Phụng Vụ - Mục Vụ
Mỗi Ngày Một Câu Danh Ngôn Của Các Thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
00:28 09/01/2026
96. Đối với việc nhận biết một việc nhỏ khiêm tốn và một việc làm khiêm tốn, thì có giá trị rất nhiều so với toàn bộ tri thức của thế gian.
(Thánh nữ Terese of Avila)Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Trích dịch từ tiếng Hoa trong "Cách ngôn thần học tu đức")
----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info
Mỗi Ngày Một Câu Chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
00:32 09/01/2026
41. CHỈ DỤ CỦA PHẬT SỐNG
Có một hòa thượng rất thích uống rượu ăn thịt, hòa thượng trụ trì nhiều lần quở trách ông ta.
Hòa thượng ấy oán hận trong lòng bèn tập họp các hòa thượng khác lại, mặt mũi vẽ lăng nhăng, tay cầm gậy gỗ, uy hiếp hòa thượng trụ trì, nói:
- “Chúng ta là Tế Công hóa thân, bây giờ nhắn nhủ nhà ngươi: phật môn của chúng ta ngoài việc từ bỏ ba việc tham, sân, si ra, còn trăm thứ khác không cấm kỵ, thì uống rượu ăn thịt có quan hệ gì chứ?”
Nói xong, giơ cao gậy muốn đánh, hòa thượng trụ trì rất sợ hãi, cúi đầu nhận tội, từ đó về sau không còn dám cấm các đồ đệ uống rượu nữa.
Quan huyện biết được, bèn bắt hòa thượng trụ trì đến trách phạt, hòa thượng trụ trì nói:
- “Tôi tình nguyện chịu lão gia phạt, chứ không dám làm sai lời chỉ dụ của phật sống !”
(Khán Sơn Các Nhàn bút)
Suy tư 41:
Tham, sân, si không phải chỉ các hòa thượng mới cấm kỵ, nhưng muốn trở thành con người tốt thì ai cũng cố gắng từ bỏ tham, sân, si trong cuộc sống của mình.
Người Ki-tô hữu cũng phải từ bỏ tham, sân, si như những người khác, nhưng tham, sân, si, không phải tự trên trời rơi xuống, cũng không phải bởi người khác...lây lan qua, nhưng nó đã có sẵn trong tim trong máu của chúng ta, và luôn đồng hành với cuộc sống của con người. Do đó, diệt tham, sân, si không phải là chuyện một sáng một chiều, và cũng không phải tự mình diệt được, vì không ai muốn tự diệt mình cả, nhưng phải nhờ ân sủng của Thiên Chúa mới có thể diệt trừ được tham, sân, si.
Từ bỏ tham, sân, si là chỉ dụ của phật chết, nhưng uống rượu ăn thịt là chỉ dụ của phật sống, đó là cái si của hòa thượng trụ trì, cho nên thà bị quan lớn phạt vì tội để cho cấp dưới lộng hành phá gới, hơn là làm sai lời (ba láp) của phật sống.
Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của kẻ sống, nên lời dạy của Người cũng là lời ban sự sống đời đời.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info
Có một hòa thượng rất thích uống rượu ăn thịt, hòa thượng trụ trì nhiều lần quở trách ông ta.
Hòa thượng ấy oán hận trong lòng bèn tập họp các hòa thượng khác lại, mặt mũi vẽ lăng nhăng, tay cầm gậy gỗ, uy hiếp hòa thượng trụ trì, nói:
- “Chúng ta là Tế Công hóa thân, bây giờ nhắn nhủ nhà ngươi: phật môn của chúng ta ngoài việc từ bỏ ba việc tham, sân, si ra, còn trăm thứ khác không cấm kỵ, thì uống rượu ăn thịt có quan hệ gì chứ?”
Nói xong, giơ cao gậy muốn đánh, hòa thượng trụ trì rất sợ hãi, cúi đầu nhận tội, từ đó về sau không còn dám cấm các đồ đệ uống rượu nữa.
Quan huyện biết được, bèn bắt hòa thượng trụ trì đến trách phạt, hòa thượng trụ trì nói:
- “Tôi tình nguyện chịu lão gia phạt, chứ không dám làm sai lời chỉ dụ của phật sống !”
(Khán Sơn Các Nhàn bút)
Suy tư 41:
Tham, sân, si không phải chỉ các hòa thượng mới cấm kỵ, nhưng muốn trở thành con người tốt thì ai cũng cố gắng từ bỏ tham, sân, si trong cuộc sống của mình.
Người Ki-tô hữu cũng phải từ bỏ tham, sân, si như những người khác, nhưng tham, sân, si, không phải tự trên trời rơi xuống, cũng không phải bởi người khác...lây lan qua, nhưng nó đã có sẵn trong tim trong máu của chúng ta, và luôn đồng hành với cuộc sống của con người. Do đó, diệt tham, sân, si không phải là chuyện một sáng một chiều, và cũng không phải tự mình diệt được, vì không ai muốn tự diệt mình cả, nhưng phải nhờ ân sủng của Thiên Chúa mới có thể diệt trừ được tham, sân, si.
Từ bỏ tham, sân, si là chỉ dụ của phật chết, nhưng uống rượu ăn thịt là chỉ dụ của phật sống, đó là cái si của hòa thượng trụ trì, cho nên thà bị quan lớn phạt vì tội để cho cấp dưới lộng hành phá gới, hơn là làm sai lời (ba láp) của phật sống.
Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của kẻ sống, nên lời dạy của Người cũng là lời ban sự sống đời đời.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)
---------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info
ĐẾN MỨC VÔ HÌNH
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
15:53 09/01/2026
ĐẾN MỨC VÔ HÌNH
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.
Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ - dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.
Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” - Mẹ Têrêxa.
Gioan mời gọi một con đường sâu hơn - không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” - Charles Spurgeon.
Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn - trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” - Andrew Murray.
Anh Chị em,
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” - Catharina Siêna.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong con, trong anh chị em con!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”.
Schleiermacher, triết gia Đức, có lần lang thang trong công viên về đêm, cảnh sát nghi là kẻ say. Khi được hỏi “Ông là ai?”, ông buồn buồn đáp, “Ước gì tôi biết!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Tiếng thở dài của triết gia Đức được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay khi các môn đệ Gioan chao đảo vì ghen tuông với Chúa Giêsu. Gioan nói, “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Đó là một ‘chọn lựa căn tính’ - dám rút khỏi trung tâm, nhỏ lại ‘đến mức vô hình!’.
Trong đời sống tông đồ, chúng ta thường vất vả không vì nhiều việc, mà vì muốn giữ lại ánh sáng. Lắm lúc, điều làm chúng ta đau không là thất bại của sứ vụ, mà là thành công của người khác. Như vậy, tôi yêu hình ảnh của tôi hơn yêu Nước Trời. Chúng ta không mệt vì phục vụ; nhưng mệt vì phải bảo vệ hình ảnh của mình khi phục vụ. Vì thế, chúng ta dễ so sánh, dễ chạnh lòng khi thấy công việc của người khác phát triển nhanh hơn, được ghi nhận nhiều hơn. Đằng sau sự nhiệt thành, đôi khi ẩn giấu một cơn khát được biết đến, được nhắc tên, được công nhận. Khi những điều ấy không còn, chúng ta mệt mỏi, chán nản, thậm chí cay đắng. Điều khó nhất không phải là làm nhiều hay làm ít, mà là chấp nhận lùi lại ‘đến mức vô hình’. “Những thánh vĩ đại nhất là những người không ai trên thế gian biết đến!” - Mẹ Têrêxa.
Gioan mời gọi một con đường sâu hơn - không chỉ lu mờ, mà nhỏ đi đến mức mọi nhu cầu tự khẳng định được thanh luyện. “Nhỏ lại” không chỉ để khiêm nhường, mà để được che khuất trước Đấng Messia. Lu mờ ‘đến mức vô hình’ không phải là mất mát; đó là cách duy nhất để ánh sáng Chúa Kitô rực sáng. Khi không còn bận tâm đến vị trí, danh dự, tiếng nói, chúng ta tự do để lắng nghe, để trao ban, và để ở lại trong niềm vui “người bạn của chú rể”. “Công việc của Thiên Chúa thường được thực hiện trong bóng tối, nơi không ai thấy!” - Charles Spurgeon.
Về điểm này, Phaolô đã có một trải nghiệm tuyệt vời, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Đó không phải là xoá bỏ nhân cách, mà là hoán cải tận căn - trung tâm đời sống. Khi Chúa Kitô lớn lên, mọi ham muốn hơn thua, so đo, dần được thay thế bằng bình an và niềm vui. “Khiêm nhường là sự thay thế bản ngã bằng việc tôn Chúa lên ngai!” - Andrew Murray.
Anh Chị em,
“Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi!”. Con đường nên thánh không luôn đi qua thành tựu rực rỡ, mà thường đi qua những chọn lựa âm thầm, những bước lùi không ai vỗ tay, những khoảnh khắc để cho mình chìm vào hậu trường của lịch sử cứu độ. Vâng, cả ‘một lịch sử cứu độ!’. Sống ‘đến mức vô hình’ là chấp nhận để đời mình trở thành khoảng trống cho Thiên Chúa tự do hành động, là để niềm vui của Ngài trở thành niềm vui của chúng ta. “Hãy trở nên không gì cả để Chúa Kitô là tất cả!” - Catharina Siêna.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, thật xấu xí khi con ‘hơn thua’ trong sứ vụ. Xin giải thoát con khỏi thèm khát được nhìn thấy. Cho con biết lùi lại để Chúa nổi bật trong con, trong anh chị em con!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Lễ Đức Chúa Giêsu chịu Phép Rửa
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
16:04 09/01/2026
CHÚA NHẬT
LỄ ĐỨC CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA
(Chúa nhật I thường niên)
Tin mừng : Mt 3, 13-17
“Chịu phép rửa xong, Đức Chúa Giê-su thấy Thần Khí Thiên Chúa ngự trên Người”.
Anh chị em thân mến,
Mùa giáng sinh sẽ chấm dứt sau chúa nhật lễ Đức Chúa Giê-su chịu Phép Rửa, cũng có nghĩa là Ngài đã công khai đi rao giảng tin mừng Nước Trời với sự chứng nhận của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Thánh Thần. Với biến cố này, tôi chia sẻ với anh chị em mấy điểm sau đây:
1. Khiêm tốn của thánh Gioan Tẩy Giả.
Một con người xuất hiện giữa lúc dân chúng mòn mỏi trông mong đấng cứu thế đến để giải thoát họ khỏi ách đô hộ của ngoại bang, người ta cho rằng ông Gioan Tẩy Giả là vị đại tiên tri mà các tiên tri đã loan báo, là người mà dân Do Thái trông đợi, và người ta đã ùn ùn kéo đến để nghe lời ngài giảng dạy, chịu phép rửa của ngài để tỏ lòng thống hối ăn năn.
