THÁNH PHÊRÔ & PHAOLÔ TÔNG ĐỒ A
Tông đồ CV 12: 1-11; T.vịnh 34; 2 Timôtê 4: 6-8, 17-18; Mátthêu 16: 13-19
HAI VỊ ANH HÙNG VĨ ĐẠI VỀ ĐỨC TIN
Câu hỏi Đức Giêsu đặt ra cho ông Phêrô cũng chính là câu hỏi dành cho mỗi chúng ta. Chúng ta sẽ trả lời khác nhau tại mỗi thời điểm khác nhau trong cuộc sống, tuỳ vào hoàn cảnh chúng ta gặp phải. Trong những lúc đau khổ tuyệt vọng, chúng ta cần được Đức Giêsu chữa lành. Khi phải bênh vực đức tin của mình chống lại những hành động hay những quan điểm của người khác, chúng ta mong muốn được Đức Giêsu là Đấng mạnh mẽ bênh đỡ chúng ta. Khi cảm thấy khô khan trong cầu nguyện và sự kiên định trong đức tin bị đe doạ, thì Đức Giêsu chính là “nước hằng sống” đổ tràn tâm hồn khô khan của chúng ta. Khi phải giữ vững niềm tin cho một thành viên trong gia đình đang gặp khó khăn thì chính Đức Giêsu, “Bánh hằng sống”, sẽ là nguồn lương thực nuôi dưỡng chúng ta. May thay Đức Giêsu không phải là bức tượng bằng thạch cao, hiện diện vì chúng ta với diện mạo không thay đổi.
Chúng ta chú ý đến câu trả lời mà ông Phêrô quả quyết về Đức Giêsu: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Ông Phêrô tuyên bố rằng Đức Giêsu là Con “Thiên Chúa hằng sống”. Lời tuyên bố này nhắm thẳng đến niềm tin cốt yếu của cộng đoàn Do Thái. Thiên Chúa không cố định đối với nhiều người trong quá khứ, Người vượt trên “thời kỳ lý tưởng” trong lịch sử của họ. Thiên Chúa cũng không ở một nơi nào cố định, nơi họ phải trở về để cảm nghiệm Thiên Chúa. Thực vậy, Thiên Chúa là “Thiên Chúa hằng sống”, Người đồng hành với chúng ta mọi nơi và mọi lúc. Đây chính là Thiên Chúa được nói đến trong Tin Mừng Mátthêu. Thiên Chúa chúng ta không phải là Thiên Chúa câm lặng hay cách biệt. Quả thật, Thiên Chúa luôn hiện diện với chúng ta trong cuộc sống hàng ngày và ở đó, chúng ta nhận ra bản thân mình. Đức Giêsu chính là dấu hiệu cụ thể và Người nhắc nhớ chúng ta ý thức về “Thiên Chúa hằng sống”.
Câu trả lời của các môn đệ cho câu hỏi của Đức Giêsu “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” cho thấy nhiều người tin Đức Giêsu chính là ông Gioan Tẩy Giả, ông Êlia, ông Giêrêmia hay “một trong các vị ngôn sứ”. Tuy nhiên, họ đều đã chết. Nói cách khác, Đức Giêsu thực sự đang sống và Người là dấu chỉ cho họ về “Thiên Chúa hằng sống” ở với họ ngay lúc thành lập Hội Thánh. “Thiên Chúa hằng sống” ở với chúng ta suốt dòng lịch sử của Hội Thánh.
Đức Giêsu hỏi một câu quan trọng và ông Phêrô đã trả lời chính xác - ông thấu hiểu được căn tính của Đức Giêsu. Tuy nhiên, ông Phêrô không đơn thuần là một học trò trong lớp học tôn giáo, đang chuẩn bị cho kỳ thi viết cuối khoá. Câu trả lời của ông cho thấy niềm tin của ông vào Đức Giêsu và đòi hỏi ông thi hành câu trả lời ấy cho đến cuối đời. Nói cách khác, một khi đã đưa ra câu trả lời như thế thì ông không phải là một học trò có thể ngồi xuống và tự mãn với câu trả lời chính xác của mình. Quả thật, ông Phêrô không phải là một học trò trong lớp học, nhưng là một môn đệ. Nói cách khác, ông sẽ phải luôn giữ đúng tư thế, sẵn sàng đứng dậy theo Đức Kitô - dù phải chết.
