1. 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay: Thứ Ba Tuần Thánh, Ngày 31 Tháng 3 Năm 2026
Is 49:1-6
Tv 70(71):1-6, 15, 17
Ga 13:21-33, 36-38
Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được? Con sẽ thí mạng con vì Thầy! (Ga 13:37)
Tất cả chúng ta đều cần một chút tự tin để có một cuộc sống hạnh phúc và hữu ích. Thật đáng buồn khi một người bị đánh bại bởi cảm giác thiếu tự tin và không xứng đáng. Nhưng sự tự tin thái quá lại nguy hiểm.
Bài Phúc Âm hôm nay kể về đêm cuối cùng Chúa Giêsu ở cùng các môn đệ. Ngài biết điều gì sắp xảy ra và đã cố gắng chuẩn bị cho họ. Nhưng họ đã không thể hiểu được. Đêm đó, Phêrô nói về lòng trung thành bất diệt của mình đối với Chúa và rằng ông sẽ hi sinh mạng sống mình vì Ngài. Phêrô không thiếu tự tin. Ông thực sự tin rằng lòng trung thành của mình đối với Chúa Giêsu sẽ vượt qua mọi thử thách—kể cả cái chết.
Chúng ta đều biết kết cục câu chuyện ra sao. Đừng vội phán xét Thánh Phêrô. Liệu chúng ta có làm tốt hơn trong hoàn cảnh đó không? Nghĩ như vậy chẳng khác nào rơi vào chính cái bẫy mà Thánh Phêrô đã mắc phải. Thánh Phêrô thất bại không phải vì yếu đuối. Ngài thất bại vì không chịu đối mặt với điểm yếu của mình.Ngài đã phạm sai lầm khi đánh giá quá cao sức mạnh của bản thân và đánh giá thấp thử thách.
Thử thách lớn nhất mà một huấn luyện viên thể thao có thể phải đối mặt là khi đội bóng của họ chạm trán với một đội yếu hơn, chưa thắng trận nào suốt mùa giải và bị mọi người đánh giá thấp. Ngay khi đội bóng tin vào điều đó, họ sẽ đi thẳng đến thất bại. Chúa Giêsu thấy nơi Thánh Phêrô một người hoàn toàn tự tin. Ông tin chắc rằng lòng tận hiến của mình cho Chúa Giêsu không thể thất bại. Điều đó cho chúng ta biết điều gì đó. Tự tin là điều tốt, nhưng hãy cẩn thận với sự tự tin thái quá. Chúng ta đều chịu sự chi phối của mọi yếu điểm của xác thịt. Sức mạnh của chúng ta chỉ đến từ Chúa.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn biết rằng chỉ có Ngài mới là nguồn cứu giúp và sức mạnh của chúng con. Amen.
Cha Sean Cullen
Source:VietCatholic
2. Ý lên án Israel vì ngăn cản thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá do Đức Thượng phụ Latinh của Giêrusalem cử hành.
Thủ tướng Ý Giorgia Meloni đã lên án hành động của cảnh sát Israel ngăn cản Đức Thượng phụ Latinh của Giêrusalem cử hành thánh lễ Chúa nhật Lễ Lá.
Trước đó, Tòa Thượng phụ Latinh cho biết cảnh sát Israel đã ngăn cản Hồng Y Pierbattista Pizzaballa – một vị Tổng Giám Mục có quyền tài phán Công Giáo trên khắp Israel và các vùng lãnh thổ Palestine – vào Nhà thờ Mộ Thánh ở Giêrusalem để cử hành thánh lễ.
Thủ tướng Meloni tuyên bố rằng vụ việc này “không chỉ xúc phạm đến những người có tín ngưỡng mà còn xúc phạm đến bất kỳ cộng đồng nào tôn trọng tự do tôn giáo”.
Ngoại trưởng Ý, Antonio Tajani, cho biết ông đã triệu tập đại sứ Israel về vụ việc.
Source:UCANews
3. Đức Giáo Hoàng Lêô chỉ trích các nhà lãnh đạo lợi dụng Chúa để biện minh cho chiến tranh trong bối cảnh xung đột Iran đang diễn ra.
Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã lên tiếng phê phán những nỗ lực lợi dụng Chúa để biện minh cho chiến tranh, trong những phát biểu thẳng thắn mà nhiều khả năng sẽ được hiểu là nhắm vào chính quyền Tổng thống Trump.