Khi mà cao trào ngưỡng mộ của quần chúng muốn tôn vinh ông lên cao, thì ông đã thẳng thắn nói với họ rằng ông không phải là Đấng Mê-si-a; và rõ ràng nhất là trong sự đối thoại của ông với Đức Chúa Giê-su khi Ngài đến để xin ông làm phép rửa: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi !”- Sự khiêm tốn này của thánh Gioan Tẩy Giả đã được Thiên Chúa chọn làm người dọn đường cho Đức Chúa Giê-su là đấng Mê-si-a phải đến.
Người khiêm tốn là người luôn nhận thức sâu xa về sứ vụ và trách nhiệm của mình, dù cho ánh hào quang thành công của mình đang tỏa sáng nơi quần chúng. Thánh Gioan Tẩy Giả đã có sự khiêm tốn ấy, nên Thiên Chúa đã chọn ngài giữa muôn ngàn người làm kẻ dọn đường cho Đấng Cứu Thế.
2. Khiêm tốn của Đức Chúa Giê-su.
Là Con Thiên Chúa, là Đấng Mê-si-a mà muôn dân trông đợi từng giây từng phút, Đức Chúa Giê-su đã đến không như vị quân vương oai hùng trên lưng ngựa, nhưng như tất cả những người thanh niên Do thái khác kéo đến sông Gio-đan xin ông Gioan Tẩy Giả làm phép rửa, không ầm ĩ, không kèn trống, không có người dẹp đường và tiếng hô vang, Đức Chúa Giê-su đã âm thầm xuống nước cúi đầu để ông Gioan Tẩy Giả dìm trong nước bày tỏ sự thống hối ăn năn, dù Ngài không vướng tội nào.
Sự khiêm tốn này được thấy rõ nhất nơi hang đá Bê-lem: Con Thiên Chúa bỏ trời xuống thế, vinh quang biến thành tầm thường, Đấng tạo dựng trở thành tạo vật, Đấng cứu độ lại trở thành như kẻ tội nhân khi nhận phép rửa nơi sông Gio-đan, và cuối cùng thì chết trên thập giá và sống lại. Đó là sự khiêm tốn mà chính các thiên thần cũng còn phải ngạc nhiên và sấp mình kính phục, vang tiếng ngợi khen; sự khiêm tốn này làm cho ma quỷ phải kinh sợ và hoài nghi: đây có phải là Đấng sẽ đến để đánh đổ quyền lực tội lỗi của mình chăng?
Sự khiêm tốn này đã trở thành nền tảng cho nhân loại trên con đường cứu rỗi, và là nền tảng hòa bình lâu dài của con người, bởi vì ân sủng của Thiên Chúa chỉ ở nơi tâm hồn của những người khiêm tốn.
Anh chị em thân mến,
Làm chứng nhân cho Nước Trời là sứ mạng và là bổn phận của những người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội, đó là một vinh dự và là một niềm tự hào cho chúng ta.
Nhưng để được Thiên Chúa sáng danh trong cuộc sống của mình, mỗi người chúng ta phải là một chứng nhân cho Tin Mừng mà Đức Chúa Giê-su rao giảng, Tin Mừng đó là sống yêu thương và hy sinh như chính Đức Chúa Giê-su đã sống, bởi vì sẽ không là Tin Mừng nếu chúng ta không sống yêu thương, và sẽ không là niềm vui cho tha nhân nếu chúng ta không biết hy sinh chính mình, Đức Chúa Giê-su và thánh Gioan Tẩy Giả đã làm như thế khi ở nơi sông Gio-đan: quên mình đi để danh Thiên Chúa được vinh quang.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
-----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info
LỄ ĐỨC CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA
(Chúa nhật I thường niên)
Tin mừng : Mt 3, 13-17
“Chịu phép rửa xong, Đức Chúa Giê-su thấy Thần Khí Thiên Chúa ngự trên Người”.
Anh chị em thân mến,
Mùa giáng sinh sẽ chấm dứt sau chúa nhật lễ Đức Chúa Giê-su chịu Phép Rửa, cũng có nghĩa là Ngài đã công khai đi rao giảng tin mừng Nước Trời với sự chứng nhận của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Thánh Thần. Với biến cố này, tôi chia sẻ với anh chị em mấy điểm sau đây:
1. Khiêm tốn của thánh Gioan Tẩy Giả.
Một con người xuất hiện giữa lúc dân chúng mòn mỏi trông mong đấng cứu thế đến để giải thoát họ khỏi ách đô hộ của ngoại bang, người ta cho rằng ông Gioan Tẩy Giả là vị đại tiên tri mà các tiên tri đã loan báo, là người mà dân Do Thái trông đợi, và người ta đã ùn ùn kéo đến để nghe lời ngài giảng dạy, chịu phép rửa của ngài để tỏ lòng thống hối ăn năn.