Chính Thần Khí linh hứng cho câu trả lời của ông Phêrô sẽ ở với ông và chi phối cách ông trả lời cho những câu hỏi khác mà thế gian sẽ chất vấn ông về Đức Giêsu. Ông Phêrô chính là tảng đá, trên tảng đá này, Đức Giêsu sẽ xây Hội Thánh của Người. Hội Thánh này, nhờ vào đức tin của ông Phêrô, sẽ được Thánh Thần hướng dẫn để tiến triển trong sự hiểu biết và thực hành Lời.
Thánh Máccô thuật lại tình tiết quan trọng này theo cách khác. Bản văn của thánh sử (8,27-30) là một câu chuyện khác kể lại việc ông Phêrô hiểu không đúng về Đức Giêsu là ai và sứ vụ của Người là gì. Ông Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai, nhưng lại từ chối chấp nhận rằng sứ vụ của Người đòi buộc phải chịu đau khổ và phải chết.
Tình tiết quan trọng trong bài Tin Mừng hôm nay là một bước ngoặt then chốt trong Tin Mừng Mátthêu. Đức Giêsu khen câu trả lời của ông Phêrô là câu trả lời của người môn đệ đích thực, vốn hiểu được tầm quan trọng và sự đơn nhất của Đức Giêsu. Phải chăng thánh Mátthêu đang nỗ lực cho thấy ông Phêrô hiểu biết sâu sắc đến mức nào? Không phải thế, bởi vì trong khi Đức Giêsu khẳng định câu trả lời của ông Phêrô, Người cũng nêu rõ làm thế nào ông Phêrô hiểu được điều ấy. Đó là ơn Chúa ban.
Trong Tin Mừng của mình, thánh Mátthêu chỉ dùng hạn từ “Hội Thánh” hai lần (lần khác ở Mt 18,17). Thánh nhân nhận thức Hội Thánh như thế nào? Ngài không hiểu Hội Thánh hoàn toàn như một cơ cấu, nhưng như là một cộng đoàn được Đức Giêsu khởi xướng để tiếp tục sứ vụ Người đã khởi sự trong suốt cuộc đời tại thế. Ngững môn đệ tiên khởi này là một nhóm nhỏ và mỏng giòn. Với vai trò là các môn đệ, lý lịch của các ông hầu như chẳng có gì ưu tú. Tôi thắc mắc làm thế nào mà phần đa các môn đệ Đức Giêsu nói đến trong trình thuật hôm nay cũng ở trong vườn vào đêm Người bị giao nộp? Chẳng phải là sức mạnh của ông Phêrô như Đức Giêsu trả lời cho ông, nhưng với điều ông nói, đó là chứng ngôn của ông. Hội Thánh chúng ta vững bền đến mức nào? Thưa rằng vững bền như đức tin được hình thành trên đó và như chúng ta tuyên xưng.
Điều quy tụ chúng ta lại với nhau trong Chúa Nhật này không phải là điều liên kết những cá nhân khác thành một cộng đoàn. Đó không phải do chúng ta cùng tổ tiên, chủng tộc, ngôn ngữ, quốc gia hay bình đẳng kinh tế. Mối dây chung liên kết chúng ta chính là chúng ta chia sẻ cùng một đức tin. Cùng với ông Phêrô, chúng ta tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúng ta có thể diễn đạt đức tin đó bằng nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau và bằng những nét văn hoá đa dạng, nhưng trong một cách thức nào đó, chúng ta công bố cùng một điều: Đức Giêsu là Chúa chúng ta, Người là Con Thiên Chúa hằng sống.