“Ngài không lắng nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, mà bác bỏ chúng,” Đức Giáo Hoàng Lêô nói với đám đông tụ tập tại Quảng trường Thánh Phêrô để dự Thánh lễ Chúa nhật Lễ Lá, khi ngài bắt đầu Tuần Thánh đầu tiên kể từ khi được bầu làm Giáo hoàng.
Vị giáo hoàng đầu tiên sinh ra tại Mỹ nói rằng Chúa “phản đối chiến tranh” và “không ai có thể dùng Chúa để biện minh cho chiến tranh”, đồng thời sau đó trích dẫn lời của cố giám mục người Ý, Antonio Tonino Bello, một nhà hoạt động vì hòa bình đã mạnh mẽ chỉ trích Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất năm 1990-91.
Tuần Thánh và Lễ Phục Sinh đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Lêô diễn ra trong bối cảnh xung đột leo thang ở Trung Đông, và những phát biểu của ngài trái ngược với những phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth, người đã trích dẫn Kinh Thánh để ám chỉ rằng Chúa ủng hộ hành động quân sự ở Iran.
Chúa nhật Lễ Lá, đánh dấu sự khởi đầu của Tuần Thánh dẫn đến Lễ Phục Sinh, tưởng nhớ sự kiện Chúa Kitô tiến vào Giêrusalem. Thánh lễ tại quảng trường Thánh Phêrô bắt đầu bằng cuộc rước kiệu truyền thống với những cành cọ, theo đúng như các ghi chép trong Kinh Thánh về sự kiện này.
Nhưng cuộc rước kiệu Chúa Nhật Lễ Lá năm nay ở Giêrusalem, thường thu hút hàng ngàn người tham gia, đã bị hủy bỏ do xung đột ở Trung Đông. “Do chiến tranh, năm nay chúng ta không thể trải nghiệm cuộc hành trình Mùa Chay truyền thống ở Giêrusalem”, Đức Hồng Y Pierbattista Pizzaballa, Thượng phụ Latinh của Giêrusalem, cho biết trong một tuyên bố.
Đức Thượng Phụ Pizzaballa dự định cử hành lễ lá một cách lặng lẽ bên trong nhà thờ Mộ Thánh với một vài linh mục Dòng Phanxicô Quản Thủ Thánh Địa. Tuy nhiên, cảnh sát đã ngăn cản ngài vào bên trong nhà thờ.
Thủ tướng Meloni tuyên bố rằng vụ việc này “không chỉ xúc phạm đến những người có tín ngưỡng mà còn xúc phạm đến bất kỳ cộng đồng nào tôn trọng tự do tôn giáo”. Bộ Ngoại Giao Ý đã triệu tập Đại Sứ Israel để chính thức phản đối.
Source:CNN
4. Công chúa Monaco là một trong số ít phụ nữ trên thế giới được phép mặc đồ trắng trong các buổi tiếp kiến Giáo hoàng.
Bên cạnh quyền lực hoàng gia, Công chúa Charlene của Monaco còn nổi bật vì là một trong số ít phụ nữ trên thế giới được Tòa Thánh cho phép mặc đồ trắng trong các cuộc gặp chính thức với Giáo hoàng.
“Privilège du blanc” là một đặc ân của Giáo hoàng hiện chỉ được ban cho hoàng gia Công Giáo từ Tây Ban Nha, Luxembourg, Bỉ và Monaco, cũng như Nhà Savoy.
Theo truyền thống, nghi thức của Vatican yêu cầu phụ nữ phải mặc khăn trùm đầu màu đen và váy đen dài tay khi tham dự các buổi tiếp kiến chính thức với Giáo hoàng, mặc dù phong tục này đã trở thành tùy chọn trong những thập niên gần đây.
Nhưng Vatican vẫn chính thức công nhận “đặc quyền mặc y phục trắng” cho các hoàng tộc được hưởng đặc quyền này.
Bà sở hữu “privilège du blanc,” một đặc ân của Giáo hoàng hiện chỉ được ban cho các thành viên hoàng tộc Công Giáo đến từ Tây Ban Nha, Luxembourg, Bỉ, Monaco và Nhà Savoy.
Nữ hoàng Mathilde của Bỉ cũng là một trong số ít phụ nữ trên thế giới được phép mặc màu trắng thay vì màu đen theo thông lệ khi gặp Giáo hoàng trong một buổi tiếp kiến riêng chính thức tại Vatican.