Khi mà cao trào ngưỡng mộ của quần chúng muốn tôn vinh ông lên cao, thì ông đã thẳng thắn nói với họ rằng ông không phải là Đấng Mê-si-a; và rõ ràng nhất là trong sự đối thoại của ông với Đức Chúa Giê-su khi Ngài đến để xin ông làm phép rửa: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi !”- Sự khiêm tốn này của thánh Gioan Tẩy Giả đã được Thiên Chúa chọn làm người dọn đường cho Đức Chúa Giê-su là đấng Mê-si-a phải đến.
Người khiêm tốn là người luôn nhận thức sâu xa về sứ vụ và trách nhiệm của mình, dù cho ánh hào quang thành công của mình đang tỏa sáng nơi quần chúng. Thánh Gioan Tẩy Giả đã có sự khiêm tốn ấy, nên Thiên Chúa đã chọn ngài giữa muôn ngàn người làm kẻ dọn đường cho Đấng Cứu Thế.
2. Khiêm tốn của Đức Chúa Giê-su.
Là Con Thiên Chúa, là Đấng Mê-si-a mà muôn dân trông đợi từng giây từng phút, Đức Chúa Giê-su đã đến không như vị quân vương oai hùng trên lưng ngựa, nhưng như tất cả những người thanh niên Do thái khác kéo đến sông Gio-đan xin ông Gioan Tẩy Giả làm phép rửa, không ầm ĩ, không kèn trống, không có người dẹp đường và tiếng hô vang, Đức Chúa Giê-su đã âm thầm xuống nước cúi đầu để ông Gioan Tẩy Giả dìm trong nước bày tỏ sự thống hối ăn năn, dù Ngài không vướng tội nào.
Sự khiêm tốn này được thấy rõ nhất nơi hang đá Bê-lem: Con Thiên Chúa bỏ trời xuống thế, vinh quang biến thành tầm thường, Đấng tạo dựng trở thành tạo vật, Đấng cứu độ lại trở thành như kẻ tội nhân khi nhận phép rửa nơi sông Gio-đan, và cuối cùng thì chết trên thập giá và sống lại. Đó là sự khiêm tốn mà chính các thiên thần cũng còn phải ngạc nhiên và sấp mình kính phục, vang tiếng ngợi khen; sự khiêm tốn này làm cho ma quỷ phải kinh sợ và hoài nghi: đây có phải là Đấng sẽ đến để đánh đổ quyền lực tội lỗi của mình chăng?
Sự khiêm tốn này đã trở thành nền tảng cho nhân loại trên con đường cứu rỗi, và là nền tảng hòa bình lâu dài của con người, bởi vì ân sủng của Thiên Chúa chỉ ở nơi tâm hồn của những người khiêm tốn.
Anh chị em thân mến,
Làm chứng nhân cho Nước Trời là sứ mạng và là bổn phận của những người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội, đó là một vinh dự và là một niềm tự hào cho chúng ta.
Nhưng để được Thiên Chúa sáng danh trong cuộc sống của mình, mỗi người chúng ta phải là một chứng nhân cho Tin Mừng mà Đức Chúa Giê-su rao giảng, Tin Mừng đó là sống yêu thương và hy sinh như chính Đức Chúa Giê-su đã sống, bởi vì sẽ không là Tin Mừng nếu chúng ta không sống yêu thương, và sẽ không là niềm vui cho tha nhân nếu chúng ta không biết hy sinh chính mình, Đức Chúa Giê-su và thánh Gioan Tẩy Giả đã làm như thế khi ở nơi sông Gio-đan: quên mình đi để danh Thiên Chúa được vinh quang.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
-----------
http://www.vietcatholic.net
https://www.facebook.com/jmtaiby
http://www.nhantai.info
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Đức Giáo Hoàng Leo sẽ tổ chức các công nghị Hồng Y thường niên
Vũ Văn An
15:51 09/01/2026
Các cuộc họp thường niên sẽ tạo điều kiện cho việc cầu nguyện và đối thoại giữa các Hồng Y trên toàn thế giới.

Edgar Beltrán của tạp chí The Pillar, ngày 09/01/2026, tường trình rằng: Đức Giáo Hoàng Leo đã thông báo ngài sẽ tổ chức công nghị Hồng Y đoàn thường niên để thảo luận và tham vấn với các Hồng Y trên toàn thế giới, bắt đầu từ tháng Sáu năm nay.
Thông báo được đưa ra vào ngày 8 tháng 1, khi kết thúc công nghị đặc biệt đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Leo.
Đức Giáo Hoàng dự định tổ chức công nghị thứ hai trong năm nay, tiếp theo là các cuộc họp Hồng Y đoàn thường niên, dài hơn một chút bắt đầu từ năm sau.
Công nghị đặc biệt năm nay là lần đầu tiên được tổ chức sau nhiều năm, khi Đức Giáo Hoàng Phanxicô phần lớn tránh các cuộc họp này trong suốt triều đại của ngài, thay vào đó ngài thích gặp gỡ các Hồng Y riêng lẻ hoặc theo nhóm nhỏ hơn.
Trước thềm mật nghị bầu chọn Đức Giáo Hoàng Leo XIV, một số Hồng Y phàn nàn về việc thiếu sự tham vấn dưới thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô – và việc thiếu các công nghị thường niên khiến các thành viên của Hồng Y đoàn không có cơ hội hiểu biết lẫn nhau.
Trong bài giảng Thánh lễ ngày 8 tháng 1, Đức Giáo Hoàng Leo nói với các Hồng Y rằng họ tham dự công nghị “không phải để thúc đẩy ‘chương trình nghị sự’ cá nhân hay nhóm, mà để phó thác kế hoạch và cảm hứng của chúng ta cho sự phân định vượt trên chúng ta… và chỉ đến từ Chúa.”
