Suy niệm về Chúa Phục Sinh
Lm JB. Nguyễn Minh Hùng3/30/2013

I. CHÚA CHÚNG TA ĐÃ PHỤC SINH

Thời gian đầu của Hội Thánh, có người nghi ngờ hoặc chối từ niềm tin Chúa phục sinh, nên thánh Phaolô đã phải lên tiếng: “Tôi nhắc cho anh em Tin Mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cùng đang nắm vững. Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích” (1Cr 15,1-2). Ngày nay, nhiều người vẫn chối từ niềm tin Phục Sinh. Họ cho rằng:

1. Chúa không thật sự chết, chỉ ngất xỉu rồi sau đó tỉnh dậy:

Giả thuyết này không vững, vì một người bị quá nhiều trận đòn chí tử, đội mão gai, bị đóng đinh tay chân, bị treo giữa trời suốt 3 giờ đồng hồ, bị ngọn giáo đâm thấu qua tim, bị vùi vào hang đá và lấp lại, không thể nào chỉ là ngất xỉu rồi tỉnh lại được!

2. Các môn đệ lấy trộm xác của Chúa:

Ðây chính là điều các thượng tế, các trưởng lão đã buộc đám lính canh mồ đồn thổi, sau khi đã đút lót tiền cho chúng (Mt 28,11-15). Thật ra, ngôi mộ đã bị tảng đá lớn chận ở ngoài, muốn lấy xác bên trong để mang đi, không dễ chút nào. Hơn nữa, Phía trước mộ luôn có lính canh, vì thế, càng không dễ trộm xác. Trong khi lòng các môn đệ lại quá sợ hãi và hoang mang cực độ (Ga 20,19). Với những người mà tinh thần đầy bấng loạn như thế, làm sao còn đủ sáng suốt để nghĩ đến việc đánh cắp xác?

3. Các môn đệ và các phụ nữ đến lầm một ngôi mộ khác.

Không lẽ mới có một ngày, mà tất cả những người đã từng theo Chúa lại có thể không phân biệt ngôi mộ nào vừa chôn táng Thầy mình? Không những không hề bị lạc, mà tất cả các môn đệ còn biết rất rõ ngôi mộ ở "tại nơi Chúa bị đóng đinh" (Ga 19,41).

4. Ảo giác của các môn đệ:

Ảo giác có thể xảy ra cho một hoặc hai người tại những chỗ khác nhau, trong khi đó, chỉ cần một mình thánh Phaolô khẳng định cũng đủ cho thấy đó là hiện thực chứ không hề là ảo giác: “Cùng trong một lần, Ngài hiện ra cho hơn năm trăm anh em xem thấy” (1Cr 15,6a). Ngoài ra, Chúa còn hiện ra cho nhiều người như: Tông đồ Phêrô, Tông đồ Giacôbê, Nhóm Mười Một, bà Mađalêna và các phụ nữ, hai người trên đường về quê… Thánh Phaolô còn cho biết, ông cũng được Chúa hiện ra. Với kinh nghiệm được sống với Chúa Phục Sinh, thánh Phaolô quyết liệt khẳng định: “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, nhưng Chúa Kitô sống trong tôi” (Gal 2,20).

Mọi người hãy làm chứng cho niềm tin Phục Sinh bằng cách dám chấp nhận gian khổ, hy sinh, chung tay xây dựng xã hội tốt đẹp, cho mọi người sống xứng phẩm giá của mình.

Chúng ta đều tin, mọi sự từ bỏ đều được Chúa đền bù, mọi hy sinh đều tham dự vào hy sinh cao cả của Chúa Kitô, thì tại sao ta không dám từ bỏ, không dám hy sinh?

Chúa Kitô giải thoát ta khỏi tội lỗi, khỏi con người theo xác thịt ích kỷ hẹp hòi và cho ta một Thần Khí mới, một tinh thần mới, tại sao ta cứ sống ích kỷ hẹp hòi? Tại sao ta khư khư giữ lấy sự an toàn bản thân, không dám xả thân vì tha nhân?