Rõ ràng rằng từ thư của thánh Phaolô, ngài biết rằng giờ chết của mình đã gần kề. Vào giờ chết của một người, người ta thường liệt kê những thành tích của họ. Lúc này, thánh Phaolô có rất nhiều thành tích từ những hành trình rao giảng của ngài và có thể dễ dàng liệt kê những hội thánh ngài đã thành lập. Thánh nhân là “Vị tông đồ dân ngoại”. Thay vì hãnh diện với những thành tích của mình, thánh Phaolô hãnh diện vì ngài đã “hoàn tất cuộc đua” và đã “giữ vững đức tin”.
Trong toàn bộ những khó khăn và chống đối mà thánh Phaolô gặp phải trong những hành trình và rao giảng, ngài luôn tin rằng có Đức Chúa ở bên cạnh ngài và ban cho ngài sức mạnh. Giống như thánh Phêrô, thánh Phaolô cần có sức mạnh đó khi ngài đối diện với cuộc tử đạo. Đức Giêsu khẳng định rằng lý do thánh Phêrô có thể tuyên xưng đức tin không phải do bất cứ khả năng nào của con người, nhưng bởi ân ban từ Thiên Chúa. Cũng thế, thánh Phaolô không hãnh diện về sức mạnh cá nhân ngài, nhưng ngài hãnh diện về việc Đức Chúa hiện diện với ngài, Người “ban cho tôi sức mạnh”.
Hôm nay, chúng ta mừng lễ kính hai thánh Phêrô và Phaolô, hai vị anh hùng vĩ đại về đức tin. Nhưng hãy nhớ rằng đó không phải là cách hai vị khởi sự. Qua hai con người rất hữu hạn này, Thiên Chúa đã thi hành một việc vĩ đại. Một khi hai vị biểu lộ đức tin, Thiên Chúa có thể khởi sự việc xây dựng Hội Thánh gồm những người làm chứng nhân danh Đức Giêsu. Như hai thánh Phêrô và Phaolô, tất cả chúng ta bó buộc phải làm chứng cho Đức Kitô và nhiều người sẽ phải hiến dâng mạng sống mình nhân danh Người.
Đức Giêsu đang hoạt động trong Hội Thánh, Người quy tụ và chữa lành những vết thương của chúng ta, giúp chúng ta chống lại những thế lực của tội lỗi và sự chết. Đôi khi chúng ta cảm thấy yếu đuối, hổ thẹn về những tội công khai của một số thành viên và những người lãnh đạo. Tuy nhiên, Đức Giêsu quả quyết với chúng ta rằng Hội Thánh, được xây trên đức tin mà thánh Phêrô tuyên xưng hôm nay, sẽ đánh bại mọi sự dữ thế gian mang lại. Chúng ta không được có thái độ đắc thắng khi nói ra điều này. Hội Thánh sẽ lan rộng bởi cách thức Đức Giêsu chỉ định chúng ta hôm nay. Người gọi chúng ta là “Hội Thánh của Thầy” và quả quyết với chúng ta rằng “quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi”.
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đaminh Gò-Vấp
SAINTS PETER AND PAUL (A) -
Acts 12: 1-11; Psalm 34; 2 Timothy 4: 6-8, 17-18; Matthew 16: 13-19
The question Jesus puts to Peter is one he asks each of us. At various times in our lives our response will differ, depending on the circumstances that confront us. During our broken times we might need Jesus to be our healer. When we must stand up for our faith against the actions or views of others we want Jesus to be the strong one for us. When our prayer feels dry and our perseverance in faith threatened, Jesus must be "living water" in our desert. When we must be constant for a troubled member of our family Jesus, "the living bread," must be our nourishment. Thankfully Jesus isn’t just a plaster statue, unchanging in appearance and presence for us.
We note the answer Peter gives, which Jesus affirms, "You are the Christ, the Son of the living God." Peter proclaims Jesus as the Son of the "living God." This hearkens to a central belief of the Jewish community. God wasn’t fixed to some past, more "ideal period" in their history. Nor was God fixed to a place they had to go back to in order to experience God. No, God is a "living God," who moves with us from place to place and time to time. This is the God of Matthew’s Gospel as well. Ours is not a mute or aloof God. Rather, God is present to us now at this time of our lives and in the place we currently find ourselves. Jesus is the concrete sign and reminder to us of our "living God."