Theo Trung tâm Nghiên cứu Pew, gần 50% người Bỉ tự nhận mình là người Công Giáo. Các thành viên của Hoàng gia Bỉ cũng theo đạo Công Giáo nhưng không giữ vai trò chính thức nào trong Giáo Hội Công Giáo tại nước này.
Vua Philippe và Hoàng hậu Mathilde kết hôn năm 1999 tại Nhà thờ Thánh Michael và Thánh Gudula thế kỷ 11 ở Brussels, Bỉ và có bốn người con. Con gái cả của họ, Công chúa Elisabeth, là nhà lãnh đạo trong thứ tự kế vị.
Source:EWTN
5. Bài Giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh lễ tại Sân vận động Louis II ở Monaco
Tiếp tục chuyến tông du quốc gia nhỏ bé Monaco, lúc 15:30, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã cử hành Thánh lễ tại Sân vận động Louis II ở Monaco, khép lại chuyến thăm một ngày của ngài đến quốc gia nhỏ bé này ở Âu Châu.
Trong bài giảng thánh lễ, Đức Thánh Cha kêu gọi các tín hữu hiện diện tại đây “đừng quen với tiếng ồn ào của vũ khí và hình ảnh chiến tranh” và hãy theo đuổi hòa bình.
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Kim Thúy
Anh chị em thân mến, chào anh chị em,
Tin Mừng mà chúng ta đã nghe (xem Ga 11:45-57) thuật lại bản án tàn khốc dành cho Chúa Giêsu; nó kể về ngày mà các thành viên của Hội Đồng Công Tọa “dự định giết Ngài” (câu 53). Tại sao điều này lại xảy ra với Ngài? Đó là vì Ngài đã làm cho Lagiarô sống lại, trả lại sự sống cho người bạn của mình, người mà Ngài đã khóc bên mộ, chia sẻ nỗi đau buồn với Mátta và Maria. Chúa Giêsu, Đấng đến thế gian để giải thoát chúng ta khỏi án phạt muôn đời, chính Ngài lại bị kết án tử hình. Đây không phải là vấn đề của số phận, mà là một quyết định có chủ ý và được cân nhắc kỹ lưỡng.
Phán quyết của Caiaphas và Hội Đồng Công Tọa xuất phát từ một tính toán chính trị dựa trên nỗi sợ hãi: nếu Chúa Giêsu tiếp tục truyền cảm hứng hy vọng và biến nỗi buồn của dân chúng thành niềm vui, “người Rôma sẽ đến” và tàn phá quốc gia (câu 48). Thay vì nhận ra người xuất thân từ Nagiarét này là Đấng Mêsia – là Chúa Kitô được mong đợi từ lâu – các nhà lãnh đạo tôn giáo lại coi Ngài là một mối đe dọa. Là những người dạy Luật, tầm nhìn của họ bị bóp méo đến nỗi chính họ cũng vi phạm các điều răn của Luật. Quên đi lời hứa của Thiên Chúa dành cho dân Ngài, họ tìm cách giết hại người vô tội, và đằng sau nỗi sợ hãi của họ là mong muốn giữ vững quyền lực. Mặc dù họ đã quên Luật, quên đi điều răn “Ngươi chớ giết người”, nhưng Thiên Chúa không quên lời hứa chuẩn bị thế giới cho ơn cứu rỗi. Sự quan phòng của Ngài đã biến phán quyết giết người đó thành phương tiện để bày tỏ một hành động yêu thương tối cao: dù Caiaphas có độc ác đến đâu, ông “đã tiên tri rằng Chúa Giêsu sắp chết cho mọi người” (câu 51).
Như vậy, chúng ta chứng kiến hai thế lực đối lập: một mặt là sự mặc khải của Thiên Chúa, Đấng tự xưng là Chúa tể và Đấng Cứu Thế toàn năng; mặt khác là những mưu đồ ngầm của các thế lực quyền lực, những kẻ sẵn sàng giết người không chút do dự. Chẳng phải điều này cũng đang xảy ra ngày nay sao? Nơi nào hai thế lực này hội tụ, nơi đó có dấu hiệu của Chúa Giêsu: sự hiến dâng mạng sống mình. Dấu hiệu này được báo trước trong sự phục sinh của Lagiarô, là lời tiên tri gần nhất về những sự kiện sẽ diễn ra sau này trong cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô. Vào Lễ Vượt Qua, Con sẽ hoàn thành công việc của Cha nhờ quyền năng của Chúa Thánh Thần. Cũng như Thiên Chúa đã tạo ra sự sống từ hư không vào buổi đầu thời gian, thì đến thời điểm viên mãn, Ngài cứu chuộc mọi sự sống khỏi cái chết, nguồn gốc của sự hủy diệt trong tạo vật.
