạo và người dân được tôn trọng. Trong những ngày qua Kenya đã bất ngờ xảy ra sự bùng nổ bạo loạn. Hiệp thông với các Giám mục trong lời kêu gọi đưa ra ngày 2 tháng Giêng vừa qua, tôi mời gọi mọi người dân, nhất là những nhà lãnh đạo chính trị hãy tìm kiếm một giải pháp hoà bình qua đối thoại, dựa trên công lí và tình huynh đệ. Giáo Hội Công Giáo không được dửng dưng với những tiếng kêu la đau khổ đang cất lên tại những vùng đất này. Giáo Hội đón nhận những lời kêu cứu xin trợ giúp của những người tị nạn và những người di tản như của chính mình, và Giáo Hội đoan hứa xúc tiến sự hoà giải, công lí và hoà bình. Năm nay Ethiopia đánh dấu sự khởi đầu nghìn năm thứ ba Kitô giáo, và tôi tin rằng những cuộc cử hành được tổ chức trong dịp này sẽ giúp hồi tưởng lại hoạt động xã hội và tông đồ sâu rộng do những tín hữu Kitô thực hiện tại Châu Phi.
7. Cuối cùng là tập chú vào Châu Au, tôi vui mừng trước các tiến bộ đã đạt được tại những nước khác nhau trong vùng Balkan, và một lần nữa, tôi lại bày tỏ niềm hi vọng rằng vị trí xác định của Kosovo sẽ được thừa nhận bởi những lời yêu cầu của các nhóm liên hệ, đồng thời bảo đảm sự an ổn và sự tôn trọng các quyền của mọi người dân trong vùng đất này để bóng ma của bạo lực bị dứt khoát đẩy lùi và sự bền vững của Châu Au được tăng cường. Tôi cũng muốn nhắc đến nước Chypre khi vui mừng nhớ lại cuộc viếng thăm của Đức Giáo Chủ Tổng Giám Mục Chrysostomos II vào tháng Sáu vừa qua. Tôi tha thiết ước mong rằng trong khung cảnh của Liên Hiệp Au Châu, không nỗ lực nào mà không được tìm đến để giải quyết cho cuộc khủng hoảng đã kéo dài quá lâu. Tháng Chín năm ngoái tôi đi thăm nước Ao, một phần là để nhấn mạnh sự đóng góp thiết yếu mà Giáo Hội Công Giáo có khả năng và sẵn lòng giúp cho sự thống nhất Au Châu. Về vấn đề Au Châu tôi muốn bảo đảm với quý vị rằng tôi sẽ chú tâm theo dõi giai đoạn mới khởi sự từ việc kí Hiệp Ước Lisbon. Giai đoạn này tạo ra một lực đẩy cho tiến trình xây dựng “ngôi nhà Au Châu”, nó “sẽ là một nơi sinh sống tốt đẹp cho mọi người chỉ khi nào nó được xây dựng trên nền móng vững chắc về văn hoá và luân lí của gia sản chung đúc kết từ lịch sử và truyền thống của chúng ta” (Gặp gỡ các Giới Chức và Đoàn Ngoại Giao, Vienna, 7 tháng Chín 2007) và chỉ nếu nó không phủ nhận nguồn cội Kitô giáo của nó.
8. Từ cái nhìn tổng quan này chúng ta nhận thấy rõ là sự an ổn của thế giới vẫn luôn mong manh. Những yếu tố để quan tâm thì nhiều, tuy nhiên chúng đều chứng thực rằng tự do con người không phải là tuyệt đối, nhưng là một sự thiện hảo được chia sẻ, mà vì đó mọi người đều phải nhận lãnh trách nhiệm. Vì thế luật pháp và trật tự bảo vệ cho tự do. Tuy nhiên luật pháp chỉ có thể trở nên một sức mạnh hữu hiệu nếu nền móng của nó cắm rễ sâu trong luật tự nhiên đã được Tạo Hoá ban tặng. Chính vì vậy mà người ta không được gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi chiều kích con người và lịch sử. Danh Thiên Chúa là tên gọi của công bình, nó biểu thị cho lời kêu gọi hoà bình khẩn thiết.