The disciples’ response to Jesus’ question, "But who do you say that I am?" reveals that some believed he was John the Baptist, Elijah, Jeremiah, or "one of the prophets." But they were all dead. Jesus, on the other hand, was very much alive and a sign to them of "the living God" with them at the foundation of the church. Our "living God" is with us throughout the church’s history.
Jesus asks an important question and Peter gets the answer right – he has a profound insight into Jesus’ identity. But Peter wasn’t merely a student in a religion class preparing for a written final exam. His response to Jesus reflected his faith in Jesus and would require him to live out that response for the rest of his life. In other words, he wasn’t a student who, once having given the answer, could sit down and even bask in the glow of his correct answer. No, Peter wasn’t a student in a classroom, but a disciple. In other words, he would have to remain standing, ready to pick up and follow Christ – even to his death.
The same Spirit that inspired Peter’s response would stay with him and influence how he would answer other questions that the world would put to him about Jesus. Peter is the rock upon which Jesus would build his church. This church, drawing upon Peter’s faith, would be guided by the Spirit to grow in its understanding and practice of the Word.
Mark narrates this episode differently. His version (8:27-30) is another story of Peter’s failure to understand who Jesus is and what his mission is about. Peter confesses Jesus is the Messiah, but refuses to accept that his mission will necessitate his suffering and death.
Today’s episode is a key turning point in Matthew. Jesus praises Peter’s response as one of a true disciple who understands Jesus’ uniqueness and importance. Was Matthew trying to show how insightful Peter was? No, because while Jesus affirms Peter’s response, he also names how Peter came to it. It was a gift of God.
Matthew only uses the word "church" twice in his gospel (18:17 is the other place). How does he perceive the church? It is not so much about church as an institution, but as a community initiated by Jesus to carry on the ministry he began in his lifetime. These first disciples were a small and a fragile group. Their record as disciples was hardly stellar. I wonder how many of those Jesus addressed in today’s story were also in the garden the night he was betrayed? It’s not Peter’s strengths that Jesus responds to but to what he says, his testimony. How strong is our church? As strong as the faith upon which it is built and we profess.
What brings us together this Sunday isn’t what binds other individuals into a community. It isn’t our common ancestry, race, language, nationality or economic sameness. The common thread drawing us is our shared faith. With Peter we profess Jesus as "the Christ, the Son of the living God." We may express that in different languages and varied cultural expressions but, in one way or another, we proclaim the same thing: Jesus is our Lord, the Son of the living God.
It is clear from Paul’s letter that he knows his end is near. At the end of a person’s life it is customary to list their accomplishments. Now Paul had much success from his preaching travels and could easily list the churches he founded. He was the "Apostle to the Gentiles." Instead of boasting of his accomplishments Paul boasts that he has "finished the race" and "kept the faith."
Throughout all the opposition and difficulties Paul encountered in his travels and preaching he credits the Lord for standing by him and giving him strength. He will need that strength as he, like Peter, faces his martyrdom. Jesus affirms that the reason Peter could make his proclamation of faith was not through any human ability, but because of a gift from God. Likewise, Paul didn’t boast of his own strength, but of the Lord’s presence with him who "gave me the strength."
Today we celebrate Peter and Paul, our great heroes of faith. But remember that is not how they started out. Through these very limited humans God has done a great thing. Once they expressed their faith, God could begin building the church of those who witness in Jesus’ name. Like Peter and Paul all of us are required to witness to Christ and some may even have to give their lives in his name.
Jesus is at work in the church, building us up, healing our wounds, helping us resist the forces of sin and death. We may feel frail at times, ashamed of the all-too-public sins of some of our members and leaders. But Jesus assures us the church, built on the faith Peter expresses today, will prevail against all the evil the world can throw against it. We are not being triumphalistic when we say this. The Church shall prevail because of how Jesus names us today. He calls us "my Church" and assures us the "gates of the nether world shall not prevail against it."