“Hồng Y đoàn của chúng ta, dù giàu kỹ năng và tài năng đáng kể, không được kêu gọi chủ yếu để trở thành một nhóm chuyên gia đơn thuần, mà là một cộng đồng đức tin,” Đức Giáo Hoàng nói. “Chỉ khi những ơn huệ mà mỗi người mang đến được dâng lên Chúa và được Người đáp lại, chúng mới sinh ra hoa trái lớn nhất theo sự quan phòng của Người.”
Một số Hồng Y rời công nghị hiện tại nói với tờ The Pillar rằng các ngài rất vui mừng với đề xuất tổ chức các buổi gặp gỡ thường niên để thảo luận và cầu nguyện.
“Chúng tôi rất vui mừng,” Đức Hồng Y Fernando Chomalí của Santiago de Chile nói.
Các Hồng Y cho biết Đức Giáo Hoàng đã kêu gọi một công nghị bất thường khác vào ngày 27-28 tháng 6 năm nay, và cho rằng ngài dự định tổ chức những cuộc gặp gỡ như vậy hàng năm.
Các ngài cho hay: Bắt đầu từ năm sau, Đức Giáo Hoàng đã tuyên bố ngài dự định các cuộc gặp gỡ sẽ kéo dài hơn — ba hoặc bốn ngày — sau khi nhiều Hồng Y cho rằng khung thời gian hai ngày là quá ngắn để có một cuộc thảo luận thực chất và buộc họ phải lựa chọn giữa các chủ đề.
Nhiều Hồng Y cho biết các cuộc thảo luận trong vài ngày qua tập trung vào việc trở lại sứ mệnh truyền giáo của Giáo hội.
Đức Hồng Y Wilfred Napier, Tổng Giám mục danh dự của Durban, nói với tờ The Pillar rằng cuộc thảo luận tập trung vào việc “trở lại những điều cơ bản”.
Ngài nói: “Chúng tôi đã nói một chút về phụng vụ, đủ mọi thứ. Nhưng điều quan trọng nhất là quay trở lại với việc truyền giáo cơ bản. Phần tuyệt vời nhất là tất cả chúng tôi đều được nghiên cứu Evangelii Gaudium, một tài liệu rất hay về cách Giáo hội nên truyền giáo”.
“Nó giúp mọi người thực sự hiểu Chúa Giêsu là ai, giải thích những gì Tin Mừng nói về Người và làm thế nào chúng ta có thể biến đời sống Tin Mừng thành đời sống của chính mình. Vì vậy, quay trở lại với sứ mệnh ban đầu của Giáo hội.”
Một số Hồng Y nói với tờ The Pillar rằng họ hài lòng với thể thức được sử dụng cho công nghị năm nay.
Trước đây, các công nghị thường chủ yếu bao gồm các phiên họp toàn thể. Thể thức năm nay bao gồm hai phiên họp toàn thể – với thời gian cho 25 Hồng Y phát biểu trước toàn thể hội đồng – nhưng phần lớn thời gian được dành cho các nhóm nhỏ, tương tự như Thượng Hội đồng về Tính đồng nghị.
Một số Hồng Y ban đầu cho biết họ lo ngại hoặc bối rối về thể thức mới. Nhưng khi rời khỏi Hội trường Paul VI, một số vị nói với tờ The Pillar rằng các vị tin rằng điều đó cuối cùng đã tạo điều kiện cho những cuộc trò chuyện dài hơn, sâu sắc hơn.
Đức Hồng Y Anders Arbolerius của Stockholm nói: “Điều đó rất tốt vì chúng tôi xích lại gần nhau hơn và học cách nói chuyện cùng nhau. Chúng tôi đến từ những nơi khác nhau trên thế giới nên đó là một điều tốt”.
Đức HY Napier nói thêm: “Tôi rất vui, rất nhiều. Chúng tôi đã nói về tính đồng nghị, nhưng được chứng kiến nó trong thực tế lại là một chuyện hoàn toàn khác”.
Đức Hồng Y Cristóbal López Romero của Rabat, Morocco, cho biết ngài tin rằng thể thức năm nay hiệu quả hơn nhiều so với thể thức trước đây.
“Tất cả mọi người đều có thể tham gia, nó không giống như một cuộc họp mà chỉ có khoảng 20 hoặc 30 người nói và những người còn lại lắng nghe. Vì vậy, mọi thứ tạo điều kiện cho sự tham gia của tất cả [các Hồng Y] và lắng nghe tất cả các quan điểm khác nhau luôn là điều tích cực.”
Khi được hỏi liệu phụng vụ có được đề cập nổi bật trong cuộc thảo luận năm nay hay không, một số Hồng Y nói với tờ The Pillar rằng đó không phải là trọng tâm chính – nhưng các vị hy vọng nó sẽ được đề cập lại trong tương lai.
Ban đầu, Đức Giáo Hoàng Leo đã nêu ra bốn chủ đề để thảo luận tại công nghị: Tính đồng nghị, phụng vụ, cải cách Giáo triều và tông huấn Evangelii Gaudium của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.