Niềm vui và sức mạnh trong lời chứng của chúng ta đến từ ơn cứu chuộc, ở mọi nơi và mọi thời điểm. Thật vậy, câu chuyện của chính chúng ta được bao hàm trong câu chuyện của Chúa Giêsu, bắt đầu từ cuộc sống của những người dễ bị tổn thương và bị áp bức. Ngay cả ngày nay, biết bao âm mưu được bày ra trên khắp thế giới để giết hại những người vô tội! Biết bao lời bào chữa được đưa ra để biện minh cho việc loại bỏ họ! Tuy nhiên, bất chấp sự dai dẳng của cái ác, công lý vĩnh cửu của Chúa luôn cứu chúng ta khỏi mồ mả, như Ngài đã làm với Lagiarô, và ban cho chúng ta sự sống mới. Chúa giải thoát chúng ta khỏi đau khổ bằng cách gieo hy vọng. Ngài biến đổi những trái tim chai sạn của chúng ta bằng cách biến quyền lực thành sự phục vụ, tiết lộ tên gọi đích thực của sự toàn năng của Ngài: đó là lòng thương xót. Chính lòng thương xót cứu rỗi thế giới. Nó nuôi dưỡng mọi sự sống con người trong tất cả sự yếu đuối của nó, từ lúc nó lớn lên trong bụng mẹ cho đến khi nó tàn lụi. Như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã dạy chúng ta, văn hóa của lòng thương xót bác bỏ văn hóa vứt bỏ.
Như chúng ta đã nghe, tiếng nói của các tiên tri làm chứng cho cách Thiên Chúa thực hiện kế hoạch cứu rỗi của Ngài. Trong bài đọc thứ nhất, tiên tri Êdêkien loan báo rằng công việc của Thiên Chúa bắt đầu bằng sự giải phóng (Ed 37:23) và được hoàn thành qua sự thánh hóa dân chúng (xem câu 28), những người đang trên hành trình hoán cải, giống như hành trình Mùa Chay của chính chúng ta. Đây là lời mời gọi tham gia tích cực, thay vì chỉ dừng lại ở cấp độ cá nhân, để mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa và với tha nhân được biến đổi.
Trước hết, sự giải thoát mang hình thức thanh tẩy khỏi những “thần tượng” làm ô uế dân chúng (câu 23). Nhưng thần tượng là gì? Thưa: Nhà tiên tri dùng thuật ngữ này để chỉ tất cả những thứ nô dịch trái tim chúng ta, lừa dối và làm hư hỏng chúng. Từ “thần tượng” có nghĩa là “ý niệm nhỏ bé”, tức là một tầm nhìn hạn hẹp, không chỉ làm suy yếu vinh quang của Đấng Toàn Năng bằng cách biến Ngài thành một đối tượng, mà còn làm suy yếu cả tâm trí con người. Những người thờ thần tượng là những người hẹp hòi, chỉ nhìn vào những gì thu hút ánh mắt họ, cuối cùng làm lu mờ tầm nhìn đó. Và như vậy, những điều tuyệt vời và kỳ diệu trên trái đất này trở thành thần tượng và dẫn đến những hình thức nô lệ — không phải cho những người thiếu thốn những thứ đó, mà là cho những người hưởng thụ chúng một cách thái quá, bỏ mặc người lân cận trong đau khổ và buồn rầu. Giải thoát khỏi thần tượng do đó là sự giải thoát khỏi quyền lực được hiểu là sự thống trị, khỏi của cải biến thành lòng tham, khỏi sự phù phiếm đội lốt vẻ đẹp.