Tông đồ CV 12: 1-11; T.vịnh 34; 2 Timôtê 4: 6-8, 17-18; Mátthêu 16: 13-19
HAI VỊ ANH HÙNG VĨ ĐẠI VỀ ĐỨC TIN
Câu hỏi Đức Giêsu đặt ra cho ông Phêrô cũng chính là câu hỏi dành cho mỗi chúng ta. Chúng ta sẽ trả lời khác nhau tại mỗi thời điểm khác nhau trong cuộc sống, tuỳ vào hoàn cảnh chúng ta gặp phải. Trong những lúc đau khổ tuyệt vọng, chúng ta cần được Đức Giêsu chữa lành. Khi phải bênh vực đức tin của mình chống lại những hành động hay những quan điểm của người khác, chúng ta mong muốn được Đức Giêsu là Đấng mạnh mẽ bênh đỡ chúng ta. Khi cảm thấy khô khan trong cầu nguyện và sự kiên định trong đức tin bị đe doạ, thì Đức Giêsu chính là “nước hằng sống” đổ tràn tâm hồn khô khan của chúng ta. Khi phải giữ vững niềm tin cho một thành viên trong gia đình đang gặp khó khăn thì chính Đức Giêsu, “Bánh hằng sống”, sẽ là nguồn lương thực nuôi dưỡng chúng ta. May thay Đức Giêsu không phải là bức tượng bằng thạch cao, hiện diện vì chúng ta với diện mạo không thay đổi.
Chúng ta chú ý đến câu trả lời mà ông Phêrô quả quyết về Đức Giêsu: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Ông Phêrô tuyên bố rằng Đức Giêsu là Con “Thiên Chúa hằng sống”. Lời tuyên bố này nhắm thẳng đến niềm tin cốt yếu của cộng đoàn Do Thái. Thiên Chúa không cố định đối với nhiều người trong quá khứ, Người vượt trên “thời kỳ lý tưởng” trong lịch sử của họ. Thiên Chúa cũng không ở một nơi nào cố định, nơi họ phải trở về để cảm nghiệm Thiên Chúa. Thực vậy, Thiên Chúa là “Thiên Chúa hằng sống”, Người đồng hành với chúng ta mọi nơi và mọi lúc. Đây chính là Thiên Chúa được nói đến trong Tin Mừng Mátthêu. Thiên Chúa chúng ta không phải là Thiên Chúa câm lặng hay cách biệt. Quả thật, Thiên Chúa luôn hiện diện với chúng ta trong cuộc sống hàng ngày và ở đó, chúng ta nhận ra bản thân mình. Đức Giêsu chính là dấu hiệu cụ thể và Người nhắc nhớ chúng ta ý thức về “Thiên Chúa hằng sống”.
Câu trả lời của các môn đệ cho câu hỏi của Đức Giêsu “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” cho thấy nhiều người tin Đức Giêsu chính là ông Gioan Tẩy Giả, ông Êlia, ông Giêrêmia hay “một trong các vị ngôn sứ”. Tuy nhiên, họ đều đã chết. Nói cách khác, Đức Giêsu thực sự đang sống và Người là dấu chỉ cho họ về “Thiên Chúa hằng sống” ở với họ ngay lúc thành lập Hội Thánh. “Thiên Chúa hằng sống” ở với chúng ta suốt dòng lịch sử của Hội Thánh.
Đức Giêsu hỏi một câu quan trọng và ông Phêrô đã trả lời chính xác - ông thấu hiểu được căn tính của Đức Giêsu. Tuy nhiên, ông Phêrô không đơn thuần là một học trò trong lớp học tôn giáo, đang chuẩn bị cho kỳ thi viết cuối khoá. Câu trả lời của ông cho thấy niềm tin của ông vào Đức Giêsu và đòi hỏi ông thi hành câu trả lời ấy cho đến cuối đời. Nói cách khác, một khi đã đưa ra câu trả lời như thế thì ông không phải là một học trò có thể ngồi xuống và tự mãn với câu trả lời chính xác của mình. Quả thật, ông Phêrô không phải là một học trò trong lớp học, nhưng là một môn đệ. Nói cách khác, ông sẽ phải luôn giữ đúng tư thế, sẵn sàng đứng dậy theo Đức Kitô - dù phải chết.