Tuy nhiên, do hạn chế về thời gian, cả bốn chủ đề đều không được thảo luận kỹ lưỡng tại cuộc họp này. Tính đồng nghị và văn kiện Evangelii Gaudium được chọn làm trọng tâm chính cho cuộc họp này, còn các chủ đề khác sẽ được thảo luận trong tương lai.
Đức HY López Romero nói thêm: “Chúng tôi vẫn nói về phụng vụ và cải cách Giáo triều, chúng có liên quan đến các vấn đề khác, vì vậy tôi không nghĩ chúng sẽ bị bỏ qua, chúng sẽ được xem xét”.
Đức HY Arbolerius nhận xét: “Vẫn còn nhiều câu hỏi mà chúng tôi phải giải quyết”.
Nhưng đó là một bầu không khí rất tốt. Trọng tâm là mang Chúa Kitô đến thế giới… và giúp Giáo hội trở thành một Giáo hội truyền giáo.”
Trong bối cảnh thế giới bất ổn, Đức Giáo Hoàng nói hòa bình vẫn là điều thực tiễn
Vũ Văn An
16:50 09/01/2026

Kathleen N. Hattrup, trong bản tin ngày 09/01/2026 của Aleteia, tường trình: Theo truyền thống hàng năm, Đức Giáo Hoàng Leo đã có bài phát biểu đầu tiên trước đoàn ngoại giao được công nhận tại Tòa Thánh: 184 quốc gia có quan hệ với Vatican.
“Chiến tranh đang trở lại thịnh hành và lòng nhiệt thành chiến tranh đang lan rộng,” Đức Giáo Hoàng Leo XIV cảnh báo trong bài phát biểu đầu tiên trước các nhà ngoại giao được công nhận tại Tòa Thánh, đại diện của 184 quốc gia có quan hệ ngoại giao với quốc gia nhỏ nhất thế giới.
Ngài nhấn mạnh: Nhưng hòa bình vẫn là một “điều tốt đẹp, khó khăn nhưng thực tiễn”.
Cuộc gặp gỡ thường niên với nhóm các nhà ngoại giao đông đảo này diễn ra vào khoảng dịp năm mới. Đức Giáo Hoàng Leo đã nói chuyện với nhóm đa ngôn ngữ bằng tiếng Anh, ngôn ngữ mẹ đẻ của ngài.
Hàng năm, đây là một trong những bài phát biểu dài nhất và phức tạp nhất mà Người kế vị Thánh Phêrô sẽ đọc.
Đây là bài phát biểu "về tình hình hoàn cầu", được trình bày với cái nhìn sâu sắc độc đáo mà một vị Giáo hoàng có được, dựa trên thông tin nội bộ thu thập được từ các đại diện của ngài trên khắp thế giới, cũng như từ các nam nữ tu sĩ và các giám đốc của mạng lưới từ thiện rộng lớn của Giáo hội tại hầu hết mọi nơi trên thế giới.
Vị Giáo hoàng dòng Thánh Augustinô đã dựa vào luận thuyết nổi tiếng của Thánh Augustinô về Hai Thành phố - thành phố của Thiên Chúa và thành phố của thế gian - cho bài phát biểu đầu tiên của ngài trước các nhà ngoại giao.
Trong khi Đức Giáo Hoàng Leo dựa trên Thánh Augustinô cho hầu hết mọi bài phát biểu trước các tín hữu, bài phát biểu này trước các dân tộc đại diện cho tất cả các tôn giáo cho thấy sự kính trọng của ngài đối với Thánh Augustinô như một tiếng nói mang lại cái nhìn sâu sắc cho toàn thể nhân loại.
Một trong những điều quan trọng mà ngài đề cập là tầm quan trọng của ngôn ngữ. Ngài nói rằng: "Việc tái khám phá ý nghĩa của từ ngữ có lẽ là một trong những thách thức hàng đầu của thời đại chúng ta."
Về khía cạnh này, ngài cảnh báo rằng từ ngữ không nên mất đi "mối liên hệ với thực tại, và chính thực tại trở nên gây tranh cãi và cuối cùng là không thể truyền đạt được."
Dưới đây là một suy gẫm của Thánh Augustinô, một suy gẫm kết luận rằng "một người sẽ dễ dàng trò chuyện với con chó của mình hơn là với người nước ngoài!"
Đức Thánh Cha đã đề cập đến một số xung đột cụ thể, bắt đầu với Ukraine và Đất Thánh, nhưng sau đó nhanh chóng chuyển sang Venezuela, trước khi đề cập đến tình hình ở châu Phi và Đông Á.
Hòa bình
Đức Leo nói: "theo cách nói nổi tiếng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, chúng ta không phải đang ở trong một kỷ nguyên thay đổi mà là trong một sự thay đổi kỷ nguyên".
Ngài than thở rằng "nguyên tắc được thiết lập sau Thế chiến thứ hai, cấm các quốc gia sử dụng vũ lực để xâm phạm biên giới của các quốc gia khác, đã bị phá vỡ hoàn toàn". Và ngài nói rằng hòa bình hiện được tìm kiếm "thông qua vũ khí như một điều kiện để khẳng định quyền thống trị của mình."