Chúa không bỏ rơi chúng ta khi những cám dỗ đến, nhưng Ngài dang tay giúp đỡ những người yếu đuối và đau khổ, và những người tin rằng các thần tượng của thế gian có thể cứu rỗi họ. Như Thánh Augustinô đã dạy: “Con người được giải thoát khỏi sự thống trị của chúng khi tin vào Đấng đã nêu gương khiêm nhường” (De Civitate Dei, VII, 33). Gương mẫu này chính là cuộc đời của Chúa Giêsu, Thiên Chúa làm người để cứu rỗi chúng ta. Thay vì trừng phạt chúng ta, Ngài đã tiêu diệt sự ác bằng tình yêu của Ngài, do đó hoàn thành lời hứa long trọng: “Ta sẽ thanh tẩy chúng; chúng sẽ là dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa của chúng” (Ed 37:23). Chúa đã thay đổi dòng chảy lịch sử bằng cách kêu gọi chúng ta từ thờ thần tượng đến đức tin chân chính, từ cái chết đến sự sống.
Vì vậy, anh chị em thân mến, trước những bất công đang giày vò các dân tộc và những cuộc chiến tranh xé nát các quốc gia, lời của tiên tri Giêrêmia, được xướng lên hôm nay như một bài thánh vịnh, vang vọng với sức mạnh: “Ta sẽ biến sự than khóc của chúng thành niềm vui, Ta sẽ làm cho chúng vui mừng, Ta sẽ an ủi chúng sau cơn buồn rầu” (Gr 31:13). Thờ thần tượng khiến con người trở thành nô lệ của nhau, nhưng sự thanh tẩy khỏi thờ thần tượng sẽ thánh hóa họ. Đó là một ân sủng ban cho con người, khiến họ trở thành con cái của Thiên Chúa và anh chị em của nhau. Ân sủng này soi sáng hiện tại của chúng ta, vì những cuộc chiến tranh nhuốm máu là kết quả của sự thờ thần tượng quyền lực và tiền bạc. Mỗi sinh mạng bị cắt ngắn đều làm tổn thương thân thể Chúa Kitô. Chúng ta đừng quen với tiếng ồn ào của vũ khí và hình ảnh chiến tranh! Hòa bình không chỉ đơn thuần là sự cân bằng quyền lực; đó là công việc của những tấm lòng được thanh tẩy, của những người nhìn nhận người khác như anh chị em cần được bảo vệ, chứ không phải kẻ thù cần phải đánh bại.
Giáo hội tại Monaco được kêu gọi làm chứng cho việc sống trong hòa bình và với ân sủng của Chúa. Vì vậy, hỡi các bạn thân mến, hãy mang lại hạnh phúc cho người khác qua đức tin của mình, bằng cách thể hiện niềm vui đích thực, niềm vui không phải giành được bằng sự tranh giành, mà được chia sẻ qua lòng bác ái. Tình yêu của Chúa là nguồn gốc của niềm vui này: tình yêu dành cho sự sống mới và dễ bị tổn thương, cần được chào đón và chăm sóc; tình yêu dành cho người trẻ và người già, những người cần được khích lệ vượt qua những thử thách của cuộc sống; tình yêu dành cho người khỏe mạnh và người bệnh, những người đôi khi cô đơn và luôn cần sự đồng hành chu đáo. Xin Đức Mẹ Maria, Đấng bảo trợ của các bạn, giúp các bạn tạo ra một không gian chào đón và trang trọng cho những người bé nhỏ và người nghèo, và thúc đẩy sự phát triển toàn diện và bao dung.
Trong Mùa Chay kéo dài của thế giới, khi sự ác hoành hành và sự thờ thần tượng làm cho lòng người trở nên thờ ơ, Chúa chuẩn bị Lễ Phục Sinh của Ngài. Con người là dấu hiệu của sự kiện này: Lagiarô, vì ông được gọi ra khỏi mộ; và chúng ta, những tội nhân được tha thứ; Đấng Phục Sinh chịu đóng đinh, là tác giả của ơn cứu độ. Ngài là “đường đi, sự thật và sự sống” (Ga 14:6), nâng đỡ cuộc hành trình của chúng ta và sứ mệnh của Giáo Hội trong thế giới, đó là ban sự sống của Thiên Chúa. Nhiệm vụ này thật cao cả và dường như bất khả thi, trừ khi chúng ta hiến dâng cuộc đời mình cho tha nhân. Đó là một nhiệm vụ đầy hứng khởi và hiệu quả, và Tin Mừng soi sáng bước chân chúng ta.
Source:Vatican News