Chính Thần Khí linh hứng cho câu trả lời của ông Phêrô sẽ ở với ông và chi phối cách ông trả lời cho những câu hỏi khác mà thế gian sẽ chất vấn ông về Đức Giêsu. Ông Phêrô chính là tảng đá, trên tảng đá này, Đức Giêsu sẽ xây Hội Thánh của Người. Hội Thánh này, nhờ vào đức tin của ông Phêrô, sẽ được Thánh Thần hướng dẫn để tiến triển trong sự hiểu biết và thực hành Lời.
Thánh Máccô thuật lại tình tiết quan trọng này theo cách khác. Bản văn của thánh sử (8,27-30) là một câu chuyện khác kể lại việc ông Phêrô hiểu không đúng về Đức Giêsu là ai và sứ vụ của Người là gì. Ông Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai, nhưng lại từ chối chấp nhận rằng sứ vụ của Người đòi buộc phải chịu đau khổ và phải chết.
Tình tiết quan trọng trong bài Tin Mừng hôm nay là một bước ngoặt then chốt trong Tin Mừng Mátthêu. Đức Giêsu khen câu trả lời của ông Phêrô là câu trả lời của người môn đệ đích thực, vốn hiểu được tầm quan trọng và sự đơn nhất của Đức Giêsu. Phải chăng thánh Mátthêu đang nỗ lực cho thấy ông Phêrô hiểu biết sâu sắc đến mức nào? Không phải thế, bởi vì trong khi Đức Giêsu khẳng định câu trả lời của ông Phêrô, Người cũng nêu rõ làm thế nào ông Phêrô hiểu được điều ấy. Đó là ơn Chúa ban.
Trong Tin Mừng của mình, thánh Mátthêu chỉ dùng hạn từ “Hội Thánh” hai lần (lần khác ở Mt 18,17). Thánh nhân nhận thức Hội Thánh như thế nào? Ngài không hiểu Hội Thánh hoàn toàn như một cơ cấu, nhưng như là một cộng đoàn được Đức Giêsu khởi xướng để tiếp tục sứ vụ Người đã khởi sự trong suốt cuộc đời tại thế. Ngững môn đệ tiên khởi này là một nhóm nhỏ và mỏng giòn. Với vai trò là các môn đệ, lý lịch của các ông hầu như chẳng có gì ưu tú. Tôi thắc mắc làm thế nào mà phần đa các môn đệ Đức Giêsu nói đến trong trình thuật hôm nay cũng ở trong vườn vào đêm Người bị giao nộp? Chẳng phải là sức mạnh của ông Phêrô như Đức Giêsu trả lời cho ông, nhưng với điều ông nói, đó là chứng ngôn của ông. Hội Thánh chúng ta vững bền đến mức nào? Thưa rằng vững bền như đức tin được hình thành trên đó và như chúng ta tuyên xưng.
Điều quy tụ chúng ta lại với nhau trong Chúa Nhật này không phải là điều liên kết những cá nhân khác thành một cộng đoàn. Đó không phải do chúng ta cùng tổ tiên, chủng tộc, ngôn ngữ, quốc gia hay bình đẳng kinh tế. Mối dây chung liên kết chúng ta chính là chúng ta chia sẻ cùng một đức tin. Cùng với ông Phêrô, chúng ta tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúng ta có thể diễn đạt đức tin đó bằng nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau và bằng những nét văn hoá đa dạng, nhưng trong một cách thức nào đó, chúng ta công bố cùng một điều: Đức Giêsu là Chúa chúng ta, Người là Con Thiên Chúa hằng sống.