Nhưng về phương diện này, ngài đã trích dẫn dài dòng một nhận định của Thánh Augustinô:
Hơn nữa, như Thánh Augustinô đã lưu ý, "không ai không muốn có hòa bình. Bởi vì ngay cả những người gây chiến cũng chỉ mong muốn chiến thắng; nghĩa là, họ mong muốn đạt được hòa bình trong vinh quang. Bởi vì chiến thắng chẳng phải là chinh phục những kẻ chống lại chúng ta sao? Và khi điều này được thực hiện thì sẽ có hòa bình… bởi vì ngay cả những người cố tình phá vỡ nền hòa bình mà họ đang sống cũng không ghét hòa bình, mà chỉ muốn nó được thay đổi thành một nền hòa bình phù hợp hơn với họ. Do đó, họ không muốn không có hòa bình, mà chỉ muốn có nền hòa bình mà họ mong muốn."
Ngài cũng nói về mối đe dọa của trí tuệ nhân tạo (AI) trong việc chế tạo vũ khí ngày càng tinh vi hơn.
Luật nhân đạo
Đức Giáo Hoàng Leo nhấn mạnh rằng việc tuân thủ luật nhân đạo quốc tế không thể "chỉ dựa vào hoàn cảnh và lợi ích quân sự hoặc chiến lược."
Chúng ta không thể phớt lờ việc phá hủy các bệnh viện, cơ sở hạ tầng năng lượng, nhà cửa và những nơi thiết yếu cho cuộc sống hàng ngày là một sự vi phạm nghiêm trọng luật nhân đạo quốc tế. Tòa Thánh tái khẳng định sự lên án của mình đối với bất cứ hình thức can thiệp nào của thường dân vào các hoạt động quân sự. Tòa Thánh cũng hy vọng rằng cộng đồng quốc tế sẽ nhớ rằng việc bảo vệ nguyên tắc bất khả xâm phạm phẩm giá con người và sự thánh thiêng của sự sống luôn quan trọng hơn bất cứ lợi ích quốc gia nào.
Thách thức chính
Đức Giáo Hoàng Leo lập luận: "Việc tìm lại ý nghĩa của ngôn từ có lẽ là một trong những thách thức chính của thời đại chúng ta".
Khi ngôn từ mất đi mối liên hệ với thực tại, thì chính thực tại trở nên gây tranh cãi và cuối cùng là không thể truyền đạt, chúng ta trở nên giống như hai người mà Thánh Augustinô nhắc đến, những người buộc phải ở bên nhau mà không ai biết ngôn ngữ của người kia. Ngài nhận xét rằng, “Ngay cả những động vật không biết nói, thậm chí là những loài khác nhau, cũng hiểu nhau dễ dàng hơn hai cá thể này. Bởi vì mặc dù cả hai đều là con người, nhưng bản chất chung của họ không giúp ích gì cho tình bạn khi họ bị ngăn cách bởi sự khác biệt về loài người.” Sự thiếu hụt ngôn ngữ trong việc truyền đạt cảm xúc của họ cho nhau; đến nỗi một người đàn ông sẽ dễ dàng trò chuyện với con chó của mình hơn là với một người nước ngoài!”
Trong bối cảnh này, ngài nói: "Ngôn ngữ ngày càng trở thành một vũ khí để lừa dối, hoặc để tấn công và xúc phạm đối thủ." "Chúng ta cần ngôn từ một lần nữa để diễn đạt những thực tại rõ ràng và rành mạch một cách dứt khoát," ngài nói thêm rằng đây không chỉ là thách thức đối với quan hệ quốc tế, mà còn cả trong chính gia đình chúng ta và trên mạng xã hội.
Đức Leo chỉ ra "nghịch lý mà sự suy yếu của ngôn ngữ này thường được viện dẫn nhân danh chính tự do ngôn luận."
Tuy nhiên, khi xem xét kỹ hơn, điều ngược lại mới đúng, bởi vì tự do ngôn luận và phát biểu được bảo đảm chính bởi sự chắc chắn của ngôn ngữ và sự kiện mỗi thuật ngữ đều dựa trên sự thật. Thật đau lòng khi thấy không gian cho tự do ngôn luận đích thực đang bị thu hẹp nhanh chóng, đặc biệt ở phương Tây. Đồng thời, một loại ngôn ngữ kiểu Orwell mới đang phát triển, trong nỗ lực ngày càng bao hàm, lại dẫn đến việc loại trừ những người không phù hợp với các hệ tư tưởng đang thúc đẩy nó.
Trong bối cảnh này, tự do lương tâm bị hạn chế. Ngài đặc biệt lưu ý đến hoàn cảnh của các bác sĩ và chuyên gia chăm sóc sức khỏe, những người từ chối tham gia vào các hoạt động như phá thai hoặc Cái chết êm ái.
Ngài nói: "Phản đối lương tâm không phải là nổi loạn, mà là hành động trung thành với chính mình. Vào thời điểm này trong lịch sử, tự do lương tâm dường như ngày càng bị các quốc gia đặt câu hỏi, ngay cả những quốc gia tuyên bố dựa trên nền dân chủ và nhân quyền."
Tự do tôn giáo
Đức Thánh Cha đã dành sự quan tâm sâu sắc đến tự do tôn giáo như là "quyền con người đầu tiên trong tất cả các quyền, bởi vì nó thể hiện thực tế cơ bản nhất của con người". Ngài lưu ý rằng nghiên cứu gần đây cho thấy "64% dân số thế giới phải chịu những vi phạm nghiêm trọng về quyền này."
Khi yêu cầu tự do tôn giáo và việc thờ phượng của các Kitô hữu được tôn trọng đầy đủ, Tòa Thánh cũng yêu cầu điều tương tự đối với tất cả các cộng đồng tôn giáo khác.