Hãy loan báo niềm tin Chúa chúng ta Phục Sinh bằng sự bất chấp tất cả mọi bất ổn để danh Chúa ngày càng cả sáng hơn.

Lạy Chúa, nhiều người chối từ không tin Chúa đã phục sinh. Nhưng chúng con, chúng con tin vững vàng Chúa đã sống lại thật. Xin cho chúng con biết làm chứng cho điều mình tin bằng cả một đời sống hy sinh, chấp nhận anh chị em, sống thân thiện và luôn đề cao tình tương thân tương ái với anh chị em, để thế giới này, ngày càng bớt đi người không tin Chúa. Xin cho mọi người còn xa cách đức tin, được ơn hoán cải, để họ xứng đáng hội nhập vào ơn cứu độ mà Chúa đã trao ban. Amen.

II. NGHỊCH LÝ

Ngay trong chính ngày Chúa Kitô phục sinh, tại đền thờ Giêrusalem, lễ Vượt Qua được tổ chức long trọng, một cuộc lễ rầm rộ, một cuộc lễ có một không hai trong niềm tin của người Do thái. Đó là cuộc lễ nhắc lại biến cố oai hùng, cha ông họ vượt qua Ai cập, vượt qua Hồng Hải và vượt qua kiếp nô lệ cách lạ lùng, chưa từng có...

Vì thế, trong ngày lễ vượt qua, như lễ vượt qua này, từng đoàn, từng đoàn người đổ về đền thánh, bên cạnh những nhà lãnh đạo tôn giáo của họ: thầy cả thượng phẩm, các thượng tế, các luật sĩ… để dâng của lễ, để làm cái việc gọi là “tạ ơn và tôn thờ Chúa”.

Nhưng thật oái oăm, thật nghịch lý, thật mỉa mai! Mỉa mai đến độ chua xót: Bởi cũng chính vị Chúa ấy, vị Chúa mà ngay lúc này đây, họ đọc kinh, họ thắp hương, họ bái lạy bàn thờ của Người và dâng lễ vật lên Người…, chỉ mới hai ngày trước thôi, họ nguyền rủa, họ sỉ vả, họ đánh đập đến nhừ tử, họ giết chết một cách không thương tiếc. Và ngay chính lúc này đây, lúc mà họ đang tổ chức mừng lễ vượt qua vô cùng long trọng, họ đang cử hành nghi lễ vô cùng sốt sắng, thì Chúa của họ, Đấng mà họ vừa giết chết đã vừa mới phục sinh, đã vừa mới đội mồ chỗi dậy, thì họ lại không tin. Chẳng những không tin, mà còn hoàn toàn chối từ. Khi được lính canh mồ báo tin Chúa của họ đã bừng dậy khỏi mồ, họ ngang nhiên trả tiền cho lính, để lính thực hiện điều mà không bao giờ có thể thứ tha được: “Các anh hãy nói thế này: ban đêm trong lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã lấy trộm xác”. Các lãnh đạo tôn giáo do lòng ganh tỵ, họ không chỉ thủ tiêu Chúa của họ, giờ đây, họ còn thủ tiêu cả niềm tin Phục Sinh đang bừng dậy cho toàn thế giới: “Nếu việc này đến tai tổng trấn, chúng tôi sẽ dàn xếp với quan, và lo cho các anh được vô sự”.

Nghịch lý trong cách thực hành đạo của những nhà lãnh đạo Dothái giáo, cùng tất cả những người lên án Chúa, cứ tưởng là chuyện đã xưa lắm. Nào ngờ, đó cũng là thứ nghịch lý tồn tại trong lòng các Kitô hữu hôm nay. Vì hôm nay, chúng ta cũng có thể thờ phượng Chúa trong nhà thờ tốt, chúng ta đến nhà thờ dự lễ chăm chỉ, chúng ta xưng tội rước lễ đều đặn, chúng ta đọc kinh sớm chiểu đầy đủ… Nhưng ngược lại, khi rời khỏi nhà thờ, rời nơi cầu nguyện, chúng ta sống thiếu trách nhiệm trong công tác của mình, chúng ta xem thường lề luật Chúa, chúng ta không có tình yêu, lòng vị tha, thái độ nhã nhặn… với anh chị em.