9. Nhận thức này, cùng với những việc khác, có thể giúp định hướng những sáng kiến cho sự đối thoại liên văn hoá và liên tôn giáo. Những sáng kiến luôn được phát huy này có thể nuôi dưỡng việc hợp tác về những vấn đề cùng được quan tâm chung như phẩm giá con người, việc tìm kiếm thiện ích chung, việc xây dựng hoà bình và sự phát triển. Về vấn đề này, Toà Thánh muốn nêu lên tầm quan trọng đặc biệt của việc được tham dự cuộc đối thoại cấp cao về việc học hỏi giữa các tôn giáo và các nền văn hoá cũng như việc hợp tác hoà bình trong khung cảnh của Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc (4-5 tháng Mười 2007). Để có thể đạt được điều chân thực, cuộc đối thoại này phải trong sáng, phải tránh các chủ thuyết tương đối và chủ thuyết hoà hợp, đồng thời phải tạo được dấu ấn của sự chân thành tôn trọng nhau cũng như tinh thần hoà giải và huynh đệ. Giáo Hội Công Giáo hết lòng dấn thân cho mục tiêu này. Tôi rất vui mừng nhắc lại một lần nữa bức thư của 138 các vị Lãnh Đạo Hồi giáo gửi cho tôi vào ngày 13 tháng Mười vừa qua và xin bày tỏ lòng biết ơn của tôi trước những tâm tình cao qúy chứa đựng trong đó.
10. Thế giới của chúng ta đã đề cao một cách chính đáng sự cao qúy của phẩm giá con người trong những tuyên ngôn khác nhau về nhân quyền, được chế định khởi đi từ Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền được công bố cách đây đúng sáu mươi năm. Hành động long trọng ấy, theo lời của Đức Phaolô VI, là một trong những thành tựu vĩ đại nhất của Liên Hợp Quốc. Trong mọi lục địa Giáo Hội Công Giáo cố gắng bảo đảm rằng nhân quyền không chỉ được công bố mà còn phải được áp dụng. Chúng ta hi vọng rằng các cơ quan được thiết lập để bảo vệ và cổ vũ quyền con người sẽ dành tất cả năng lực của họ cho nhiệm vụ này, cách riêng Hội Đồng về nhân quyền luôn đáp ứng những khát vọng đã tạo sinh ra nó.
11. Về phần mình Toà Thánh không bao giờ lấy làm mệt mỏi để tái xác định những nguyên tắc và các quyền này, được xây dựng trên nhân vị là điều thiết yếu và vững bền. Giáo Hội sẵn lòng phục vụ cho phẩm giá đích thực của con người, được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa. Và trên căn bản của sự nhìn nhận này, tôi không thể không xót xa thêm nữa về những cuộc tấn công liên tục nhắm vào mọi lãnh vực sự sống nhân linh. Cùng với biết bao người nghiên cứu và các nhà khoa học, tôi xin nhắc nhớ rằng những ranh giới mới đạt được trong khoa sinh học đòi buộc chúng ta không chỉ là chọn lựa giữa khoa học và luân lí, mà đúng hơn phải sử dụng khoa học hợp với luân lí. Mặt khác, khi nhắc lại lời kêu gọi của Đức Gioan Phaolô II nhân dịp Năm Thánh 2000 tôi rất vui mừng khi vào ngày 18 tháng Mười Hai vừa qua Đại Hôi Đồng Liên Hợp Quốc đã chuẩn thuận một nghị quyết kêu gọi các Quốc Gia thiết lập sự chấm dứt tạm thời việc sử dụng án tử hình, tôi tha thiết hi vọng rằng sáng kiến này sẽ khơi lên cuộc tranh luận công khai về đặc tính thánh thiêng của sự sống con người. Một lần nữa, tôi tiếc xót trước những đe doạ bất ổn cho sự toàn vẹn của gia đình, được xây dựng trên hôn nhân giữa một người nam và một người nữ. Các nhà lãnh đạo chính trị bằng mọi cách thế phải bảo vệ định chế nền tảng này, là tế bào căn bản của xã hội. Còn phải nói gì thêm nữa? Cả tự do tôn giáo, “một đòi hỏi thiết yếu cho phẩm giá mỗi người và là viên đá góc cho cơ cấu của nhân quyền” (Sứ Điệp Ngày Thế Giới Hoà Bình 1988, phần mở đầu) vẫn thường bị xâm phạm. Nhiều nơi quyền này không được thực thi trọn vẹn. Toà Thánh bảo vệ quyền này và yêu cầu mọi người tôn trọng. Toà Thánh hết sức quan tâm sự kì thị chống lại tín hữu Kitô và chống lại tín đồ của các tôn giáo khác.