Việc bức hại Kitô hữu nói riêng "vẫn là một trong những cuộc khủng hoảng nhân quyền lan rộng nhất hiện nay, ảnh hưởng đến hơn 380 triệu tín đồ trên toàn thế giới."
Đáng buồn thay, tất cả điều này cho thấy rằng tự do tôn giáo trong nhiều bối cảnh được coi là một “Đặc quyền” hay sự nhượng bộ hơn là một quyền cơ bản của con người.
Về phương diện này, ngài đã đề cập đến Bangladesh, khu vực Sahel và Nigeria, cũng như các vụ tấn công khủng bố nghiêm trọng hồi tháng Sáu năm ngoái vào giáo xứ Thánh Elias ở Damascus và Cabo Delgado, Mozambique.
Về châu Âu và châu Mỹ, ngài nói:
Đồng thời, chúng ta không được quên một hình thức phân biệt đối xử tôn giáo tinh vi đối với người Kitô hữu, đang lan rộng ngay cả ở những quốc gia nơi họ chiếm đa số, như ở châu Âu hay châu Mỹ. Ở đó, đôi khi họ bị hạn chế khả năng rao giảng chân lý Tin Mừng vì lý do chính trị hoặc tư tưởng, đặc biệt là khi họ bảo vệ phẩm giá của những người yếu thế nhất, thai nhi, người tị nạn và người di cư, hoặc cổ vũ gia đình.
Phẩm giá của mỗi người, bao gồm cả người di cư
Đức Giáo Hoàng nói: "Trong các mối quan hệ và hành động quốc tế của mình, Tòa Thánh luôn kiên định bảo vệ phẩm giá bất khả xâm phạm của mỗi người".
Ngài nhấn mạnh về phương diện này rằng "mỗi người di cư là một con người và, với tư cách đó, có những quyền bất khả xâm phạm phải được tôn trọng trong mọi hoàn cảnh."
Tôi xin nhắc lại niềm hy vọng của Tòa Thánh rằng các hành động của các quốc gia chống lại tội phạm và buôn người sẽ không trở thành cái cớ để làm suy yếu phẩm giá của người di cư và người tị nạn.
Ngài nói về những thách thức đối với gia đình, cho rằng gia đình phải đối diện với hai thách thức: sự bị gạt ra ngoài lề trong các hệ thống quốc tế, và vấn đề về các gia đình dễ bị tổn thương và tan vỡ.
Thiên chức yêu thương và hướng đến sự sống, thể hiện một cách quan trọng trong sự kết hợp độc nhất và không thể chia lìa giữa một người đàn bà và một người đàn ông, hàm chứa một mệnh lệnh đạo đức cơ bản để cho phép các gia đình chào đón và chăm sóc trọn vẹn sự sống chưa sinh. Điều này ngày càng trở thành ưu tiên, đặc biệt là ở những quốc gia đang trải qua sự suy giảm mạnh về tỷ lệ sinh. Trên thực tế, sự sống là một món quà vô giá được phát triển trong một mối quan hệ gắn bó dựa trên sự cho đi và phục vụ lẫn nhau.
Quyền con người bị đoản mạch
Đức Giáo Hoàng lên tiếng phản đối phá thai, mang thai hộ, an tử và vấn nạn nghiện ngập đang ngày càng gia tăng.
Ngài nói: "Những cân nhắc nêu trên khiến tôi tin rằng, trong bối cảnh hiện tại, chúng ta đang chứng kiến một 'sự đoản mạch' thực sự của quyền con người".
Quyền tự do ngôn luận, tự do lương tâm, tự do tôn giáo và thậm chí cả Quyền sống đang bị hạn chế nhân danh các quyền được gọi là "quyền mới", dẫn đến việc chính khuôn khổ nhân quyền đang mất đi sức sống và tạo điều kiện cho bạo lực và áp bức. Điều này xảy ra khi mỗi quyền trở nên tự quy chiếu, và đặc biệt là khi nó bị tách rời khỏi thực tại, tự nhiên và sự thật.
Niềm hy vọng
Đức Giáo Hoàng nói: "Bất chấp tình hình bi thảm trước mắt, hòa bình vẫn là một điều tốt đẹp, khó đạt được nhưng thực tiễn".
Đức Giáo Hoàng Leo nhấn mạnh: "Nếu nhìn kỹ hơn, chúng ta sẽ thấy không thiếu những dấu hiệu của niềm hy vọng can đảm trong thời đại chúng ta".
Và ngài kết luận bằng cách kêu gọi noi theo tấm gương của Thánh Phanxicô Assisi.
Tháng Mười sắp tới sẽ đánh dấu 800 năm ngày mất của Thánh Phanxicô Assisi, một người của hòa bình và đối thoại, được công nhận rộng rãi ngay cả bởi những người không thuộc Giáo Hội Công Giáo. Cuộc đời của ngài tỏa sáng rực rỡ, bởi vì nó được truyền cảm hứng bởi lòng can đảm sống trong chân lý, và nhận thức rằng một thế giới hòa bình được xây dựng bắt đầu từ những trái tim khiêm nhường hướng về thành phố thiên quốc.
Một trái tim khiêm nhường và yêu chuộng hòa bình là điều tôi mong muốn cho mỗi chúng ta và cho tất cả những người sống trong đất nước chúng ta vào đầu năm mới này.