Nghịch lý hôm này của chúng ta là giữ đạo nhưng không sống đạo. Nghịch lý của chúng ta là sẵn sàng tuyên xưng danh Chúa nhưng trong đời sống thường nhật lại sống như không có Chúa. Nghịch lý của chúng ta là giữ đạo trong nhà thờ, nhưng không đem tinh thần thờ phượng từ nhà thờ vào trong cuộc sống. Chúng ta cần phải loại trừ thái độ sống không phù hợp này, để chúng ta trở nên đích thực là người có Chúa luôn luôn trong mọi ngày sống của minh, dù là hoàn cảnh hay bất cứ thời gian nào.

Lạy Chúa, xin cho ánh sáng Phục Sinh của Chúa chiếu rọi vào mọi góc tối tăm của linh hồn chúng con, để chúng con trung thành sống chết cho đức tin của chúng con. Xin đừng để chúng con rơi vào hoàn cảnh bi thảm mà các lãnh đạo Do thái giáo xưa đã từng thực hiện, đó là một mặt tuyên xưng lòng tin của mình, nhưng mặt khác, do đời sống bê bối của chúng con, chúng con lại đang ra sức chối từ Chúa, ra sức đẩy xa ảnh hưởng của niềm tin Phục Sinh ra khỏi cuộc đời mình. Asmen.

III. NGƯỜI CHỨNG THỨ NHẤT

Câu chuyện Chúa Phục Sinh hiện ra với bà Maria Mađalêna là câu chuyện về cuộc hiện ra đầu tiên trong lịch sử Kitô giáo, và chính bà, một phụ nữ đã từng theo Chúa, nay là người đầu tiên nhìn thấy Đấng Phục Sinh. Vì sao Chúa không chọn ai khác, mà lại chọn chính Maria Mađalêna là người chứng thứ nhất cho tin mừng Phục Sinh? Có lẽ vì mấy lý do sau đây:

- Bà đang nhớ thương Chúa Giêsu. Tâm hồn đang hoàn thoàn thuộc về Chúa. Càng yêu mến Chúa, càng nhớ thương Chúa, càng cảm nhận sự xa vắng, vì từ nay Chúa không còn hiện diện bên cạnh nữa, bà càng để tâm trí mình được chiếm ngự hoàn toàn bởi hình ảnh và kỷ niệm về Chúa. Một con người toàn tâm dành cho Chúa như bà, đã được Chúa đáp trả: Bà trở thành người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh.

- Bà khát khao Chúa. Càng thương nhớ Chúa, và những kỷ niệm của Chúa càng ùa về trong tâm hồn bao nhiêu, Maria Mađalêna càng khao khát Chúa bấy nhiêu. Một tâm hồn khao khát Chúa đến độ cháy bỏng như bà, đã được Chúa đáp trả: Bà trở thành người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh.

- Bà nhận biết mình yếu hèn, tội lỗi. Trong mớ kỷ niệm mà Maria Mađalêna đã có với Chúa, có một kỷ niệm không bao giờ bà quên được, đó là cái ngày Chúa kéo bà ra khỏi vết nhơ tội lỗi. Bà cảm nhận vừa sâu lắng, vừa mạnh mẽ tình yêu mà Chúa dành cho bà. Đó là một tình yêu vừa mềm mỏng để thu hút bà trở về đường ngay, nhưng cũng vừa dứt khoát buộc bà không thể chần chờ, mà phải đứng lên đi theo Người lập tức. Giờ đây, khi Chúa đã chết, kỷ niệm của Chúa dành cho bà buộc bà phải nhìn lại con người mình, để một lần nữa, đứng trước tình yêu của Chúa, bà phải cúi mình xuống vì thấm thía con người hèn hạ, tội lỗi của bản thân mình. Một tâm hồn hoán cải như thế đã được Chúa đáp trả: Bà trở thành người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh.