Rõ ràng rằng từ thư của thánh Phaolô, ngài biết rằng giờ chết của mình đã gần kề. Vào giờ chết của một người, người ta thường liệt kê những thành tích của họ. Lúc này, thánh Phaolô có rất nhiều thành tích từ những hành trình rao giảng của ngài và có thể dễ dàng liệt kê những hội thánh ngài đã thành lập. Thánh nhân là “Vị tông đồ dân ngoại”. Thay vì hãnh diện với những thành tích của mình, thánh Phaolô hãnh diện vì ngài đã “hoàn tất cuộc đua” và đã “giữ vững đức tin”.
Trong toàn bộ những khó khăn và chống đối mà thánh Phaolô gặp phải trong những hành trình và rao giảng, ngài luôn tin rằng có Đức Chúa ở bên cạnh ngài và ban cho ngài sức mạnh. Giống như thánh Phêrô, thánh Phaolô cần có sức mạnh đó khi ngài đối diện với cuộc tử đạo. Đức Giêsu khẳng định rằng lý do thánh Phêrô có thể tuyên xưng đức tin không phải do bất cứ khả năng nào của con người, nhưng bởi ân ban từ Thiên Chúa. Cũng thế, thánh Phaolô không hãnh diện về sức mạnh cá nhân ngài, nhưng ngài hãnh diện về việc Đức Chúa hiện diện với ngài, Người “ban cho tôi sức mạnh”.
Hôm nay, chúng ta mừng lễ kính hai thánh Phêrô và Phaolô, hai vị anh hùng vĩ đại về đức tin. Nhưng hãy nhớ rằng đó không phải là cách hai vị khởi sự. Qua hai con người rất hữu hạn này, Thiên Chúa đã thi hành một việc vĩ đại. Một khi hai vị biểu lộ đức tin, Thiên Chúa có thể khởi sự việc xây dựng Hội Thánh gồm những người làm chứng nhân danh Đức Giêsu. Như hai thánh Phêrô và Phaolô, tất cả chúng ta bó buộc phải làm chứng cho Đức Kitô và nhiều người sẽ phải hiến dâng mạng sống mình nhân danh Người.
Đức Giêsu đang hoạt động trong Hội Thánh, Người quy tụ và chữa lành những vết thương của chúng ta, giúp chúng ta chống lại những thế lực của tội lỗi và sự chết. Đôi khi chúng ta cảm thấy yếu đuối, hổ thẹn về những tội công khai của một số thành viên và những người lãnh đạo. Tuy nhiên, Đức Giêsu quả quyết với chúng ta rằng Hội Thánh, được xây trên đức tin mà thánh Phêrô tuyên xưng hôm nay, sẽ đánh bại mọi sự dữ thế gian mang lại. Chúng ta không được có thái độ đắc thắng khi nói ra điều này. Hội Thánh sẽ lan rộng bởi cách thức Đức Giêsu chỉ định chúng ta hôm nay. Người gọi chúng ta là “Hội Thánh của Thầy” và quả quyết với chúng ta rằng “quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi”.
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đaminh Gò-Vấp
SAINTS PETER AND PAUL (A) -
Acts 12: 1-11; Psalm 34; 2 Timothy 4: 6-8, 17-18; Matthew 16: 13-19
The question Jesus puts to Peter is one he asks each of us. At various times in our lives our response will differ, depending on the circumstances that confront us. During our broken times we might need Jesus to be our healer. When we must stand up for our faith against the actions or views of others we want Jesus to be the strong one for us. When our prayer feels dry and our perseverance in faith threatened, Jesus must be "living water" in our desert. When we must be constant for a troubled member of our family Jesus, "the living bread," must be our nourishment. Thankfully Jesus isn’t just a plaster statue, unchanging in appearance and presence for us.
We note the answer Peter gives, which Jesus affirms, "You are the Christ, the Son of the living God." Peter proclaims Jesus as the Son of the "living God." This hearkens to a central belief of the Jewish community. God wasn’t fixed to some past, more "ideal period" in their history. Nor was God fixed to a place they had to go back to in order to experience God. No, God is a "living God," who moves with us from place to place and time to time. This is the God of Matthew’s Gospel as well. Ours is not a mute or aloof God. Rather, God is present to us now at this time of our lives and in the place we currently find ourselves. Jesus is the concrete sign and reminder to us of our "living God."