12. Hoà bình không chỉ là một từ ngữ đơn điệu hoặc một ảo vọng. Hoà bình là một sự dấn thân và một cung cách sống đòi hỏi người ta phải đáp ứng nguyện vọng chính đáng của mọi người như cung ứng thực phẩm, nước uống và năng lượng, thuốc men và kĩ thuật, hoặc khắc phục những biến đổi về khí hậu. Chỉ như vậy chúng ta mới có thể xây dựng tương lai nhân loại; chỉ như thế chúng ta ta mới bắt đầu công cuộc phát triển toàn diện và vững bền cho hôm nay và tương lai. Với một lối diễn tả đầy tính lạc quan, Đức Phaolô VI nhấn mạnh trong Thông điệp Populorum Progressio bốn mươi năm trước đây rằng “ phát triển là tên gọi mới của hoà bình”. Bởi vậy, để củng cố hoà bình, những thành quả tích cực trong nền kinh tế vĩ mô do các nước phát triển đạt được trong năm 2007 phải được nâng đỡ bởi những chính sách kinh tế hiệu quả và được các nước giàu thực hiện.
13. Sau cùng, tôi muốn hối thúc cộng đồng quốc tế dấn thân chung cho nền an ninh toàn cầu. Một nỗ lực phối hợp về phía các Quốc Gia để thực hiện mọi đòi buộc phải được thực hiện và để ngăn chặn những kẻ khủng bố thủ đắc các vũ khí huỷ diệt hàng loạt chắc chắn sẽ củng cố chương trình không sản xuất và gia tăng kĩ nghệ hạt nhân. Tôi chào đón sự đồng thuận đạt được trong việc tháo gỡ các vũ khí trong chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên, và tôi ủng hộ một sự chuẩn thuận về những biện pháp thích hợp trong việc giảm trừ các vũ khí quy ước để đối phó với các vấn đề nhân đạo tạo ra bởi việc tập trung trang bị vũ khí.
Thưa Quý bà và qúy Ong Đại Sứ,
14. Ngoại giao, theo một nghĩa nào đó, là nghệ thuật vun trồng niềm hi vọng. Nó sống bởi niềm hi vọng và tìm cách phân định ngay cả những dấu hiệu hi vọng tế vi nhất. Ngoại giao phải trao ban hi vọng. Cử hành Lễ Giáng Sinh mỗi năm nhắc nhở chúng ta rằng, khi Thiên Chúa trở nên một hài nhi bé nho thì niềm Hi Vọng đã đến cư ngụ trong thế giới của chúng ta, giữa lòng gia đình nhân loại. Hôm nay sự xác tín ấy trở thành một lời cầu nguyện: xin Chúa mở cõi lòng của những người cai quản gia đình các dân tộc hướng về niềm Hi Vọng không bao giờ làm thất vọng! Với những tâm tình này, tôi xin gửi tới mỗi người trong quý vị lời cầu chúc tốt đẹp nhất của tôi để chính quý vị, những cộng sự viên của qúy vị và quốc dân mà quý vị đại diện được soi sáng nhờ Hồng Ân và Hoà Bình đến cho chúng ta từ Hài Nhi thành Bêlem.