- Bà cảm thấy mình bơ vơ, trống vắng. Khi Chúa còn ở giữa trần thế, bên cạnh bà và các môn đệ khác, Maria Mađalêna rất yên tâm. Đi hay về, bà vẫn biết Chúa đang hiện diện hữu hình bên bà, bên đoàn môn đệ của Người. Còn bây giờ, nỗi niềm trống vắng, càng làm bà hướng tâm hồn, hướng tình cảm của mình về Chúa nhiều hơn. Chính lúc trơ trọi, trống vắng, Chúa càng là niềm an ủi cho bà. Bà đã được Chúa đáp trả: Bà trở thành người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh.

- Bà chỉ còn biết đặt niềm tin vào Lời Chúa hứa xưa mà thôi. Hình ảnh Chúa giờ đây sống động trong Maria Mađalêna thế nào, thì từng lời Chúa dạy để uốn nắn, để giáo dục bà càng trỗi dậy mạnh mẽ thế ấy. Thương nhớ Chúa, bà đã để mình uống lấy từng lời ngọt ngào của Chúa. Nếu con người biết sống lời Chúa hoàn hảo, sẽ được Chúa đáp trả. Maria đã sống lời Chúa. Bà đã được Chúa đáp trả: Bà trở thành người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh.

- Bà cầu nguyện. Không còn biết cậy vào ai, không còn có chỗ nào để trút cho vơi bớt nỗi buồn, Maria chỉ còn biết mặc lấy tâm tình cầu nguyện. Vì trong giờ phút đau thương này, chỉ có sự cầu nguyện mới cho bà niềm bình an, mới có thể giúp bà vơi đi nỗi sầu đau mà bà và đoàn môn đệ của Chúa đang gánh chịu. Thổn thức trong cầu nguyện, Maria Mađalêna đã được Chúa đáp trả: Bà trở thành người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết mặc lấy niềm thương, nỗi nhớ về Chúa như bà Maria Mađana, để chúng con, dù không trở nên người chứng thứ nhất cho Tin Mừng Phục Sinh, thì cũng là môn đệ của Chúa can đảm làm chứng cho Chúa suốt cuộc đời chúng con. Amen.

See Also

4/12/2013
Tin và Yêu là điều kiện nhận ra Chúa
Lm. Vũ Xuân Hạnh
4/12/2013
Niềm tin phục sinh
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
4/11/2013
Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa
4/11/2013
Chúa Phục Sinh luôn ở cùng Giáo Hội
Lm. Giuse Vũ Tiến Tặng
4/10/2013
Yêu mến Chúa
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
4/10/2013
Powerpoint Chúa Nhật Thứ Ba Mùa Phục Sinh
Lm. Anthony Nguyễn Hữu Quảng
4/9/2013
Sống ơn gọi là sống ân huệ của tình yêu Chúa
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
4/9/2013
Lòng mến của vị mục tử
Lm. Đan Vinh
4/8/2013
Vâng lời
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
4/8/2013
Hãy phục sinh đức tin
Lm. Vũ Xuân Hạnh
4/5/2013
Công bố Tin mừng Phục Sinh là công bố lòng thương xót của Thiên Chúa
Lm Jude Siciliano OP
4/4/2013
Các vết sẹo dấu chứng phục sinh
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
4/4/2013
Truyền đạt đức tin trong thế giới hôm nay
Lm Đan Vinh
4/3/2013
thắp lên niềm tin
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
4/3/2013
Tin là hồng ân
Lm. Vũ xuân Hạnh
3/31/2013
Người môn đệ Đức Giê-su yêu mến đã thấy gì và tin gì?
Jos. Phạm Duy Thạch, SVD
3/31/2013
Đừng quên đi niềm vui Chúa sống lại
Lm. Giuse Trương Đình Hiền
3/30/2013
Alleluia! Alleluia!
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
3/30/2013
Ưu thế của Phụ nữ Lễ Phục Sinh
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
3/30/2013
Suy niệm trong Tuần Bát Nhật Chúa Phục Sinh
Lm JB. Nguyễn Minh Hùng