The disciples’ response to Jesus’ question, "But who do you say that I am?" reveals that some believed he was John the Baptist, Elijah, Jeremiah, or "one of the prophets." But they were all dead. Jesus, on the other hand, was very much alive and a sign to them of "the living God" with them at the foundation of the church. Our "living God" is with us throughout the church’s history.
Jesus asks an important question and Peter gets the answer right – he has a profound insight into Jesus’ identity. But Peter wasn’t merely a student in a religion class preparing for a written final exam. His response to Jesus reflected his faith in Jesus and would require him to live out that response for the rest of his life. In other words, he wasn’t a student who, once having given the answer, could sit down and even bask in the glow of his correct answer. No, Peter wasn’t a student in a classroom, but a disciple. In other words, he would have to remain standing, ready to pick up and follow Christ – even to his death.
The same Spirit that inspired Peter’s response would stay with him and influence how he would answer other questions that the world would put to him about Jesus. Peter is the rock upon which Jesus would build his church. This church, drawing upon Peter’s faith, would be guided by the Spirit to grow in its understanding and practice of the Word.
Mark narrates this episode differently. His version (8:27-30) is another story of Peter’s failure to understand who Jesus is and what his mission is about. Peter confesses Jesus is the Messiah, but refuses to accept that his mission will necessitate his suffering and death.
Today’s episode is a key turning point in Matthew. Jesus praises Peter’s response as one of a true disciple who understands Jesus’ uniqueness and importance. Was Matthew trying to show how insightful Peter was? No, because while Jesus affirms Peter’s response, he also names how Peter came to it. It was a gift of God.
Matthew only uses the word "church" twice in his gospel (18:17 is the other place). How does he perceive the church? It is not so much about church as an institution, but as a community initiated by Jesus to carry on the ministry he began in his lifetime. These first disciples were a small and a fragile group. Their record as disciples was hardly stellar. I wonder how many of those Jesus addressed in today’s story were also in the garden the night he was betrayed? It’s not Peter’s strengths that Jesus responds to but to what he says, his testimony. How strong is our church? As strong as the faith upon which it is built and we profess.
What brings us together this Sunday isn’t what binds other individuals into a community. It isn’t our common ancestry, race, language, nationality or economic sameness. The common thread drawing us is our shared faith. With Peter we profess Jesus as "the Christ, the Son of the living God." We may express that in different languages and varied cultural expressions but, in one way or another, we proclaim the same thing: Jesus is our Lord, the Son of the living God.
It is clear from Paul’s letter that he knows his end is near. At the end of a person’s life it is customary to list their accomplishments. Now Paul had much success from his preaching travels and could easily list the churches he founded. He was the "Apostle to the Gentiles." Instead of boasting of his accomplishments Paul boasts that he has "finished the race" and "kept the faith."
Throughout all the opposition and difficulties Paul encountered in his travels and preaching he credits the Lord for standing by him and giving him strength. He will need that strength as he, like Peter, faces his martyrdom. Jesus affirms that the reason Peter could make his proclamation of faith was not through any human ability, but because of a gift from God. Likewise, Paul didn’t boast of his own strength, but of the Lord’s presence with him who "gave me the strength."
Today we celebrate Peter and Paul, our great heroes of faith. But remember that is not how they started out. Through these very limited humans God has done a great thing. Once they expressed their faith, God could begin building the church of those who witness in Jesus’ name. Like Peter and Paul all of us are required to witness to Christ and some may even have to give their lives in his name.
Jesus is at work in the church, building us up, healing our wounds, helping us resist the forces of sin and death. We may feel frail at times, ashamed of the all-too-public sins of some of our members and leaders. But Jesus assures us the church, built on the faith Peter expresses today, will prevail against all the evil the world can throw against it. We are not being triumphalistic when we say this. The Church shall prevail because of how Jesus names us today. He calls us "my Church" and assures us the "gates of the nether world shall not prevail against it."